7
Tan học về nhà, tôi tức đến mức học thuộc liền một trăm từ vựng.
Làm thêm ba bộ đề.
Toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ.
Học đến quên cả thời gian.
Sáng ngày thi, lúc ra khỏi nhà, tôi vừa hay đụng phải Chu Dạng cũng đang đi học.
Vừa nhìn thấy tôi, cậu ta đã nhíu mày.
“Cậu lại thức khuya à?”
Tôi không để ý đến cậu ta.
Chu Dạng đột nhiên nhét vào tay tôi một bịch sữa nóng.
Giọng điệu có chút không tự nhiên:
“Tần Chỉ, hơn 10 năm nay… tôi vẫn luôn xem cậu là bạn thân nhất.”
“Chúng ta không cần phải làm căng đến mức này.”
“Thật ra nếu cậu chịu tìm hiểu Tiểu Tiểu thêm một chút, sẽ thấy cô ấy là người rất tốt.”
“Chúc cậu thi tốt.”
Từng lời cậu ta nói đều vô cùng chân thành.
Tôi khẽ “ừ” một tiếng.
Thật ra trước đây tôi đúng là từng xem Chu Dạng như bạn.
Con người đâu phải sắt đá.
Quen biết hơn 10 năm, không thể nào hoàn toàn không có tình cảm.
Nghĩ đến đó, tôi cũng thật lòng đáp lại:
Rùa
“Cậu cũng vậy.”
Nghe tôi nói thế, vẻ mặt Chu Dạng có chút mất tự nhiên.
Cậu ta đeo cặp rồi nhanh ch.óng chạy xuống lầu.
Nhưng sau khi buổi thi đầu tiên bắt đầu được nửa tiếng.
Tôi đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, buồn ngủ kinh khủng.
Cả não bộ như bị nhét đầy hồ dán.
Cảm giác rất giống lúc trước tôi từng uống t.h.u.ố.c cảm.
Ngay lúc ấy, tôi chợt nhớ đến hành động kỳ lạ của Chu Dạng sáng nay.
Trong nháy mắt hiểu ra mọi chuyện.
Bịch sữa đó có vấn đề.
Đúng là có tiền đồ thật đấy, Chu Dạng.
Vì dùng loại thủ đoạn hèn hạ này, thậm chí còn chơi cả bài tình cảm.
Nhưng cậu ta vẫn quá xem thường tôi.
Tôi lấy kẹo bạc hà trong hộp b.út ra, nhét mạnh một nắm vào miệng.
May mà tôi ôn tập đủ kỹ.
Tôi cố gắng chống đỡ làm xong toàn bộ bài thi.
Khi tiếng chuông kết thúc vang lên.
Tôi là người đầu tiên đứng dậy nộp bài.
Sau đó lao thẳng vào nhà vệ sinh, liên tục vốc nước lạnh tạt lên mặt.
Nhìn bản thân chật vật trong gương.
Tôi lau nước trên mặt đi.
Rồi bước sang phòng thi bên cạnh.
Trước mặt tất cả mọi người, tôi dứt khoát tát Chu Dạng một cái thật mạnh:
“Cậu bỏ t.h.u.ố.c tôi?”
Mặt Chu Dạng bị đ.á.n.h lệch sang một bên.
Cả đám học sinh xung quanh lập tức im bặt.
Chu Dạng đứng dậy, siết cổ tay tôi kéo ra ngoài.
Tôi không giằng ra được.
Cho đến khi bị kéo đến chỗ không có ai, cậu ta mới buông tay.
Chu Dạng đưa tay lau khóe miệng:
“Ra tay ác thật đấy, Tần Chỉ.”
Tôi lạnh mặt nhìn cậu ta.
Nhưng Chu Dạng lại không hề tức giận, ngược lại còn tỏ vẻ bất lực:
“Tần Chỉ, cậu quá cứng đầu.”
“Lúc nào cũng không chịu chừa đường cho người khác.”
“Thua một lần thì có sao đâu?”
“Tôi thừa nhận đã bỏ t.h.u.ố.c cảm vào sữa.”
“Nhưng thì sao chứ?”
“Thứ nhất, cậu không có bằng chứng.”
“Thứ hai, tôi hoàn toàn có thể giải thích là vì lo cho sức khỏe của cậu, vì cậu bị cảm.”
Tôi thật sự không ngờ Chu Dạng lại vô liêm sỉ đến mức này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cơn giận cuồn cuộn dâng lên trong lòng.
Tôi giơ tay định tát cậu ta thêm cái nữa.
Chu Dạng không né.
Thậm chí còn chủ động đưa mặt lại gần.
“Buổi thi sáng đã kết thúc rồi, giờ cậu làm gì cũng vô ích.”
“Nếu muốn trút giận thì cứ đ.á.n.h đi.”
“Tần Chỉ, tôi không phải đang hại cậu.”
“Tôi chỉ muốn cậu học cách thông cảm cho hoàn cảnh của người khác.”
“Tiểu Tiểu không có bố mẹ, chỉ sống với bà nội.”
“Để chuyển được tới trường này, cô ấy đã rất vất vả.”
“Với cậu mà nói, đây chỉ là một kỳ thi không đáng kể thôi.”
“Sau này cậu vẫn còn có thể lấy thêm rất nhiều hạng nhất nữa…”
Chu Dạng càng nói càng hăng.
Cho đến khi tôi đột nhiên bật cười cắt ngang lời cậu ta.
“Quen biết cậu 15 năm.”
“Đây là lần đầu tiên tôi phát hiện cậu đúng là một thằng ngu từ đầu đến chân.”
“Chu Dạng.”
“Xem ra cậu vẫn chưa hiểu tôi cho lắm.”
“Tần Chỉ tôi…”
“....Chưa bao giờ biết thua.”
Nói xong, tôi xoay người rời đi không chút do dự.
Phía sau vang lên giọng Chu Dạng có phần hoảng loạn:
“Cậu có ý gì?”
“Đừng có cứng miệng nữa, Tần Chỉ?”
8
Đi đến chỗ Chu Dạng không nhìn thấy nữa.
Tôi lấy điện thoại ra, tắt ghi âm.
Chu Dạng vẫn quá tự tin rồi.
Cậu ta cho rằng mình nắm chắc phần thắng.
Sau khi thi xong tất cả các môn.
Tối hôm đó, Đoàn Tiểu Tiểu, Chu Dạng cùng mấy người chơi thân với họ kéo nhau đi karaoke.
Nói là muốn ăn mừng trước.
Ai cũng cho rằng lần này Đoàn Tiểu Tiểu chắc chắn sẽ đứng nhất.
Bởi vì sáng hôm qua, tôi đã mất bình tĩnh lao vào phòng thi chất vấn Chu Dạng.
Trong mắt bọn họ, đó là do tôi làm bài không tốt nên nổi điên lên trút giận.
Không bằng người khác nên phát điên trước.
Bọn họ đều đang chờ.
Chờ đến ngày công bố điểm, chờ xem tôi sụp đổ thế nào.
Chờ xem trò cười của tôi.
Mà sau khi ngày hôm sau tôi xin nghỉ không đến trường.
Bọn họ càng chắc mẩm hơn.
Ai cũng nói tôi sợ mất mặt nên trốn luôn rồi.
Hứa Ngôn Du kể hết cho tôi nghe.
Cô ấy còn hỏi tôi có ổn không.
Tôi khó nhọc trả lời hai chữ:
[Không sao.]
Sau đó lại mê man ngủ tiếp.
Đúng vậy.
Thi xong tôi đổ bệnh luôn, sốt cao tới 39 độ.
Tôi nằm ngủ ở nhà nguyên một ngày, toàn thân đau nhức.
Sang hôm sau, cơn sốt cuối cùng cũng lui.
Tôi tiện tay làm mấy bài toán.
Quá trình giải ngắn gọn, đáp án chính xác, còn nghĩ ra được cách giải thứ hai.
Rất tốt.
Bệnh khỏi rồi.
Tôi phải quay lại trường học.
Mẹ tôi khuyên tôi đừng ép bản thân quá, thỉnh thoảng nghỉ ngơi thư giãn một chút cũng không sao.
“À đúng rồi, hôm qua Chu Dạng có tới đây, còn mang đồ cho con.”
Mẹ đưa cho tôi một cái túi.
Mở ra nhìn.
Bên trong là một hộp bánh kem vị xoài.
Trên đó còn dán một tờ giấy ghi chú: