[Không ngờ chuyện này lại đả kích cậu lớn như vậy. Tôi đã thuyết phục Tiểu Tiểu không bắt cậu xin lỗi trước mặt mọi người nữa rồi, cô ấy không trách cậu đâu. Cậu cũng không cần vì sợ mất mặt mà không dám đến trường.]
Tôi siết c.h.ặ.t tờ giấy nhớ, nghiến răng nghiến lợi:
“Đi.”
“Con nhất định phải đi.”
Hôm nay mà tôi không úp cái bánh này lên mặt Chu Dạng.
Thì tôi đổi tên luôn.
9
Chu Dạng nhìn chằm chằm ra cửa lớp, có chút mất tập trung.
Ba ngày rồi.
Tần Chỉ vẫn chưa quay lại trường.
Đoàn Tiểu Tiểu thì vô cùng phấn khích.
Hôm nay sẽ có kết quả thi.
Đến lúc cô ta nở mày nở mặt rồi.
Tiếng chuông vào học vang lên, giáo viên chủ nhiệm đẩy cửa bước vào.
Nhìn đám học sinh bên dưới đang ngóng chờ đầy mong đợi.
Thầy cười tủm tỉm lấy bảng điểm ra.
“Lần này, thầy muốn đặc biệt khen hai bạn.”
Ánh mắt cả lớp lập tức đổ dồn về phía Đoàn Tiểu Tiểu và Chu Dạng.
Đoàn Tiểu Tiểu hơi đỏ mặt, lưng vô thức ngồi thẳng hơn.
“Đề toán lần này rất khó, rất nhiều học sinh không đạt nổi điểm qua môn.”
“Nhưng lớp chúng ta có hai bạn đạt điểm tuyệt đối.”
Bên dưới lập tức vang lên tiếng “wow”.
Thậm chí còn có người lén gọi tên Đoàn Tiểu Tiểu.
“Trước giờ toán vốn là thế mạnh của Tần Chỉ mà.”
“Nhưng lần này cậu ta thi không tốt.”
“Sao cậu ta chưa tới nhỉ? Tớ còn muốn xem cậu ta xin lỗi nữa.”
…
Nghe những tiếng bàn tán xung quanh, trong lòng Chu Dạng bỗng thấy khó chịu.
Cậu ta thấp giọng quát:
“Đừng nói nữa, nghe thầy giáo nói đi.”
Giáo viên chủ nhiệm tiếp tục:
“Hứa Ngôn Du, lần này em làm rất tốt, toán đạt điểm tuyệt đối.”
Chu Dạng khựng lại.
Đoàn Tiểu Tiểu căng thẳng siết c.h.ặ.t góc áo.
Chu Dạng nhìn ra sự bất an của cô ta, liền khẽ chọc chọc lưng an ủi:
“Đừng lo, người còn lại chắc chắn là cậu.”
Cả lớp cũng yên tĩnh hẳn.
Tất cả đều đang chờ cái tên còn lại.
Nhưng giáo viên chủ nhiệm lại đổi giọng:
“Người còn lại đạt điểm tuyệt đối môn toán…”
“Cũng chính là học sinh đứng nhất khối lần này…”
Đúng lúc ấy.
Cửa lớp đột ngột bị đẩy mạnh ra.
Thiếu nữ xách hộp bánh kem đứng ngược sáng nơi cửa lớp.
Bóng dáng ấy phối hợp hoàn hảo với giọng nói của giáo viên chủ nhiệm.
“Tần Chỉ…”
Giống hệt cảnh nhân vật chính xuất hiện đầy hào quang.
“Chúng ta cùng chúc mừng em ấy.”
Hứa Ngôn Du là người đầu tiên vỗ tay.
Nhìn gương mặt méo xệch của Đoàn Tiểu Tiểu, cậu ấy càng vỗ mạnh hơn nữa.
Ngầu quá đi mất, Tần Chỉ.
Nhưng ngay sau đó, cậu ấy còn được chứng kiến cảnh còn ngầu hơn.
Tần Chỉ bước thẳng tới trước mặt Chu Dạng.
Lạnh mặt cầm chiếc bánh trong tay đập mạnh lên mặt cậu ta.
Trong ánh mắt không dám tin của Chu Dạng.
Tôi giơ ngón giữa về phía cậu ta.
10
Trong văn phòng, giáo viên chủ nhiệm nhìn tôi và Chu Dạng, giọng nghiêm túc hơn hẳn:
“Tần Chỉ, giữa em và Chu Dạng có mâu thuẫn gì sao?”
Tôi gật đầu:
“Trước kỳ thi, cậu ấy bỏ t.h.u.ố.c vào đồ uống của em, muốn em làm bài không tốt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sắc mặt Chu Dạng lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Nghe xong câu đó, biểu cảm của giáo viên chủ nhiệm càng nghiêm hơn.
Thầy quay sang Chu Dạng:
“Tần Chỉ nói có thật không?”
Chu Dạng cuống lên:
“Cậu ấy nói dối. Em không hề bỏ t.h.u.ố.c cho cậu ấy.”
Giáo viên chủ nhiệm rõ ràng cũng khó tin.
“Tần Chỉ, có phải có hiểu lầm gì không? Chu Dạng chẳng phải là bạn của em hơn 10 năm rồi sao?”
Tôi lười tranh cãi.
Chỉ trực tiếp lấy điện thoại ra mở đoạn ghi âm.
Đúng lúc ấy, Đoàn Tiểu Tiểu đột nhiên xông vào.
Cô ta đỏ mắt nói:
“Thầy Từ, chuyện này đều do em.”
“Tần Chỉ thích Chu Dạng, nhìn thấy em và Chu Dạng ở bên nhau nên ghen tị, vì thế mới vu khống cậu ấy.”
Nghe xong câu này, tôi tức đến đau cả n.g.ự.c.
Lần đầu tiên gặp người có thể đổi trắng thay đen đến mức ấy.
Còn Chu Dạng, phản ứng thậm chí còn nhanh hơn:
“Đúng vậy, thầy Từ, là như thế đấy.”
Rùa
Lúc nói câu đó, cậu ta chột dạ đến mức không dám nhìn tôi.
“Có thật vậy không, Tần Chỉ?”
Giáo viên chủ nhiệm lại hỏi.
Tôi lười giải thích thêm dù chỉ một chữ.
Trực tiếp mở đoạn ghi âm.
Ban đầu Chu Dạng còn chưa hiểu chuyện gì.
Cho đến khi trong điện thoại vang lên câu nói của cậu ta:
[Tôi bỏ t.h.u.ố.c cảm vào sữa của cậu…]
Trong nháy mắt, mặt cậu ta trắng bệch.
“Thầy Từ, em muốn báo cảnh sát.”
Tôi kiên định lên tiếng.
Nhìn vẻ hoảng loạn luống cuống của Chu Dạng.
Tôi lại bình tĩnh nói thêm một câu:
“Chu Dạng, tôi đã nói rồi.”
“Tôi sẽ không thua.”
Ánh mắt giáo viên chủ nhiệm nhìn cậu ta đầy thất vọng.
Cảnh sát đến rất nhanh.
Sau khi tìm hiểu tình huống.
Vì chưa gây ra hậu quả thực tế quá nghiêm trọng.
Nên cuối cùng chỉ yêu cầu Chu Dạng viết bản cam kết.
Đồng thời tiến hành phê bình giáo d.ụ.c.
Giáo viên chủ nhiệm cũng gọi thông báo cho phụ huynh cậu ta.
Bố mẹ Chu Dạng lập tức trong đêm quay về.
Còn dẫn cậu ta tới tận nhà tôi xin lỗi.
Bọn họ cũng không ngờ Chu Dạng lại hồ đồ đến mức ấy.
Đối diện với tôi, hai người thậm chí không ngẩng nổi đầu.
Nói thật, bố mẹ Chu Dạng trước giờ đối xử với tôi rất tốt.
Mỗi dịp lễ tết đều mang quà cho tôi.
Sau khi Chu Dạng cúi đầu xin lỗi xong.
Mẹ tôi lạnh mặt nói:
“Sau này hai nhà cũng không cần qua lại nữa.”
“Mọi người nên về dạy lại con mình đi.”
Bố tôi vẫn chưa hả giận.
Ông trực tiếp tới trường yêu cầu Chu Dạng chuyển lớp, còn bắt cậu ta phải công khai xin lỗi tôi trước toàn bộ học sinh trong lớp.
Bao gồm cả Đoàn Tiểu Tiểu.
Tôi ngồi tại chỗ, nhìn Chu Dạng và Đoàn Tiểu Tiểu lần lượt bước lên bục giảng xin lỗi mình.
Cả lớp im thin thít như ve sầu mùa đông.
Ánh mắt nhìn tôi cuối cùng cũng xuất hiện sự e dè.
Bố mẹ Chu Dạng ép cậu ta chia tay với Đoàn Tiểu Tiểu.
Sau khi Chu Dạng rời đi, giáo viên chủ nhiệm gọi riêng Đoàn Tiểu Tiểu lên văn phòng.