Thần Của Quân, Hoàng Hậu Của Trẫm

Chương 2: "Làm Thần Của Quân" – Lời Hứa Lặng Câm



Từ ngày có Minh Thận, lãnh cung không còn là một nơi hoàn toàn lạnh lẽo. Dù vẫn u ám và thiếu thốn, nhưng sự hiện diện của cậu bé 5 tuổi đã mang đến một luồng gió mới. Mỗi sáng, Ngọc Mân thức dậy không còn thấy sự trống trải quen thuộc mà là bóng dáng nhỏ bé của Minh Thận đang lúi húi quét dọn sân.

Ngọc Mân bắt đầu dạy Minh Thận đọc sách, viết chữ. Cậu bé thông minh hơn Ngọc Mân tưởng, rất nhanh đã có thể nhận biết mặt chữ đơn giản. Ngọc Mân không chỉ dạy chữ nghĩa, mà còn dạy Minh Thận về những điều "bất thường" so với quy tắc cung đình.

"Ở đây, ngươi không cần gọi ta là 'Điện hạ'," Ngọc Mân nói, khi Minh Thận rụt rè cúi đầu mỗi khi đối diện hắn. "Cứ gọi ta là ca ca, hoặc tùy tiện hơn... Ngọc Mân."

Minh Thận tròn mắt nhìn hắn, môi hé mở định nói, rồi lại ngậm c.h.ặ.t. Cậu vẫn quen với sự lễ nghi, kính cẩn.

"Và ngươi không cần tự xưng 'tiểu nhân' trước mặt ta. Ngươi cũng không phải hạ nhân của ta." Ngọc Mân nhẹ nhàng giải thích, ánh mắt dịu đi thấy rõ. "Ngươi có tên, có tuổi, có nhân cách. Không cần hạ mình."

Minh Thận bỡ ngỡ, cậu bé nắm c.h.ặ.t góc áo của Ngọc Mân, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn. "Vậy... vậy làm cái gì?"

Ngọc Mân hơi khựng lại. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt trong veo ấy, lòng chợt dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn muốn cậu bé này trở thành một người đặc biệt, không phải là một kẻ nô bộc, cũng không phải là một công cụ. Hắn muốn Minh Thận là của riêng hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Làm thần của quân," Ngọc Mân lạnh nhạt đáp, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. "Làm người mà ta tin tưởng nhất, là người ở bên cạnh ta."

Minh Thận vẫn không hiểu hết ý nghĩa sâu xa của câu nói đó, nhưng cậu bé đã khắc ghi lời Ngọc Mân vào lòng. Kể từ đó, cậu bắt đầu gọi hắn là "Ngọc Mân ca ca", rồi dần dần quen với việc nói chuyện thoải mái hơn, ít rụt rè hơn.

Những khoảnh khắc ấm áp bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Có những đêm đông lạnh giá, khi Ngọc Mân đọc sách đến khuya, Minh Thận sẽ lén lút đắp thêm chăn cho hắn, rồi cuộn tròn ngủ gục bên cạnh. Có những buổi sáng, cậu bé len lén ra khỏi lãnh cung một chút, hái trộm vài loại trái cây rừng dại về, hớn hở đưa cho Ngọc Mân.

Ngọc Mân luôn nhận ra những hành động nhỏ bé ấy. Mỗi lần như vậy, hắn đều khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nở trên gương mặt lạnh lùng. Hắn sẽ vuốt nhẹ mái tóc Minh Thận, hoặc xoa đầu cậu bé như một lời khen ngợi thầm lặng. Dần dà, Ngọc Mân nhận ra, cảm xúc của hắn dành cho Minh Thận không chỉ là sự thương hại hay tình huynh đệ. Nó là sự chiếm hữu, là mong muốn được bảo vệ, được giữ Minh Thận thật gần bên mình. Cậu bé ngây thơ này đã trở thành vầng thái dương nhỏ, sưởi ấm lãnh cung hoang tàn, và cũng sưởi ấm trái tim băng giá của vị phế Thái t.ử.

Mầm non tình yêu đã lặng lẽ nảy nở giữa những bức tường lạnh lẽo, hứa hẹn một tương lai không ai có thể đoán trước.

________________________________________