Mười năm trôi qua như một giấc mộng. Cậu bé Minh Thận năm nào giờ đã là một thiếu niên mười lăm tuổi, nhưng vẫn giữ nguyên sự ngây ngô và hồn nhiên. Vẻ đẹp của cậu ngày càng nổi bật, đường nét gương mặt thanh tú, đôi mắt trong veo như chứa cả bầu trời, và mái tóc đen mượt buông dài. Cậu cao lớn hơn, giọng nói cũng trở nên trầm ấm hơn, nhưng cái thói quen nắm góc áo Ngọc Mân làm nũng thì vẫn không thay đổi.
Trong suốt mười năm ấy, Ngọc Mân đã nuông chiều Minh Thận đến tận trời. Hắn không để Minh Thận phải chịu bất cứ khổ sở hay tủi thân nào. Từ bữa ăn, y phục, đến những mong muốn nhỏ nhặt nhất, Ngọc Mân đều cố gắng đáp ứng. Khi Minh Thận muốn có một chiếc diều, Ngọc Mân sẽ đích thân làm cho cậu. Khi cậu thèm một món ăn đặc biệt, Ngọc Mân sẽ tìm cách đưa người ra ngoài để mua về. Minh Thận chính là "vầng thái dương" sưởi ấm lãnh cung của hắn, là đóa hoa duy nhất hắn muốn nâng niu, bảo vệ. Cậu sống trong một thế giới nhỏ bé được Ngọc Mân tạo ra, không hề biết đến hiểm ác ngoài kia.
Những đụng chạm thân mật giữa hai người trở nên tự nhiên như hơi thở. Ngọc Mân vô thức vuốt tóc, xoa đầu Minh Thận khi cậu đọc sách bên cạnh. Minh Thận cũng vô tư tựa đầu vào vai hắn, hoặc ôm lấy cánh tay hắn khi hai người đi dạo trong vườn hoa khô héo của lãnh cung. Những hành động tưởng chừng đơn thuần của tình huynh đệ, nhưng trong mắt Ngọc Mân, chúng lại ẩn chứa bao nhiêu tình ý và sự chiếm hữu.
Có lần, một cung nữ mới đến lãnh cung, lén lút tặng Minh Thận một gói bánh hoa sen thơm lừng, đôi má ửng hồng. Minh Thận vui vẻ đón nhận, chia một nửa cho Ngọc Mân. Ngọc Mân nhìn thấy cảnh tượng đó, ánh mắt sắc lạnh thoáng qua. Hắn không nói gì, chỉ im lặng ăn miếng bánh. Nhưng ngay hôm sau, cung nữ kia đã "biến mất" khỏi lãnh cung với lý do "bệnh nặng không thể hầu hạ". Minh Thận không hề hay biết sự việc, vẫn hồn nhiên khen bánh ngon và hỏi sao không thấy cung nữ kia nữa. Ngọc Mân chỉ cười nhạt, xoa đầu cậu: "Có lẽ nàng ấy đã trở về nhà rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngọc Mân cũng bắt đầu hé lộ cho Minh Thận về dã tâm của mình, không trực tiếp mà qua những câu chuyện. Hắn kể về những vị vua anh minh dựng nước, về những kẻ tàn bạo lật đổ triều chính, về những thế lực cần bị tiêu diệt để mang lại thái bình. Minh Thận lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại hỏi những câu ngây thơ. Cậu vẫn tin đó chỉ là những câu chuyện để học hỏi về lịch sử, về lẽ phải, chứ không hề biết rằng, chính mình đang là động lực lớn nhất cho những kế hoạch vĩ đại của Ngọc Mân.
Trong trái tim Ngọc Mân, hắn không chỉ muốn đoạt lại vương quyền đã bị tước đoạt. Hắn muốn tạo ra một thế giới, một ngai vàng, để Minh Thận có thể sống trọn đời trong sự vô tư, không cần lo âu, không cần sợ hãi, và mãi mãi là của riêng hắn.
________________________________________