Thần Của Quân, Hoàng Hậu Của Trẫm

Chương 4: Quyết Định Nổi Dậy – Giông Bão Ngoài Kia



Thời gian trôi đi, những năm tháng êm đềm trong lãnh cung dần khép lại. Bên ngoài tường thành, sóng ngầm triều đình cuộn trào dữ dội. Tin tức về sự mục nát của triều đại đương thời, sự bóc lột của quan lại, và những cuộc nổi dậy lẻ tẻ của dân chúng, bắt đầu len lỏi vào lãnh cung qua những tai mắt của Ngọc Mân. Hắn không còn là vị phế Thái t.ử chỉ biết đọc sách ngâm thơ. Lãnh cung giờ đây đã trở thành trung tâm của một âm mưu lớn, một mạng lưới bí mật được hắn dày công xây dựng.

Ngọc Mân trở nên bận rộn hơn rất nhiều. Hắn thường vắng mặt vào ban đêm, và khi trở về, ánh mắt hắn sắc lạnh hơn, ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng rực rỡ một ý chí kiên cường. Minh Thận cảm nhận được sự thay đổi này. Cậu bé lo lắng, đôi khi không dám làm nũng vì sợ làm phiền Ngọc Mân. Cậu sẽ lặng lẽ pha trà, chuẩn bị bữa ăn, hoặc chỉ ngồi cạnh Ngọc Mân đọc sách, không nói một lời.

"Ngọc Mân ca ca bận rộn quá," Minh Thận từng rụt rè nói, khi thấy Ngọc Mân mệt mỏi gục xuống bàn.

Ngọc Mân khẽ xoa đầu cậu, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy. "Ta đang làm những việc quan trọng để mang lại hòa bình cho thiên hạ, Thận nhi. Để những người tốt được an toàn, kẻ xấu bị trừng trị." Hắn dùng những lời lẽ đơn giản, dễ hiểu nhất để giải thích cho sự ngây thơ của Minh Thận. Cậu bé tin tưởng tuyệt đối, thậm chí còn muốn giúp đỡ Ngọc Mân bằng cách học hỏi chăm chỉ hơn, tự lập hơn.

Nhưng lý do thật sự sâu thẳm trong lòng Ngọc Mân còn hơn thế. Hắn làm tất cả không chỉ vì thiên hạ, mà còn vì Minh Thận. Hắn muốn cho cậu một thế giới không còn sợ hãi, không còn lãnh cung tăm tối, một vị thế mà không ai có thể làm tổn thương cậu nữa. Hắn muốn Minh Thận mãi mãi là đóa hoa vô tư, không vướng bận trần thế, chỉ cần được hắn che chở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Một đêm trước khi Ngọc Mân bắt đầu hành động lớn, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi qua khung cửa sổ. Ngọc Mân và Minh Thận ngồi bên nhau trong vườn, không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng côn trùng kêu. Ngọc Mân ôm Minh Thận vào lòng, vỗ về tấm lưng gầy của cậu.

"Thận nhi," hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm mà đầy hứa hẹn. "Dù có chuyện gì xảy ra, hãy tin ta. Ta sẽ không bao giờ để ngươi phải chịu khổ. Ta sẽ bảo vệ ngươi, mãi mãi."

Minh Thận không hiểu hết ý nghĩa của những lời đó, nhưng cậu cảm nhận được sự chân thành và tình yêu thương sâu sắc trong giọng nói của Ngọc Mân. Cậu siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy Ngọc Mân, tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận hơi ấm và sự an toàn. Đêm đó, trong lòng Minh Thận, Ngọc Mân là cả thế giới, là bến đỗ bình yên duy nhất. Và trong trái tim Ngọc Mân, Minh Thận chính là lý do để hắn vùng dậy, để giành lấy thiên hạ này.

________________________________________