Giông bão ập đến. Cuộc chiến giành ngai vàng mà Ngọc Mân ấp ủ bấy lâu cuối cùng cũng bùng nổ. Hoàng cung chìm trong hỗn loạn, tiếng binh đao, tiếng kêu la vang vọng khắp nơi. Ngọc Mân, với tài trí và sự chuẩn bị kỹ lưỡng, nhanh ch.óng dẫn dắt quân đội của mình tiến vào kinh thành.
Trước khi cuộc chiến diễn ra, Ngọc Mân đã đưa ra một quyết định khó khăn: đưa Minh Thận rời khỏi kinh đô, đến một sơn trang hẻo lánh ở phương Nam. Hắn không muốn Minh Thận phải chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh, không muốn cậu phải chịu bất kỳ tổn thương nào.
"Thận nhi, ngươi phải rời đi một thời gian," Ngọc Mân nói, ánh mắt kiên định nhưng lòng lại quặn thắt. Hắn tự tay sắp xếp y phục, hành lý cho Minh Thận, dặn dò cận vệ thân tín nhất phải bảo vệ cậu bằng cả sinh mạng.
Minh Thận, với đôi mắt ngấn nước, níu lấy vạt áo Ngọc Mân. "Ca ca đi rồi, ai sẽ ở bên ta? Ta không muốn đi đâu cả, ta muốn ở lại với ca ca!" Giọng cậu nghẹn ngào, nước mắt lăn dài.
Ngọc Mân ôm c.h.ặ.t Minh Thận vào lòng, hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của cậu. "Ngoan. Chờ khi mọi thứ bình yên, khi ta giải quyết xong mọi chuyện, ta sẽ đích thân đón ngươi về. Sẽ không bao giờ để ngươi rời xa ta nữa." Lời hứa ấy như một lời thề son sắt, một bản mệnh lệnh hắn khắc sâu vào tim.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Minh Thận lưu luyến, nhưng cuối cùng vẫn nghe lời Ngọc Mân. Cậu lên xe ngựa, quay đầu nhìn lại hình bóng Ngọc Mân đang đứng dõi theo, cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ và biến mất hẳn. Nỗi nhớ và sự lo lắng bao trùm lấy cậu thiếu niên ngây thơ. Ở sơn trang phương Nam, Minh Thận sống một cuộc sống bình yên, nhưng lòng luôn hướng về kinh thành, ngày đêm mong tin tức của Ngọc Mân. Cậu tin rằng Ngọc Mân sẽ sớm trở về, bình an và thành công.
Cuộc chiến khốc liệt kéo dài. Ngọc Mân phải hy sinh rất nhiều, phải đưa ra những quyết định tàn nhẫn, phải đối mặt với những kẻ phản bội và sự nguy hiểm cận kề. Nhưng trong mỗi trận chiến, mỗi đêm thao lược, hình bóng Minh Thận luôn hiện hữu trong tâm trí hắn. Minh Thận là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn hắn, là lý do để hắn kiên cường, để hắn phải sống sót và chiến thắng. Hắn muốn tạo ra một thế giới mà Minh Thận có thể cười nói vô tư, không vướng bận bất cứ điều gì.
Cuối cùng, Ngọc Mân thành công. Hắn lật đổ triều đại cũ, dẹp loạn phản tặc, và chính thức lên ngôi, trở thành Tân đế của một quốc gia mới. Ngay sau lễ đăng cơ uy nghiêm, khi mọi thứ vẫn còn bề bộn, việc đầu tiên Ngọc Mân làm không phải là thiết triều hay ban bố chiếu lệnh, mà là sai người thân tín nhất, mang theo thư của hắn, cấp tốc đến phương Nam đón Minh Thận trở về. Hắn nhớ cậu đến cồn cào, nhớ nụ cười ngây thơ, nhớ những lần làm nũng, nhớ cả hơi ấm của cậu bên mình. Hoàng cung rộng lớn, ngai vàng cao sang, nhưng nếu không có Minh Thận, tất cả đều trở nên vô nghĩa.
________________________________________