Thần Của Quân, Hoàng Hậu Của Trẫm

Chương 6: Tái Ngộ Dưới Ngai Vàng



Hai năm trôi qua kể từ khi Minh Thận rời kinh đô. Cuộc sống ở sơn trang phương Nam tuy bình yên, hoa lá bốn mùa khoe sắc, nhưng lòng Minh Thận vẫn không lúc nào nguôi ngoai nỗi nhớ Ngọc Mân. Cậu vẫn giữ sự ngây thơ, vẫn thích làm nũng, nhưng lại không có Ngọc Mân để dựa vào. Mỗi ngày, cậu đều ngóng trông tin tức từ kinh thành, mong mỏi lời hứa ngày nào của Ngọc Mân sẽ thành hiện thực.

Một ngày nọ, một đoàn xe ngựa lộng lẫy cùng các cận vệ mặc y phục của tân triều đến sơn trang. Người dẫn đầu là một cận vệ thân tín của Ngọc Mân, mang theo thư của Hoàng đế. Minh Thận đọc lá thư, đôi mắt rưng rưng. Ngọc Mân đã trở thành Thiên t.ử, và hắn đang đón cậu về.

Khi Minh Thận đặt chân đến kinh đô, cậu choáng ngợp trước sự xa hoa, lộng lẫy của hoàng cung mới. Nơi đây khác hẳn với lãnh cung mục nát ngày xưa. Những dãy điện nguy nga, những khu vườn tráng lệ, tất cả đều khiến Minh Thận như lạc vào một giấc mộng.

Ngọc Mân đứng đợi cậu ở cổng điện Trường Lạc. Hắn không còn là vị phế Thái t.ử trầm mặc trong lãnh cung, mà là một Hoàng đế uy nghiêm, cao quý, khí chất vương giả ngút trời. Vẫn là Ngọc Mân ca ca của cậu, nhưng lại xa cách đến lạ lùng.

Minh Thận, với đôi mắt ướt đẫm, bất chấp mọi lễ nghi, chạy ùa vào lòng Ngọc Mân. Cậu ôm c.h.ặ.t lấy hắn, vùi mặt vào n.g.ự.c hắn, nức nở. "Ngọc Mân ca ca... ta nhớ ca ca quá!"

Ngọc Mân cũng ôm c.h.ặ.t lấy Minh Thận, cảm nhận sự mềm mại và thân thuộc đã xa cách bấy lâu. Hắn vuốt ve mái tóc cậu, khẽ thì thầm: "Ta cũng nhớ ngươi, Thận nhi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau giây phút đoàn tụ xúc động, Ngọc Mân dẫn Minh Thận vào trong điện. Hắn nhẹ nhàng đỡ Minh Thận ngồi xuống ghế, rót cho cậu một chén trà thơm. Mùi hương quen thuộc, hơi ấm từ bàn tay Ngọc Mân, tất cả khiến Minh Thận cảm thấy mình như được trở về nhà.

"Thận nhi," Ngọc Mân nhìn sâu vào đôi mắt Minh Thận, giọng nói trầm ấm mà đầy thâm ý. "Về sau, ngươi không cần làm quân thần nữa."

Minh Thận nghe vậy, lòng chợt thắt lại. Cậu tái mặt, buông rơi chén trà đang cầm trên tay. Chẳng lẽ Ngọc Mân không cần mình nữa sao? Chẳng lẽ hắn muốn mình... rời đi? Hay thậm chí là... c.h.ế.t? Cậu lắp bắp, sợ hãi đến mức quên cả cách xưng hô. "Quân muốn thần c hết, thần không thể không——"

Ngọc Mân cắt ngang lời cậu, ánh mắt rực lửa chiếm hữu và yêu thương. Hắn nâng cằm Minh Thận, bắt cậu nhìn thẳng vào mắt mình. "Làm Hoàng hậu của trẫm."

Minh Thận như bị sét đ.á.n.h ngang tai. "Hoàng... Hoàng hậu?" Cậu ngơ ngác lặp lại, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Hoàng hậu là gì? Là một chức quan sao? Hay là... một tước vị cao quý khác? Cậu hoàn toàn không thể hiểu được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Ngọc Mân. Chỉ thấy một tương lai mơ hồ, và một sự thay đổi ch.óng mặt đang ập đến với cuộc đời mình.

________________________________________