Thần Của Quân, Hoàng Hậu Của Trẫm

Chương 7: Trận Cưới Thế Kỷ Và Hậu Cung Độc Sủng



Minh Thận hoàn toàn không hiểu "Hoàng hậu" là gì, chỉ mơ hồ nghĩ đó là một chức quan cao quý, có thể giúp Ngọc Mân ca ca quản lý giang sơn. Ngọc Mân, với tài hùng biện và sự thâm sâu của mình, đã tận dụng sự ngây thơ này. Hắn dùng đủ mọi lời lẽ ngọt ngào, giả vờ vì "thiên ý", vì "củng cố giang sơn", vì "bách tính" mà thuyết phục Minh Thận.

"Thận nhi, nàng là người đặc biệt, là định mệnh của trẫm. Thiên ý đã sắp đặt nàng phải ngồi ở vị trí mẫu nghi thiên hạ, cùng trẫm cai quản giang sơn này," Ngọc Mân nhẹ nhàng thì thầm, vuốt ve mái tóc Minh Thận. "Với địa vị Hoàng hậu, nàng sẽ có quyền lực để giúp đỡ dân chúng, mang lại thái bình cho thiên hạ."

Minh Thận, với tấm lòng thiện lương và sự tin tưởng tuyệt đối vào Ngọc Mân, đã tin sái cổ. Cậu nghĩ rằng việc trở thành Hoàng hậu là một nhiệm vụ cao cả, là cơ hội để cùng Ngọc Mân ca ca làm những điều tốt đẹp. Cậu ngơ ngác gật đầu, chấp nhận lời cầu hôn bất ngờ.

Thế là, một lễ thành hôn long trọng và xa hoa bậc nhất đã được tổ chức. Cả thiên hạ xôn xao, bàn tán về tân Hoàng hậu, người chưa từng xuất hiện trước công chúng, bỗng chốc được sắc phong. Minh Thận khoác lên mình bộ phượng bào thêu kim tuyến lộng lẫy, đầu đội phượng quan rực rỡ, đẹp như một vị thần tiên giáng trần. Trong lễ đường uy nghiêm, Ngọc Mân không rời mắt khỏi cậu, ánh mắt rực cháy niềm thỏa mãn và sự chiếm hữu. Hắn đã có được Minh Thận, danh chính ngôn thuận, vĩnh viễn là của riêng hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đêm động phòng hoa chúc, Minh Thận vẫn còn chút bỡ ngỡ và lo lắng. Cậu không hiểu hết ý nghĩa của đêm nay, nhưng Ngọc Mân đã dịu dàng và kiên nhẫn dẫn dắt cậu. Hắn thì thầm những lời yêu thương, những lời hứa hẹn trọn đời vào tai Minh Thận, từng chút một xua tan đi sự e ngại của cậu. Hắn hôn lên từng tấc da thịt, trân trọng như một báu vật quý giá nhất.

Từ đó, hoàng cung rộng lớn chỉ có một chủ nhân đích thực của hậu cung: Hoàng hậu Minh Thận. Ngọc Mân không nạp thêm bất kỳ phi tần nào khác. Mọi sủng ái, mọi sự quan tâm đều đổ dồn vào Minh Thận. Cậu được sống trong nhung lụa, không cần lo nghĩ bất cứ điều gì. Các cung nhân hầu hạ chu đáo, không khí trong cung Minh Thận luôn ngập tràn sự vui vẻ, ngọt ngào.

Minh Thận vẫn giữ thói quen làm nũng. Giờ đây, cậu còn có thêm danh phận Hoàng hậu, và có thể thoải mái dựa dẫm vào Ngọc Mân. Ngọc Mân luôn hưởng thụ điều đó, hắn thích thú nhìn Minh Thận làm nũng, thích thú ôm cậu vào lòng, và thích thú khi thấy cậu hoàn toàn thuộc về mình. Hắn đã thực hiện được lời hứa ngày nào: bảo vệ Minh Thận, và cho cậu một cuộc sống hạnh phúc, vô lo vô nghĩ.

________________________________________