Cuộc sống trong cung của Hoàng hậu Minh Thận trôi qua êm đềm như một giấc mơ ngọt ngào. Mọi thứ đều được Ngọc Mân sắp đặt hoàn hảo. Minh Thận không cần phải lo lắng bất cứ điều gì, từ chuyện ăn mặc, ngủ nghỉ, đến những món đồ chơi hay sở thích nhỏ nhặt. Ngọc Mân luôn cố gắng đáp ứng mọi thứ, biến hậu cung của cậu thành một thế giới riêng, đầy yêu thương và sự nuông chiều.
Tuy nhiên, dần dần, Minh Thận bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng. Cậu nhớ lại những lời Ngọc Mân từng nói về việc làm Hoàng hậu để "giúp dân giúp nước", để "củng cố giang sơn". Nhưng trên thực tế, cậu không hề được tham gia vào bất kỳ công việc triều chính nào. Mỗi khi cậu hỏi về các tấu chương, về tình hình đất nước, Ngọc Mân đều chỉ cười, vuốt ve tóc cậu và nói: "Nàng chỉ cần lo ăn, lo ngủ, lo làm nũng với trẫm là đủ. Việc quốc gia đại sự đã có trẫm lo."
Minh Thận cảm thấy hơi hụt hẫng, và một chút tủi thân. Cậu bắt đầu nhận ra rằng mình đã bị Ngọc Mân "lừa". Cậu không hề giúp ích được gì cho hắn, mà chỉ là một "bình hoa" được đặt ở hậu cung để hắn yêu chiều.
"Hoàng thượng, Hoàng hậu có phải là để giúp Hoàng thượng xử lý tấu chương không? Sao thiếp không được đọc?" Một lần, Minh Thận rụt rè hỏi, khi thấy Ngọc Mân đang xem xét núi tấu chương cao ngất.
Ngọc Mân bật cười, kéo cậu vào lòng. "Nàng là Hoàng hậu của trẫm, chỉ cần đẹp, chỉ cần ở bên cạnh trẫm là đủ. Những việc khô khan đó không hợp với nàng." Hắn hôn lên trán Minh Thận, khiến cậu không kịp phản ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lần giận dỗi đầu tiên của Minh Thận diễn ra khá đáng yêu. Cậu quyết định "phản kháng" bằng cách không nói chuyện với Ngọc Mân, giấu mình trong cung Trường Lạc, không chịu ra ngoài. Khi Ngọc Mân đến, cậu sẽ giả vờ ngủ, hoặc quay mặt đi. Ngọc Mân vừa buồn cười vừa bất lực, nhưng cũng rất thích thú trước sự giận dỗi ngây thơ này. Hắn dùng đủ mọi cách để dỗ dành: từ bánh ngọt yêu thích, những món đồ chơi tinh xảo, đến việc đích thân hắn đến ôm ấp, kể chuyện, xin lỗi rối rít. Minh Thận cuối cùng cũng mềm lòng, nhưng vẫn làm nũng bắt Ngọc Mân phải hứa sẽ không "lừa" cậu nữa.
Tuy nhiên, sự "lừa dối" của Ngọc Mân vẫn tiếp diễn. Cậu vẫn bị giữ trong "lồng son" của hắn, không được tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài. Một buổi chiều nọ, khi đang ngồi thêu thùa trong cung, Minh Thận bỗng cảm thấy quá đỗi tù túng. Cậu nhớ về những ngày tháng ở sơn trang phương Nam, nhớ về sự tự do, về những ngọn núi xanh, những dòng suối mát. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu cậu: "Bỏ nhà đi bụi!"
Không chần chừ, Minh Thận viết một lá thư ngắn gọn, vẫn ngây ngô và đáng yêu: "Ta về thăm nhà cũ, khi nào hết giận sẽ về!" Rồi cậu gói ghém vài bộ y phục đơn giản, lén lút trốn khỏi hoàng cung bằng một con đường nhỏ mà cậu vô tình phát hiện. Hoàng hậu Minh Thận, với sự ngây thơ đến khó tin, đã thành công trong việc "bỏ trốn" về phương Nam, tin rằng mình sẽ sớm trở lại khi hết giận Ngọc Mân.
________________________________________