Thần Hoán Thê

Chương 3



Ta bước tới, túm lấy tóc nàng ta.

 

Nàng ta hét lên rồi ngã sấp xuống dưới chân ta.

 

Ta kéo lê nàng ta, ép nàng ta quỳ trước tượng thần.

 

“Mở mắt ra mà nhìn.”

 

Nam Chi giãy giụa khóc lóc, ta giữ c.h.ặ.t sau gáy nàng ta, ép nàng ta nhìn đống tóc và xương vụn kia.

 

“Những người này cũng từng bị ép. Ngươi khổ nên có thể chui vào thân thể người khác sao?”

 

“Ngươi muốn thoát khỏi thanh lâu, nên phải cướp phụ mẫu ta, cướp gia sản của ta, cướp cả cuộc đời ta sao?”

 

Nàng ta khóc đến run cả vai.

 

“Ta chỉ muốn sống.”

 

Ta gật đầu.

 

“Ai cũng thích nói câu này. Muốn sống vậy nên người khác phải c.h.ế.t.”

 

Nam Chi c.ắ.n môi, đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta.

 

Trong khoảnh khắc ấy, sự oán độc quen thuộc của kiếp trước cuối cùng cũng hiện ra nơi đáy mắt nàng ta.

 

“Ngươi sinh ra đã là đại tiểu thư Khương gia.”

 

“Ngươi có phụ mẫu yêu thương, có cửa hàng, có của hồi môn, có danh tiếng.”

 

“Ngươi có tất cả, dựa vào đâu không thể chia cho ta một chút?”

 

Ta bật cười.

 

“Chia? Ngươi gọi chuyện trộm hồn đổi xác là chia sao?”

 

Nàng ta nhìn chằm chằm vào ta.

 

“Nếu không đổi, cả đời ta chỉ có thể bị nam nhân mua đi bán lại.”

 

“Khương Vũ, loại người như ngươi thì hiểu gì chứ?”

 

Ta đột nhiên buông nàng ta ra.

 

Nam Chi tưởng rằng ta đã d.a.o động, ánh mắt lập tức sáng lên nhưng ngay giây tiếp theo, ta trở tay tát nàng ta một cái thật mạnh.

 

Nàng ta bị đ.á.n.h nghiêng mặt sang một bên, khóe môi rỉ m.á.u.

 

Ta lại túm lấy cổ áo nàng ta, kéo nàng ta đứng dậy.

 

“Ta không hiểu, nên ngươi có thể trộm của ta sao? Trên đời này người khổ nhiều lắm.”

 

“Nếu ai cũng sống như ngươi, ai có nắm đ.ấ.m mạnh hơn thì có thể chui vào thân thể người khác.”

 

Nam Chi ôm mặt, thét lên ch.ói tai:

 

“Vậy ngươi muốn ta làm thế nào?”

 

Ta nhấc con d.a.o cúng lên.

 

“Kiếp sau đừng làm người nữa.”

 

Cuối cùng nàng ta cũng biết sợ.

 

“Tạ lang!”

 

Nàng ta quay đầu khóc lóc cầu cứu Tạ Trường Quý.

 

“Cứu ta!”

 

Tạ Trường Quý dựa vào bàn thờ, m.á.u chảy quá nhiều khiến môi hắn trắng bệch.

 

Hắn nhìn Nam Chi rồi lại nhìn ta.

 

Chút thâm tình năm xưa trong mắt hắn đã vỡ nát hoàn toàn, chỉ còn lại nỗi sợ hãi đối với cái c.h.ế.t.

 

Thấy hắn không động đậy, Nam Chi càng khóc dữ dội hơn.

 

“Chàng từng nói sẽ cưới ta. Chàng nói ta thích hợp làm thê t.ử hơn nàng ta. Chàng nói chỉ cần nàng ta dập đầu xong, ta sẽ không bao giờ phải quay lại thanh lâu nữa.”

 

Tạ Trường Quý cuống lên.

 

“Im miệng!”

 

Đã quá muộn rồi, tiếng của mẫu thân ta truyền vào từ ngoài cửa miếu.

 

“Nó vừa nói gì?”

 

Ta quay đầu lại, mẫu thân đứng ở cửa sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.

 

Phụ thân cũng đã tới, lhía sau ông là đám hộ viện của Khương gia.

 

Xuân Hỉ khóc đến mặt đầy nước mắt, trong tay vẫn nắm chiếc áo choàng ta để quên trên xe ngựa lúc ra ngoài.

 

Nhìn thấy m.á.u me đầy đất và bức tượng thần đã vỡ nát, tất cả đều đứng sững lại.

 

Ánh mắt mẫu thân rất nhanh rơi xuống mảnh xương trong tay ta, hai mắt bà lập tức đỏ hoe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Vũ Vũ.”

 

Sống mũi ta bỗng cay xè.

 

Kiếp trước, ta đã nhìn bà già đi từng ngày.

 

Nhìn bà hết lần này đến lần khác ôm lấy Nam Chi, hỏi có phải Vũ Vũ ở Tạ gia chịu uất ức hay không.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nhìn bà trước khi c.h.ế.t còn đưa tay ra, muốn chạm vào gương mặt nữ nhi mình nhưng gương mặt ấy lại cúi xuống, dịu dàng nói:

 

“Mẫu thân, nữ nhi sống rất tốt.”

 

Người đó không phải ta.

 

Ta ở nơi sâu nhất trong thân thể khóc đến mức hồn phách gần như tan biến.

 

Còn bây giờ, mẫu thân đang đứng trước mặt ta, vẫn nhận ra ta.

 

Ta nắm c.h.ặ.t con d.a.o cúng, khàn giọng nói:

 

“Mẫu thân, bọn chúng muốn đổi con đi.”

 

Mẫu thân bước vào trong miếu.

 

Bà nhìn Tạ Trường Quý, nhìn Nam Chi, nhìn người coi miếu, cuối cùng nhìn về đống xương vụn kia.

 

Bà nhận lấy mảnh xương sinh thần khắc tên ta từ tay ta.

 

Chỉ nhìn một cái, nước mắt đã rơi xuống.

 

“Ai đưa thứ này cho ngươi?”

 

Người coi miếu co rúm dưới đất, không dám lên tiếng.

 

Mẫu thân nhặt một đoạn chân hương gãy trên đất, hung hăng đ.â.m xuyên qua mu bàn tay hắn.

 

Người coi miếu hét t.h.ả.m.

 

Giọng bà run rẩy, nhưng lạnh lẽo đến đáng sợ.

 

“Ta hỏi ngươi. Ai đưa cho ngươi?”

 

Người coi miếu bật khóc gào lên:

 

“Tạ phu nhân! Là Tạ phu nhân trộm mang tới!”

 

“Bà ấy nói Khương cô nương tính tình quá cứng rắn, sau này không áp chế nổi, nên bảo tiểu nhân dâng trước cho tà thần.”

 

Mẫu thân khép mắt lại, khi mở ra lần nữa, trong mắt bà không còn chút mềm lòng nào.

 

“Hộ viện Khương gia nghe lệnh. Bao vây ngôi miếu này lại. Hôm nay, tất cả những kẻ có mặt trong miếu một tên cũng không được rời đi.”

 

4

 

Phụ thân còn bình tĩnh hơn mẫu thân.

 

Ông đi tới bên cạnh ta, trước tiên khoác áo choàng lên vai ta.

 

Sau đó mới nhìn về phía Tạ Trường Quý đang nằm trên đất.

 

“C.h.ế.t chưa?”

 

Ta lắc đầu: “Vẫn còn một hơi thở.”

 

Phụ thân gật đầu.

 

“Vậy thì giữ lại. Để hắn tận mắt nhìn xem Tạ gia sẽ sụp đổ như thế nào.”

 

Sắc mặt Tạ Trường Quý trắng bệch như tờ giấy.

 

Trước đây, ở trước mặt phụ thân ta, hắn luôn tỏ ra ôn hòa, khiêm nhường, luôn cung kính gọi một tiếng nhạc phụ.

 

Luôn cùng phụ thân bàn chuyện làm ăn, khen cách quản lý sổ sách của Khương gia nghiêm cẩn.

 

Đã có một thời gian, phụ thân thật lòng yêu quý hắn.

 

Ông từng nói, tuy xuất thân của Tạ Trường Quý không bằng Khương gia nhưng hắn chịu học hỏi, cũng biết cúi đầu, sau này chưa chắc không thể chống đỡ được Tạ gia.

 

Giờ đây, chút yêu quý ấy đã tan thành mây khói.

 

Phụ thân cúi đầu nhìn hắn.

 

“Nữ nhi ta có điểm nào có lỗi với ngươi?”

 

Tạ Trường Quý thở hổn hển, giọng nói đứt quãng.

 

“Nàng ấy quá mạnh mẽ.”

 

Phụ thân bật cười một tiếng, tiếng cười ấy khiến người ta lạnh sống lưng.

 

“Mạnh mẽ? Nó từ nhỏ đã theo ta xem sổ sách, mười ba tuổi đã phân biệt được lợi hại của ba tuyến hàng hóa.”

 

“Mười lăm tuổi cứu được một lô d.ư.ợ.c liệu của Khương gia bị ẩm mốc.”

 

“Mười tám tuổi thay ta đàm phán thành công tuyến lụa ở Dương Châu.”