Thần Hoán Thê

Chương 4



“Ngươi gọi như vậy là mạnh mẽ sao?”

 

Tạ Trường Quý không nói gì.

 

Phụ thân giẫm chân lên cổ tay hắn.

 

Rắc, một tiếng gãy giòn vang lên.

 

Cổ tay Tạ Trường Quý bị bẻ gãy, hắn đau đến mức hét t.h.ả.m.

 

Phụ thân không nhìn hắn thêm nữa, ông quay sang dặn đám hộ viện:

 

“Đến Tạ gia. Bắt Tạ phu nhân lại.”

 

“Cử thêm người đến nha môn, mời Chu Tri phủ cùng tất cả người nhà bên ngoại của các cô nương liên quan tới đây.”

 

Nói xong, ông lại nhìn người coi miếu.

 

“Những gia tộc ngươi vừa khai, một nhà cũng không được bỏ sót.”

 

Sắc mặt người coi miếu xám ngoét, chuyện này đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.

 

Khi hộ viện Tạ gia chạy tới, Khương gia đã bao vây ngôi miếu kín như thùng sắt.

 

Tạ phu nhân cũng tới.

 

Lúc bước xuống xe ngựa, bà ta vẫn còn giữ dáng vẻ của một bà mẫu tương lai nhưng vừa bước vào miếu, nhìn thấy m.á.u đầy đất và Tạ Trường Quý, bà ta lập tức thét lên.

 

“Trường Quý!”

 

Bà ta lao tới bên cạnh nhi t.ử.

 

Tạ Trường Quý muốn nói gì đó, nhưng đau đến mức chỉ còn thở dốc, Tạ phu nhân quay đầu nhìn ta, ánh mắt như muốn xé xác ta.

 

“Khương Vũ, đồ độc phụ!”

 

Lúc này ta đang ngồi trên bàn thờ đã gãy, uống nước.

 

Nghe vậy chỉ khẽ nhấc mí mắt.

 

“Giọng cũng lớn đấy. Xem ra Tạ phu nhân rất có tinh thần.”

 

Bà ta lao tới muốn đ.á.n.h ta nhưng mẫu thân còn nhanh hơn.

 

Chát! Một cái tát giáng xuống.

 

Tạ phu nhân bị đ.á.n.h nghiêng cả mặt, b.úi tóc cũng tán loạn.

 

Mẫu thân lạnh lùng nói:

 

“Lúc ngươi trộm xương sinh thần của nữ nhi ta, có từng nghĩ tới ngày hôm nay không?”

 

Trong mắt Tạ phu nhân lóe lên vẻ hoảng loạn.

 

“Ta không hiểu ngươi đang nói gì.”

 

Ta giơ mảnh xương kia lên.

 

“Thứ này, ngươi nhận ra không?”

 

Tạ phu nhân vẫn cứng miệng.

 

“Chẳng qua chỉ là một mảnh xương rách, ai biết có phải các ngươi vu oan giá họa hay không.”

 

Ta cười. “Không nhận ra? Không sao. Người coi miếu nhận ra.”

 

Người coi miếu đã sợ vỡ mật, lập tức nói:

 

“Đúng là Tạ phu nhân đưa cho tiểu nhân.”

 

“Bà ta còn đưa cho tiểu nhân năm trăm lượng ngân phiếu, nói đợi Khương cô nương bái thần xong sẽ cho thêm năm trăm lượng nữa.”

 

Sắc mặt Tạ phu nhân lập tức thay đổi.

 

Đúng lúc ấy, Nam Chi cũng bật khóc gào lên:

 

“Tạ phu nhân, cứu ta với. Bà từng nói chỉ cần ta chiếm được thân thể của Khương cô nương, sau này ta sẽ là thiếu phu nhân của Tạ gia. Bà nói sẽ nhận ta làm nhi tức.”

 

Tạ phu nhân hận không thể bịt miệng nàng ta lại.

 

Nhưng mọi người xung quanh đều đã nghe thấy hết.

 

Dòng chữ lướt qua.

 

【Xong rồi, mẹ chồng lộ tẩy rồi.】

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

【Cả nhà này đúng là từ trên xuống dưới đều là người xấu.】

 

【Mẹ của nguyên chủ ngầu quá, cái tát nghe đã thật.】

 

Ta nhìn gương mặt trắng bệch của Tạ phu nhân, trong lòng dâng lên từng đợt khoái ý.

 

Kiếp trước, bà ta cũng từng đ.á.n.h ta, nói chính xác hơn là đ.á.n.h Nam Chi trong thân xác của ta.

 

Khi ấy Nam Chi cố ý giả bệnh không gặp bà ta, khiến bà ta tức giận tìm tới tận nơi trách mắng.

 

Nhưng Nam Chi chỉ cần rơi vài giọt nước mắt, Tạ Trường Quý lập tức đứng ra che chở, sau đó Tạ phu nhân cũng bị dỗ dành.

 

Bà ta nói, một nhi tức biết làm nũng như vậy mới có hơi thở của cuộc sống.

 

Thậm chí còn khen Nam Chi sinh cho Tạ gia ba đứa cháu ngoan.

 

Cho đến khi phụ mẫu ta qua đời, bà ta cũng chưa từng nói một câu xin lỗi.

 

Còn ở kiếp này… nhi tức tốt của bà ta đang vừa khóc vừa c.ắ.n ngược lại bà ta.

 

Thật đẹp mắt biết bao.

 

5

 

Khi Chu Tri phủ tới nơi, trong miếu đã loạn thành một công đường tra án.

 

Tà thần bị phá hủy quá nửa.

 

Tạ Trường Quý trọng thương.

 

Tạ phu nhân bị hộ viện Khương gia khống chế.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nam Chi bị khói đen quấn lấy nửa thân thể, lúc khóc lúc cười.

 

Người coi miếu cùng mấy tên đồ đệ co rúm trong góc, kẻ nào kẻ nấy run lẩy bẩy.

 

Chu Tri phủ vừa bước vào cửa, nhìn thấy con d.a.o trong tay ta thì bước chân rõ ràng khựng lại.

 

Có lẽ ông từng nghe nói về tính tình của đại tiểu thư Khương gia nhưng không ngờ ta lại có thể đ.â.m vị hôn phu thành ra thế này ngay trong lúc bái thần.

 

Ta đứng dậy, hành lễ với ông.

 

“Chu đại nhân.”

 

“Khương cô nương.”

 

Ánh mắt ông quét qua khung cảnh hỗn loạn khắp ngôi miếu.

 

“Chuyện này là thế nào?”

 

Ta bày từng thứ trước mặt ông.

 

Mảnh xương, chiếc chuông đồng, lời khai của người coi miếu cùng những tờ giấy vàng rơi ra từ trong tượng thần.

 

“Miếu tà đổi hồn.”

 

“Tạ Trường Quý đưa ta tới đây là muốn đổi một kỹ nữ thanh lâu tên Nam Chi vào trong thân thể ta. Trong miếu còn giam giữ linh hồn của rất nhiều nữ t.ử.”

 

Càng nghe, sắc mặt Chu Tri phủ càng trở nên khó coi.

 

Ông tuy là lão hồ ly chốn quan trường nhưng cũng biết chuyện này không thể che giấu được.

 

Bởi vì người tới không chỉ có Khương gia, người nhà bên ngoại của các cô nương thuộc Lý gia, Cố gia, Chu gia, Hàn gia cũng lần lượt kéo đến.

 

Ban đầu những người ấy còn không tin.

 

Cho đến khi họ nhìn thấy tên nữ nhi mình dưới những lá bùa dây đỏ lộ ra từ mảng tường bong tróc.

 

Một phụ nhân tóc đã bạc trắng lập tức ngất xỉu tại chỗ.

 

Nữ nhi bà gả vào Lý gia đã năm năm.

 

Trước khi thành thân, nàng tinh minh lanh lợi.

 

Sau khi thành thân lại đột nhiên trở nên nhút nhát ít nói, thậm chí rất ít khi về nhà mẹ đẻ.

 

Lý gia chỉ nói nàng sau khi thành thân đã hiểu chuyện hơn.

 

Người phụ nhân ấy luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nói ra được là không đúng ở đâu.

 

Giờ đây, tên nữ nhi bà lại xuất hiện trong ngôi miếu tà này.

 

Sau khi tỉnh lại, bà nhào tới người coi miếu, dùng cây trâm đ.â.m hắn đến mức mặt đầy m.á.u.

 

Không ai ngăn cản.