Thần Hoán Thê

Chương 5



Một người huynh trưởng của Cố gia nhìn thấy xương sinh thần của muội muội mình, lập tức rút đao lao về phía người của Cố gia.

 

Trong miếu suýt nữa lại biến thành một trận hỗn chiến.

 

Chu Tri phủ đập thanh kinh mộc như đập kinh đường mộc, gào đến khản cả giọng.

 

Ta nhìn tất cả những điều đó đột nhiên cảm thấy nỗi đau bị đè nén suốt hai mươi bảy năm trong l.ồ.ng n.g.ự.c không chỉ thuộc về riêng mình.

 

Mỗi một mảnh xương ở đây đều là một sinh mạng bị đ.á.n.h cắp.

 

Ta quay lại trước tượng thần, khói đen vẫn cuồn cuộn không ngừng.

 

Nam Chi bị quấn lấy nửa người, khóc đến mức gần như không còn sức lực.

 

Người coi miếu bò tới, ôm lấy ống giày của Chu Tri phủ.

 

“Đại nhân, không thể hủy thần tâm. Thần tâm một khi bị hủy, những linh hồn đã bị đổi vào cũng sẽ bị phản phệ.”

 

Sắc mặt Chu Tri phủ lập tức thay đổi.

 

“Vậy còn nguyên hồn thì sao?”

 

Người coi miếu im bặt, ta thay hắn trả lời.

 

“Nguyên hồn sẽ tiếp tục bị giam giữ cho đến khi thân thể c.h.ế.t đi.”

 

Chu Tri phủ nhìn ta.

 

Ta cũng nhìn ông.

 

“Đại nhân, ta muốn đập nát thần tâm.”

 

Ông nhíu mày.

 

“Khương cô nương, chuyện này cần phải tấu lên triều đình.”

 

Ta bật cười.

 

“Đợi triều đình hồi đáp, những nguyên hồn ấy còn có thể chống đỡ được bao lâu?”

 

Ông im lặng, Tạ phu nhân bỗng hét lớn:

 

“Không được đập! Trường Quý vẫn chưa c.h.ế.t. Nếu tượng thần phản phệ, nó cũng sẽ liên lụy đến nó!”

 

Ta cúi đầu nhìn Tạ Trường Quý, toàn thân hắn đẫm m.á.u, vậy mà vẫn còn sống, đúng là ngoan cường.

 

Ta bước tới, ngồi xổm trước mặt hắn, môi hắn tím tái, trong mắt chỉ còn lại sự van xin.

 

“A Vũ, đừng đập. Ta có thể trả lại tất cả cho nàng. Sau này ta sẽ không cưới Nam Chi nữa, cũng không cầu thần nữa.”

 

Ta nhìn hắn một lúc lâu.

 

“Ngươi cho rằng ta đập tượng thần là vì không muốn ngươi cưới nàng ta sao? Tạ Trường Quý, đến tận bây giờ ngươi vẫn cho rằng mình rất quan trọng.”

 

Đáy mắt hắn run lên, ta đứng dậy.

 

“Chu đại nhân, ta không đợi nữa. Nếu muốn trị tội ta, cứ đợi ta đập xong rồi hãy trị.”

 

Nói xong, ta cầm đao đi về phía tượng thần.

 

Phụ thân muốn ngăn lại, mẫu thân nắm lấy tay ông, đôi mắt đỏ hoe, khẽ lắc đầu.

 

Ta biết họ sợ, ta cũng sợ nhưng ta đã từng bị giam cầm một lần rồi.

 

So với việc lại nhìn người khác bị nhốt vào đó, ta thà đập nát thứ này trước.

 

6

 

Khi ta bổ đôi l.ồ.ng n.g.ự.c của tượng thần, toàn bộ nến trong miếu đều tắt ngúm, âm phong tràn ra từ khe nứt.

 

Những cái tên trên tường như sống dậy, phát ra từng tiếng khóc vụn vặt.

 

Ta nắm c.h.ặ.t đao cúng, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

 

Bên trong lớp tượng đất đã nứt vỡ, lộ ra một trái tim bằng đá màu đen đỏ.

 

Nó đang đập giống hệt một trái tim của người sống.

 

Mỗi lần nó đập, trong miếu lại vang lên một tiếng khóc của nữ nhân.

 

Có người gọi mẫu thân, có người gọi hài t.ử, có người gọi chính tên mình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta nhìn trái tim đá ấy, trước mắt bỗng hiện lên cảnh cuối cùng của kiếp trước.

 

Ta hấp hối trên giường bệnh, Nam Chi mang gương mặt của ta, lúc ấy cũng đã già rồi.

 

Tạ Trường Quý nắm tay nàng ta, nói rằng may mà năm đó cầu đúng thần.

 

Ta bị nhốt sâu trong thân thể, đến giọt nước mắt cuối cùng cũng không thể rơi xuống.

 

Nỗi hận trong khoảnh khắc ấy còn đậm đặc hơn cả cái c.h.ế.t.

 

Ta giơ đao lên, người coi miếu gào thét:

 

“Khương cô nương, ngươi sẽ bị oán khí quấn thân! Kẻ đập nát thần tâm sẽ không sống nổi ba năm!”

 

Ta không quay đầu lại.

 

“Vậy thì ba năm sau hẵng tính.”

 

Mũi đao đ.â.m vào trái tim đá.

 

Nhát đầu tiên, trái tim đá run lên, m.á.u đen phun trào.

 

Những tiếng khóc đột nhiên v.út cao, như muốn xuyên thủng màng nhĩ.

 

Ta nghiến răng, rút đao ra rồi lại đ.â.m xuống.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nhát thứ hai, hai gương mặt nữ nhân trong lòng tượng thần bắt đầu méo mó, gương mặt đang khóc lại bật cười, gương mặt đang cười lại bật khóc.

 

Nam Chi bị khói đen siết lấy cổ, đôi mắt nàng ta trợn lớn đến gần như nứt ra.

 

“Khương Vũ! Ta không muốn c.h.ế.t!”

 

Ta quay đầu nhìn nàng ta.

 

“Kiếp trước ta cũng không muốn.”

 

Đến khi nhát đao thứ ba đ.â.m xuống, trái tim đá cuối cùng cũng nứt toác.

 

Vô số luồng sáng trắng từ bên trong trào ra, chúng giống như những con đom đóm bị giam cầm quá lâu, đồng loạt bay ra từ bụng tượng thần, từ kẽ tường, từ những sợi dây đỏ và những mảnh xương.

 

Có một luồng sáng dừng lại trước mặt ta.

 

Bên trong thấp thoáng là gương mặt của một nữ t.ử trẻ tuổi.

 

Nàng nhìn ta, môi khẽ động đậy như đang nói lời cảm ơn.

 

Ta đưa tay chạm nhẹ,uồng sáng ấy lặng lẽ tan đi.

 

Tiếp đó là luồng sáng thứ hai, rồi thứ ba.

 

Ngày càng nhiều ánh sáng bay khỏi ngôi miếu tà.

 

Có luồng sáng lao thẳng vào một thân thể nào đó trong đám đông.

 

Thân thể ấy vốn đang đứng đờ đẫn nhưng ngay giây tiếp theo lại run lên dữ dội, sau đó ôm mặt khóc nức nở.

 

“Mẫu thân!”

 

Người phụ nhân tóc bạc trắng kia lập tức nhào tới.

 

“Lan Nhi?”

 

Hai người ôm chầm lấy nhau, khóc đến không thành tiếng.

 

Ở bên kia, Đại nãi nãi Cố gia bỗng thay đổi ánh mắt.

 

Nàng giơ tay tát mạnh nam nhân bên cạnh.

 

“Cố Trường Bình, ngươi dám đổi ta!”

 

Đến lúc này, tất cả mọi người trong miếu cuối cùng cũng hoàn toàn hiểu ra nguyên hồn đã trở về.

 

Còn những linh hồn được đổi vào thì đang bị lôi khỏi thân thể giữa luồng sáng trắng trong tiếng gào thét.

 

Có kẻ quỳ xuống cầu xin tha mạng, có kẻ c.h.ử.i rủa điên cuồng cũng có người khóc lóc nói rằng mình cũng là kẻ khổ mệnh.

 

Nhưng những nữ nhân vừa trở lại thân xác mình ấy, không một ai mềm lòng.

 

Đại nãi nãi Cố gia đá ngã phu quân mình xuống đất rồi trực tiếp giật lấy cây gậy từ tay hộ viện, nện liên tiếp lên người hắn.

 

Thiếu phu nhân Lý gia sau khi tỉnh lại, phát hiện mình đã bị giam cầm suốt năm năm, việc đầu tiên nàng làm là lao tới túm tóc Lý thiếu gia, đập mạnh đầu hắn vào cột.