Thần Hoán Thê

Chương 6



Chu phu nhân là người lớn tuổi nhất.

 

Khi tỉnh lại, bà đã tóc bạc đầy đầu.

 

Bà nhìn những đứa con vây quanh mình, gọi mình là mẫu thân ngẩn người rất lâu.

 

Rồi đột nhiên giơ tay tát Chu lão gia một cái.

 

“Chính ta còn chưa từng được sống. Ai sinh những đứa trẻ này cho ngươi?”

 

Câu nói ấy vừa dứt, trong miếu yên lặng một thoáng sau đó tiếng khóc càng lớn hơn.

 

Ta chống đao đứng trước tượng thần, mồ hôi lạnh từng lớp từng lớp tuôn ra khắp người.

 

Khói đen đã hoàn toàn tan biến.

 

Nam Chi ngã trên mặt đất, hồn phách nàng ta bị xé rách đến tàn tạ, ngay cả tiếng khóc cũng không phát ra nổi.

 

Tạ Trường Quý cũng bị phản phệ đến mức toàn thân co giật.

 

Hắn nhìn ta, trong mắt cuối cùng cũng xuất hiện sự hối hận chân thật nhưng đã quá muộn.

 

Ta xách đao bước tới, hắn khẽ hé môi.

 

“A Vũ...”

 

Ta cúi người xuống, lưỡi đao cúng áp lên cổ hắn.

 

“Ngươi không phải thích đổi lắm sao? Xuống dưới đó đổi một kiểu c.h.ế.t khác đi.”

 

Lưỡi đao lướt qua, Tạ Trường Quý hoàn toàn tắt thở.

 

7

 

Chu Tri phủ tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình phản phệ của việc đổi hồn.

 

Sau khi trở về, ông thức trắng đêm viết tấu chương dâng lên triều đình.

 

Ngôi miếu tà bị niêm phong.

 

Tất cả những gia tộc có liên quan trong thành đều bị bắt giữ.

 

Lúc bị áp giải đi, Tạ phu nhân vẫn còn kêu oan, bà ta nói mình chỉ muốn cưới cho nhi t.ử một thê t.ử vừa ý.

 

Bà ta nói Khương Vũ quá mạnh mẽ, gả vào Tạ gia sẽ khiến cả nhà không thở nổi.

 

Bà ta nói Nam Chi dịu dàng hiểu chuyện, thích hợp làm tức phụ Tạ gia hơn.

 

Ta đứng ở cửa miếu, nghe bà ta gào thét hết những lời đó, đợi đến khi cổ họng bà ta khản đặc, ta mới bước tới.

 

Vừa nhìn thấy ta, cả người Tạ phu nhân liền run lên.

 

“Khương Vũ, ngươi còn muốn làm gì nữa?”

 

Ta nhìn bà ta.

 

“Ngắm ngươi một chút. Kiếp trước, ngươi từng ôm đứa trẻ do Nam Chi sinh ra, nói rằng cuối cùng ta cũng có dáng vẻ của một nhi tức.”

 

“Đời này, ngươi cũng nên nhìn xem bản thân có ra dáng một bà mẫu hay không.”

 

Đồng t.ử bà ta co rút dữ dội.

 

“Ngươi...”

 

Chát! Ta giơ tay tát bà ta một cái.

 

Cái tát của mẫu thân chỉ làm b.úi tóc bà ta rối tung còn cái tát của ta khiến khóe miệng bà ta bật m.á.u.

 

“Cái tát này là thay cho hai mươi bảy năm bị cướp mất ở kiếp trước.”

 

Chát! Lại một cái tát nữa.

 

“Cái tát này là thay cho phụ mẫu ta.”

 

Chát! Lại thêm một cái tát.

 

“Cái tát này là thay cho tất cả những người bị các ngươi ghét bỏ vì quá mạnh mẽ, rồi muốn thay thế họ.”

 

Tạ phu nhân bị đ.á.n.h đến mức gần như không đứng vững.

 

Ngay cả đám nha dịch áp giải cũng giả vờ như không nhìn thấy.

 

Ta thu tay lại, lạnh nhạt nói:

 

“Đưa đi đi.”

 

Bà ta bị kéo lên xe tù.

 

Không bao lâu sau, trước cửa Tạ gia đã dán đầy giấy niêm phong.

 

Khương gia cắt đứt toàn bộ việc làm ăn với Tạ gia.

 

Phụ thân còn thu hồi từng tuyến hàng hóa mà những năm qua Tạ gia dựa vào danh nghĩa Khương gia để đàm phán được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Vốn dĩ Tạ gia nhờ bám vào Khương gia mà nâng cao địa vị giờ đây gốc rễ bị c.h.ặ.t đứt chỉ trong một ngày, ngay cả họ hàng thân thích cũng tránh xa như tránh tà.

 

Nhưng người tàn nhẫn hơn cả phụ thân lại là mẫu thân.

 

Bà sai người khiêng ba cỗ quan tài giấy đến đặt trước cửa Tạ gia.

 

Trên đó viết:

 

Một cỗ tế những nữ t.ử bị cướp hồn.

 

Một cỗ tế những gia đình bị lừa gạt.

 

Một cỗ để dành cho chính Tạ gia.

 

Cả con phố đều kéo tới xem náo nhiệt.

 

Đám nha hoàn và bà t.ử của Tạ gia trốn trong nhà, không ai dám mở cửa.

 

Sau khi nghe chuyện ấy, ta cười rất lâu.

 

Trước đây mẫu thân vốn dịu dàng nhưng một khi nổi giận vì ta, bà còn quyết đoán hơn bất kỳ ai.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Những ngày sau đó, hậu viện Khương gia đón rất nhiều nữ t.ử được cứu trở về.

 

Có người vừa trở lại thân thể mình, đến đi lại cũng không biết.

 

Có người bị chiếm thân nhiều năm, vừa tỉnh lại đã phát hiện phụ mẫu mình đã qua đời.

 

Cũng có người nhìn những đứa con được gọi là con của mình, ánh mắt còn trống rỗng hơn cả tiếng khóc.

 

Mẫu thân sắp xếp họ ở các viện dành cho khách.

 

Phụ thân xuất bạc, giúp họ mời đại phu, kiện tụng, đòi lại của hồi môn.

 

Ta cũng từng đến thăm vài lần.

 

Có một cô nương mười bảy tuổi là người yên lặng nhất.

 

Thân thể nàng bị đổi mất hai năm, sau khi tỉnh lại mới biết mẫu thân mình đã bệnh mất.

 

Nàng không khóc, chỉ ngồi bên cửa sổ, hết lần này đến lần khác viết tên mình.

 

Ta hỏi nàng đang viết gì.

 

Nàng đáp:

 

“Ta sợ lại bị cướp mất.”

 

Nhìn từng trang giấy kín đặc tên tuổi ấy, cổ họng ta bỗng nghẹn lại.

 

Về sau, ta cho người thu hồi tất cả những mảnh xương trong ngôi miếu tà.

 

Những mảnh nào tìm được người thân thì trả về cho gia đình.

 

Những mảnh không tìm được, ta lập thành danh sách, thờ trong một từ đường nhỏ mới xây của Khương gia.

 

Từ đường không lớn cũng không xa hoa.

 

Nhưng trên mỗi bài vị, tên tuổi đều được viết rõ ràng.

 

Cuối cùng, họ không còn chỉ là những mảnh xương nằm trong bụng tà thần nữa.

 

8

 

Nam Chi không c.h.ế.t hoặc nói đúng hơn là chưa c.h.ế.t hẳn.

 

Sau khi tà thần bị hủy diệt, hồn phách của nàng ta bị xé mất hơn nửa, chỉ còn lại một tia tàn hồn bị nhốt trong chính thân thể mình.

 

Khi bị giam trong đại lao của quan phủ, nàng ta đã không còn nhận ra người khác nữa.

 

Chỉ biết lặp đi lặp lại:

 

“Ta chỉ muốn sống. Ta chỉ muốn sống.”

 

Chu Tri phủ hỏi ta có muốn gặp nàng ta lần cuối hay không.

 

Ta đã đi.

 

Trong ngục ẩm thấp, góc tường phủ đầy rêu xanh, trong không khí tràn ngập mùi mốc, Nam Chi co ro trong đống rơm, tóc tai rối bù, trên mặt không còn chút quyến rũ nào của ngày trước.

 

Nghe thấy tiếng bước chân, nàng ta chậm rãi ngẩng đầu.

 

Khi nhìn thấy ta, mắt nàng ta sáng lên trong thoáng chốc.

 

“Khương Vũ. Ngươi cứu ta ra ngoài đi. Ta biết sai rồi.”

 

Ta đứng ngoài song lao.

 

“Ngươi biết mình sai ở đâu?”

 

Nàng ta quỳ bò tới, nắm lấy những thanh gỗ.