"Là một người sẽ không bao giờ làm tôi phải khó xử. Vậy mà bây giờ anh lại kéo theo một đám bạn đến để cưỡng ép, đẩy tôi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Trong số này, chắc chắn có cả những người anh em từng hiến kế cho anh đúng không?"
"Lục Hằng, đây lại là chiêu trò mới anh học được từ cô Tưởng đấy à? Hay là bản thân anh đã đ.á.n.h mất sự tôn trọng dành cho tôi từ lâu rồi?"
Đặt bó hoa hồng xuống chân, Lục Hằng đứng dậy với gương mặt đã đẫm nước mắt.
"Mọi người về hết đi. Hôm nay là tôi sai, để mọi người phải xem một trò cười rồi."
Tôi nhìn biểu cảm gượng gạo của đám bạn khi họ lầm lũi rời khỏi căn phòng.
Những cánh hoa hồng nát bét rải rác khắp sàn nhà lúc này trông thật bẩn thỉu và chướng mắt.
Tôi cầm điện thoại lên, gọi cho bác nhân viên chuyển nhà: "Bác lên đi ạ, cháu xong ngay đây rồi."
Bố mẹ hai bên đều có mặt ở đây, mà những lời tôi nói lại tuyệt tình đến thế, rõ ràng là đoạn tình cảm này đã hoàn toàn đặt dấu chấm hết.
Lục Hằng suy sụp ngồi thụp xuống đất, bắt đầu tự tát liên tiếp vào mặt mình.
"Tất cả là lỗi của anh."
"Em yêu, anh chỉ cảm thấy cái nhà này từ trước đến nay đều do một mình em làm chủ, anh chẳng có đất diễn hay chút giá trị nào cả. Anh không hề muốn hủy hoại tình cảm của hai đứa mình đâu."
Tôi dán những tờ giấy ghi chú lên mấy món đồ nội thất do tự tay mình sắm sửa, hoàn toàn ngó lơ một Lục Hằng đang phát điên phát cuồng ở phòng khách.
Mấy cái tát tự vỗ đó, cứ coi như là sự trả giá cho những gì anh ta đã gây ra suốt một tháng qua đi.
13
Hôm đó những người bạn đến khuyên hòa giải rất đông, có lẽ sau đó họ đã kể lại toàn bộ sự tình cho nhau nghe.
Kể từ đấy, không còn một ai đứng ra nói đỡ cho Lục Hằng nữa, thậm chí có mấy người bạn còn nhắn tin xin lỗi tôi.
Lúc Lục Hằng tìm đến nhờ họ giúp đỡ, anh ta chỉ nói rằng mình lỡ làm tôi giận một trận lớn, tuyệt nhiên không hé môi nửa lời về chuyện của Tưởng Phi Phi.
Chính vì thế nên họ mới nể tình đến nói đỡ cho anh ta.
Nhưng cuối cùng, khi phát hiện ra nguyên nhân dẫn đến những trận cãi vã của hai đứa tôi lại bắt nguồn từ nhiều trò bẩn thỉu đến vậy, họ đã không tiếc lời c.h.ử.i rủa Lục Hằng là một thằng cặn bã khốn nạn.
Chưa hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, chỉ mới nghe một phía từ Lục Hằng đã mù quáng đến khuyên người ta làm hòa. Hành động đó thì có khác gì một Lục Hằng chỉ biết răm rắp nghe theo lời Tưởng Phi Phi đâu?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau hôm đó, Lục Hằng còn đến tìm tôi thêm một lần nữa. Khi ấy tôi vẫn đang ở khách sạn, không biết anh ta dò hỏi từ đâu mà lại nắm được hành tung của tôi.
Dường như những lời tôi nói vào cái ngày anh ta cầu xin tha thứ đã gợi cảm hứng cho anh ta, anh ta mặc một chiếc áo phông trắng từ thời đại học, đứng đợi trước cửa phòng tôi.
"Em yêu, anh thực sự đã nghiêm túc tự kiểm điểm lại bản thân rồi, anh biết mình đã sai, tồi tệ đến nhường nào."
"Thế nhưng cho dù cuối cùng em vẫn quyết định không tha thứ cho anh, anh cũng không hy vọng đoạn tình cảm của hai đứa mình lại kết thúc một cách ch.óng vánh như thế này."
Anh ta nhìn tôi với ánh mắt sầu muộn: "Anh muốn cùng em quay lại trường cũ, đi lại con đường mà chúng ta từng bắt đầu một lần nữa."
Tôi có chút bất lực: "Nhưng chuyện đó thì giải quyết được gì cơ chứ?"
Anh ta cúi gầm mặt, giọng nói nhuốm sự đau khổ: "Em yêu, đây là lần cuối cùng. Nếu lần này anh vẫn không thể cứu vãn được lòng em, thì từ nay về sau anh sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa."
Hai chúng tôi lái xe đến trường. Bước lên xe của anh ta một lần nữa, tôi có cảm giác như thể đã cách một thế kỷ.
Lần gần nhất ngồi ở đây là trên đường đi thử váy cưới, vậy mà giờ đây lại là để chia tay một cách triệt để.
Mọi thứ trong xe vẫn là những hình ảnh quen thuộc đối với tôi, thậm chí có vài món đồ treo trang trí còn do chính tay tôi tỉ mẩn chọn lựa.
Sau khi lên xe, Lục Hằng tỏ ra vô cùng hào hứng.
"Em yêu, em còn nhớ không? Hồi mới lấy chiếc xe này về, hai đứa mình lúc nào cũng cùng nhau lái xe ra ngoài hóng gió."
Khi đó, Lục Hằng thích chiếc xe này đến mức không nỡ rời tay, cứ mỗi kỳ nghỉ là lại đòi lái xe đi chơi.
Nhưng phần lớn thời gian anh ta đều nổi hứng nhất thời, đôi khi là một chuyến đi ngẫu hứng nói đi là đi, khiến tôi hoàn toàn không có sự chuẩn bị trước.
Vì thế, sau vài lần như vậy, tôi bắt đầu hỏi trước những địa điểm anh ta muốn đến để chuẩn bị sẵn lều trại, t.h.ả.m dã ngoại, mũ chống nắng cũng như một ít đồ ăn nhẹ tự làm từ nhà.
Lúc đó cả hai chúng tôi đều tràn đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ, mỗi lần ra ngoài đều chụp với nhau rất nhiều ảnh.
Anh ta ôm chầm lấy tôi và bảo: "Em yêu, đợi sau khi kết hôn, tương lai có con rồi, chúng ta sẽ dẫn con đến đây để ôn lại kỷ niệm xưa."
Tiếc thay, chưa đầy nửa năm sau anh ta đã bắt đầu chán ngấy, thời gian nghỉ ngơi hầu như chỉ ru rú ở nhà cắm mặt vào chơi game.
Tôi chẳng có tâm trạng nào để nghe anh ta luyên thuyên, thế là kết nối bluetooth rồi mở nhạc trên xe.
Lục Hằng thấy tôi vẫn còn tâm trí chạm vào đồ đạc trên xe của mình thì càng thêm phấn khích.