Thánh Chỉ Của Cô Bạn Thân

Chương 5



Nhưng tôi vẫn không sao thông suốt nổi. Cho dù Tưởng Phi Phi có bày ra hàng loạt kế hoạch đi chăng nữa, nếu bản thân Lục Hằng không có cái tâm tư muốn áp chế và thao túng tôi, thì những chuyện tiếp theo đã chẳng thể xảy ra.

Tôi muốn nói chuyện hẳn hoi với Lục Hằng, nhưng anh ta chỉ hơi ngơ ngác ngẩng đầu lên, gập máy tính lại rồi bắt đầu quờ quạng tìm điện thoại.

"Ở trong phòng ngủ ấy." Sau khi nói ra câu này, tôi chăm chú quan sát sắc mặt của Lục Hằng.

Tôi nhìn thấy rõ mồn một biểu cảm thay đổi trên gương mặt anh ta ngay khi nghe thấy câu nói đó.

Chột dạ, sợ hãi, rồi cuống cuồng. Đến nước này, tôi chỉ cảm thấy trái tim mình đã nguội lạnh hoàn toàn.

Đến khi anh ta từ phòng ngủ quay lại, trông có vẻ đã trút được gánh nặng.

Anh ta muốn tiếp tục chủ đề trò chuyện lúc nãy, nhưng tâm trí tôi đã treo ngược cành cây, cuộc đối thoại với anh ta cũng chỉ là tiếng được tiếng mất, gượng gạo cho qua chuyện.

Đêm hôm đó, hai chúng tôi nằm chung trên một chiếc giường.

Sau khi làm hòa, bầu không khí cũng chẳng hề mặn nồng, nhiệt tình như Lục Hằng tưởng tượng.

Thực tế là vì tôi rất sợ nếu cứ tiếp tục trò chuyện thì sẽ lại bùng nổ một trận cãi vã khác. Một trận cãi vã có lẽ đã nằm sẵn trong kế hoạch của anh ta, thế nên tôi thà im lặng cho xong.

Nửa đêm, tôi cầm chiếc điện thoại đang cắm sạc của anh ta lên.

Không ngoài dự đoán, mật khẩu đã bị đổi rồi.

Lục Hằng nằm bên cạnh vẫn đang ngủ say sưa, hoàn toàn không hay biết gì.

Còn tôi, trong lòng đã đưa ra một quyết định.

Lục Hằng, tôi đã biết tỏng những thủ đoạn tiếp theo của anh rồi. Váy cưới tôi vẫn sẵn lòng mặc cho anh xem, coi như là để hoàn thành giấc mơ chung của hai đứa mình năm xưa.

Nhưng còn đám cưới này… tôi sẽ không bao giờ kết hôn với anh nữa đâu.

7

Ngày hôm sau là ngày chúng tôi hẹn nhau đi chọn váy cưới.

Tôi ngồi trong xe của Lục Hằng, nhìn anh ta vừa lái xe vừa hứng khởi ngân nga hát suốt dọc đường.

Hồi mới yêu nhau, Lục Hằng từng bảo yêu mà không hướng đến kết hôn thì chẳng khác nào lưu manh, thế nên anh ta luôn thề thốt rằng tôi nhất định sẽ trở thành cô dâu của anh ta.

Lúc đó tôi còn cười chê suy nghĩ của anh ta có phần lỗi thời, nhưng sau này ngẫm lại mới thấy một người đàn ông có thể nói ra những lời như vậy thực sự khiến phụ nữ rất an tâm.

Anh ta luôn nhớ ngày đèn đỏ của tôi, chuẩn bị sẵn miếng dán giữ nhiệt và nước đường đỏ cho tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi cũng sẽ tặng anh ta đôi giày thể thao anh ta hằng ao ước vào dịp sinh nhật, và cùng anh ta vạch ra định hướng học tập.

Tình cảm của hai đứa luôn duy trì ở mức ổn định. Vì vậy, ngay sau khi tốt nghiệp đại học, bố mẹ hai bên đã gặp mặt, chuyện cưới hỏi cứ thế tự nhiên được định ngày.

Bước vào tiệm váy cưới, tôi và Lục Hằng đi vòng quanh vài lượt, trong đó có một bộ váy cưới đã lập tức va vào ánh mắt tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Tà váy lộng lẫy, những viên kim cương vụn lấp lánh kiêu sa.

Lục Hằng rất biết để ý sắc mặt của tôi, thế nên anh ta lập tức nở nụ cười, bảo tôi đi theo cô nhân viên bán hàng vào phòng thay đồ.

Khi tôi đẩy cửa phòng thử đồ bước ra, tôi không hề bỏ lỡ sự kinh ngạc, sững sờ trong ánh mắt của Lục Hằng.

Cho đến tận lúc này, Lục Hằng vẫn là anh người yêu rực rỡ như ánh mặt trời trong ký ức của tôi như thuở ban đầu.

Tôi chợt thấy hơi muốn khóc, nhưng rồi lại tự nhủ, thế này là đủ rồi.

Sắc mặt của Lục Hằng thay đổi vài lần.

Tôi biết thừa anh ta đang muốn làm trò gì, nhưng váy cưới vốn là giấc mộng đẹp mà hầu như người phụ nữ nào cũng từng ấp ủ, vì vậy anh ta chỉ chần chừ một lúc rồi mới ngập ngừng cất lời:

"Em yêu, anh thấy... hình như..."

Tôi cắt ngang lời anh ta, nét mặt hoàn toàn trở nên lạnh lùng: "Anh thấy chiếc váy này không vừa người à? Hay tại eo em quá thô? Hay là cổ áo xẻ sâu quá? Hoặc là anh cảm thấy bộ này em mặc kiểu gì nhìn cũng thấy kỳ cục chướng mắt?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt Lục Hằng, thấy rõ sự bàng hoàng hiện lên trong mắt anh ta.

"Cái gì cơ? Em yêu, em đang nói cái gì thế?" Lục Hằng hoảng loạn hỏi lại tôi.

Tôi chẳng buồn đoái hoài đến anh ta, quay người bước thẳng vào phòng thay đồ cùng cô nhân viên, mặc lại quần áo của chính mình.

Lục Hằng với gương mặt sốt sắng tiến lại gần tôi, anh ta vừa định lên tiếng giải thích điều gì đó, tôi đã thẳng tay giáng cho anh ta một cái tát.

"Tin nhắn trong nhóm chat tôi đọc hết rồi, Lục Hằng."

"Tôi chưa từng nghĩ anh lại dám dùng đến loại thủ đoạn bẩn thỉu này, coi như tôi nhìn lầm người rồi. Anh chẳng phải luôn không hài lòng về tôi sao? Giờ tôi tuyên bố cho anh biết, đám cưới này hủy bỏ, chúng ta chia tay."

8

Bị dội liên tiếp một chuỗi gáo nước lạnh, Lục Hằng có phần không kịp trở tay.

Đến khi anh ta định hình lại được suy nghĩ thì tôi đã rời đi rồi.

Ở tiệm váy cưới có lẽ người ta cũng chẳng lạ gì cảnh các cặp đôi chia tay ngay tại chỗ, nên phản ứng của các nhân viên trông rất dửng dưng, thế nhưng tiếng xầm xì bàn tán của những người xung quanh vẫn khiến Lục Hằng cảm thấy nhục nhã chưa từng có.

Hình như đã có chuyện gì đó hoàn toàn chệch khỏi tầm kiểm soát của anh ta.