Thánh Chỉ Của Cô Bạn Thân

Chương 6



Sau khi bắt taxi về nhà, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.

Tôi chỉ thu xếp đơn giản vài bộ quần áo hay mặc và những tài liệu, công cụ cần thiết cho công việc.

Giữa chừng, tôi còn lục ra chiếc thẻ ngân hàng mà Lục Hằng đưa cho mình.

Tôi đặt chiếc thẻ đó lên bàn.

Bó hoa hồng Lục Hằng mua hôm qua được tôi cắm trong bình hoa trông vẫn còn rất tươi tắn, rực rỡ.

Tôi cười lạnh một tiếng, rút bó hoa hồng ra rồi thẳng tay vứt vào thùng rác.

Lời xin lỗi mua bằng sự giả tạo kia, tốt nhất là cứ để lại cho chính Lục Hằng đi.

Sau khi rời khỏi căn nhà hai đứa thuê chung, tôi hỏa tốc đặt một phòng khách sạn trong thành phố.

Giờ ngẫm lại, tôi vẫn thấy mệt mỏi rã rời. Từ lúc nhìn thấy những dòng tin nhắn trong nhóm chat cho đến khi đi xem váy cưới, tôi đã từng cố gắng giao tiếp với Lục Hằng, tôi cũng muốn cho anh ta một cơ hội.

Anh ta từng khao khát nhìn thấy tôi mặc váy cưới bước về phía mình đến thế, vậy mà cuối cùng, chuyện đó lại có thể biến thành một thứ thủ đoạn để anh ta cố tình chèn ép tôi.

Nói đi cũng phải nói lại, chính vì bản thân tôi nhu nhược, không kiên định giữ vững giới hạn của mình nên mới cho bọn họ hết cơ hội này đến cơ hội khác để làm tổn thương tôi.

Khi đã nghĩ thông suốt điểm này, tôi không còn tự oán tự trách nữa.

Đầu tiên, tôi gọi điện kể lại toàn bộ những chuyện xảy ra trong hai ngày qua cho bố mẹ nghe, rồi thẳng thắn nói ra quyết định sẽ không kết hôn nữa của mình.

Ở đầu dây bên kia của cuộc gọi video, hai vị trưởng bối sau một hồi bàng hoàng thì bắt đầu mắng nhiếc Lục Hằng.

Nhưng vừa mắng, mẹ tôi lại vừa không kìm được nước mắt:

"Bao nhiêu năm qua tình cảm hai đứa rõ ràng rất ổn định, thế mà cứ đến sát ngày cưới lại giở cái chứng tai quái này ra, cái thằng nhóc nhà họ Lục này đúng là không phải con người mà."

Phía sau màn hình, sắc mặt bố tôi cũng vô cùng tức giận, ông nhìn biểu cảm của tôi rồi thử dò hỏi: "Con gái, đám cưới này con chắc chắn là muốn hủy sao?"

Khi mới định ngày cưới, bố mẹ tôi vừa vui mừng lại vừa quyến luyến không nỡ rời xa con, thậm chí họ còn lén bàn bạc với nhau mấy lần xem nên bỏ ra bao nhiêu tiền để mua nhà mua xe cho chúng tôi.

Tin tức tôi nói ra hôm nay đối với họ chẳng khác nào một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai. Nhưng sau khi tôi bày tỏ rõ ràng ý định từ bỏ cuộc hôn nhân này, bố mẹ đều đồng lòng ủng hộ tôi.

"Con gái tôi có phải đến nhà nó để làm nô tì đâu mà cần nó phải đóng vai mẹ chồng ác độc để lập quy củ chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ngay đêm hôm đó, tôi gửi một tin nhắn thông báo hàng loạt về việc hủy bỏ đám cưới, đồng thời chặn và xóa sạch mọi liên lạc của Lục Hằng cùng đám anh em chiến hữu của anh ta mà tôi biết.

Sáng ngày hôm sau, tôi nhận được tin nhắn từ bố mẹ của Lục Hằng.

Bố mẹ Lục Hằng vốn luôn rất hài lòng về tôi, không chỉ vì hai gia đình chúng tôi môn đăng hộ đối, mà quan trọng hơn là vì Lục Hằng tuổi đời còn nhỏ, đôi khi tính khí vẫn bốc đồng, nông nổi. Những lúc như thế, đều là tôi đứng ra kéo anh ta lại.

Chỉ tiếc là, mật ngọt của người này lại là thạch tín của người kia. Điểm mà bố mẹ Lục Hằng ưng ý ở tôi, đối với Lục Hằng mà nói, nay đã biến thành một gánh nặng của anh ta.

Bố mẹ anh ta khuyên tôi: "Chuyện gì cũng đừng bốc đồng con ạ, đã đi đến bước kết hôn rồi thì có gì hai đứa không thể ngồi xuống nói chuyện hẳn hoi với nhau được?"

Tôi không giấu diếm bất cứ điều gì, đem toàn bộ những hành vi của Lục Hằng trong suốt một tháng qua cùng đống tin nhắn trò chuyện của anh ta với đám bạn kể lại một lượt không sót chữ nào.

Sau hai lần phơi bày mọi chuyện trước mặt bố mẹ hai bên vào ngày hôm qua và hôm nay, ngọn lửa uất ức dồn nén nơi l.ồ.ng n.g.ự.c tôi cuối cùng cũng đã được dập tắt.

Thậm chí đến cuối cùng, tôi còn bình tâm nói với bố mẹ Lục Hằng một câu: "Lục Hằng là người không có tính kiên định, mấy người anh em bên cạnh anh ấy tốt nhất là nên ít qua lại thì hơn."

Năm xưa mẹ Lục Hằng đối xử với tôi cũng rất tốt, vậy nên tôi mới bằng lòng nói lời khuyên can đến nước này.

Tôi nghĩ, kể từ khắc này, tôi và gia đình họ sẽ không bao giờ có bất kỳ mối liên hệ nào nữa.

9

Sau chuyện đó, tôi đã sống suy sụp mất vài ngày. Kỳ nghỉ cưới vốn định xin nay lại biến thành khoảng thời gian để tôi tự chữa lành vết thương lòng.

Dẫu cho tôi có xử lý các thủ tục hủy hôn nhanh gọn đến đâu, thì sự việc này chung quy vẫn để lại cho tôi một vết thương không hề nhỏ.

Lục Hằng kể từ ngày hôm đó chưa từng từ bỏ việc liên lạc với tôi.

Tôi chặn số điện thoại này thì anh ta lại dùng số của người khác để nhắn tin tới:

[Em yêu, anh sai rồi, chúng mình ngồi lại nói chuyện hẳn hoi được không?]

[Anh tuyệt đối không hề có ý cố tình làm tổn thương em, cái nhóm chat em nhìn thấy là do đám anh em kia nói nhăng nói cuội thôi.]

[Hôm đi thử váy cưới anh thực sự không định nói như vậy đâu, hai đứa mình đều mong chờ hôn lễ đến thế, sao anh có thể làm chuyện như vậy được cơ chứ...]

Những tin nhắn tương tự như thế cứ gửi đến hết tin này sang tin khác, tôi đều thẳng tay xóa sạch.