Về sau, nhận ra tôi sẽ không bao giờ trả lời nữa, tần suất nhắn tin của anh ta cũng thưa dần.
Nhưng có đồng nghiệp lại nhắn tin bảo với tôi rằng, cậu ấy trông thấy bóng dáng Lục Hằng lảng vảng ở gần công ty của tôi.
Không chỉ vậy, khi gọi video với bố mẹ, hai người cũng lộ rõ vẻ ngập ngừng: "Cái thằng nhóc Lục Hằng đã tìm đến tận nhà xin lỗi bố mẹ rồi. Nó bảo khoảng thời gian này bận rộn đến mụ mị cả đầu óc, thành ra có bệnh thì vái tứ phương, nghe lời xằng bậy."
Trong phút chốc, bạn bè người quen mà tôi biết đều đua nhau đến khuyên ngăn:
"Em gái à, nghe anh khuyên một câu đi. Chuyện Lục Hằng làm đúng là không ra dáng con người thật, nhưng em cũng phải cho nó một cơ hội để giải thích chứ."
"Sắp kết hôn đến nơi rồi, chẳng có cái dốc nào là không vượt qua được cả. Tình cảm bao nhiêu năm trời của hai đứa, đừng nói buông tay là buông ngay như thế."
Vài ngày sau, bố mẹ Lục Hằng gửi tin nhắn cho tôi, nói rằng dù có chia tay đi nữa thì trong căn nhà thuê chung vẫn còn đồ đạc của tôi. Họ hy vọng tôi có thể qua đó thu dọn đồ, nhân tiện ngồi xuống trao đổi nghiêm túc với họ một lần.
Tôi thừa hiểu ý của họ, chẳng qua họ đều cảm thấy chuyện này thực sự chưa đến mức phải chia tay, nên muốn tiếp tục ra mặt khuyên giải.
Trong chuyện này chắc chắn cũng có sự nhúng tay của Lục Hằng, nhưng tôi chẳng mảy may bận tâm.
Hôm ở tiệm váy cưới, tôi vì quá tức giận nên chỉ lo trút hết cảm xúc của mình.
Lần này, tôi sẽ nói cho rõ ràng, dứt khoát một thể với Lục Hằng.
10
Hôm tôi dẫn theo nhân viên chuyển nhà đến, bố mẹ Lục Hằng vội vàng ra nghênh đón, trên mặt nở nụ cười có chút nịnh bợ, lấy lòng.
"Tiểu Nguyệt à, đừng vội dọn nhà, chúng ta cứ vào ngồi nói chuyện hẳn hoi trước đã, có gì thì nói cho ra ngô ra khoai."
Bố Lục Hằng rút một điếu t.h.u.ố.c đưa cho bác thợ chuyển nhà, bác thợ đưa mắt nhìn tôi dò hỏi.
Tôi khoát tay ra hiệu: "Bác ơi, bác đợi cháu tầm nửa tiếng nhé, cháu lên lầu dán sẵn giấy ghi chú vào đồ đạc của cháu, lát nữa bác lên bê xuống là được."
Mẹ Lục Hằng dẫn tôi lên lầu, vừa đi vừa nói: "Tiểu Nguyệt, chuyện này đúng là thằng Lục Hằng làm sai rồi, hai bác đã giáo huấn nó một trận ra trò rồi."
"Thằng bé này từ nhỏ đến lớn chỉ có mỗi cái tật là nhẹ dạ cả tin, nghe lời xúi giục thôi chứ bản chất nó không hề xấu, con ở bên nó bao nhiêu năm nay con là người hiểu rõ nhất mà."
"Nó cũng hối hận lắm rồi, lát nữa lên nhà, bác sẽ bảo nó xin lỗi con thật t.ử tế."
Suốt lúc đi thang máy, mẹ Lục Hằng cứ nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi để khuyên nhủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi khẽ rút tay mình ra, không nói lời nào.
Khi cánh cửa vừa mở, căn nhà từ trạng thái tối om bỗng chốc bừng sáng.
Trong căn phòng vốn dĩ vô cùng gọn gàng nay lại ngập tràn hoa hồng và bóng bay, trên tường còn treo không ít những dải đèn led lấp lánh.
Lục Hằng đứng ngay chính giữa phòng khách, tay ôm một bó hoa lớn, quỳ một gối xuống đất, nhìn tôi với gương mặt ngập tràn vẻ hối lỗi.
Xung quanh có không ít bạn bè đang đứng quây lại, thậm chí cả bố mẹ tôi cũng đang ngồi trên ghế sofa với vẻ mặt vô cùng gượng gạo.
Sắc mặt anh ta trông khá phờ phạc, có lẽ để chuẩn bị cho màn này anh ta cũng đã tốn không ít công sức.
Tôi cũng không ngờ Lục Hằng lại bày ra một vở kịch thế này.
Hôm nay tôi cũng chỉ ăn mặc đơn giản, lúc này tuy trông gọn gàng sạch sẽ nhưng sắc mặt cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi, tiều tụy.
Tôi chợt thấy buồn cười, cảnh tượng này nhìn chẳng giống một buổi xin lỗi tí nào, trông cứ như kiểu chuẩn bị phải gọi xe cấp cứu đến nơi bất cứ lúc nào vậy.
Anh ta vừa định mở miệng nói gì đó, tôi đã lạnh lùng ngắt lời.
"Lục Hằng, anh có thấy cảnh tượng này quen mắt lắm không?"
Lục Hằng ngẩn người ra, dường như vừa sực nhớ ra điều gì, đôi bàn tay đang ôm bó hoa hồng bỗng run lên bần bật.
"Một ngày trước khi chia tay, anh vì chuyện hoa cưới mà cãi nhau với tôi, ngay đêm hôm đó anh mua hoa hồng về. Và tôi đã tha thứ cho anh."
"Thế nhưng chính đêm hôm đó tôi phát hiện ra rằng, đây đã trở thành chiêu bài quen thuộc của anh rồi. Cứ chọc tôi nổi điên lên rồi lại ném cho một ít bù đắp, dỗ ngon dỗ ngọt vài câu. Anh nghĩ tôi sẽ mãi mãi bao dung và nhẫn nhịn anh chắc?"
"Tôi không phải là quả hồng mềm để ai muốn nắn thì nắn, không phải tôi không biết nổi cáu, tôi chỉ thấy không đáng để cứ hở tí là cãi nhau. Tôi biết công việc của anh áp lực lớn, chuyện chuẩn bị đám cưới lại nhiều, nên tôi mới xót anh."
"Nhưng anh thì sao? Anh lại cứ dùng những lời xin lỗi được đóng gói sẵn như đồ ăn nhanh để qua loa đại khái với tôi."
"Xin lỗi nhé, những lời xin lỗi giả tạo kiểu này tôi đã nghe quá nhiều đến mức phát ngán rồi. Bây giờ cứ mỗi lần nhìn thấy anh xin lỗi, trong đầu tôi lại tự hỏi không biết có phải đang có một lần tổn thương tiếp theo đang chờ sẵn mình ở phía trước hay không."
11
Lục Hằng vẫn đang quỳ một gối dưới đất, dáng vẻ anh ta có chút lảo đảo như sắp ngã, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch.
Đám bạn đứng bên cạnh thấy tình hình như vậy thì vội lên tiếng: "Chị dâu, chị dâu ơi, anh Lục biết sai thật rồi mà."