Thánh Chỉ Của Cô Bạn Thân

Chương 8



Tôi lạnh lùng ngắt lời người bạn đó: "Xin lỗi nhé, các người chẳng phải có một nhóm chat anh em chiến hữu đó sao? Hôm nay cô Tưởng Phi Phi có đến đây không?"

Đám anh em của Lục Hằng đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt ai nấy đều trở nên vô cùng gượng gạo.

Lúc này, một cô gái tóc ngắn bước ra: "Chị ơi, em..."

Tôi tiếp tục cắt ngang lời cô ta: "Cô Tưởng này, cô quả thực rất hiểu tâm lý con gái. Chỉ cần tôi nổi giận, Lục Hằng cứ làm theo cách cô chỉ là có thể dỗ dành được tôi ngay."

"Nhiều lúc tôi còn có ảo giác như thể chính mình đang yêu đương với cô vậy."

"Thế nhưng cô gái ạ, thực ra mấy cái thủ đoạn của cô nông cạn và nực cười lắm, đến mức hôm nay tôi còn chẳng buồn chấp nhặt với cô."

Nghe tôi nói vậy, mặt Tưởng Phi Phi hết đỏ rồi lại trắng bệch ra vì nhục nhã.

Sắc mặt Lục Hằng cũng thay đổi, anh ta quay sang nhìn Tưởng Phi Phi với ánh mắt phức tạp và không rõ có ý gì.

"Lục Hằng, anh cảm thấy tôi quản anh quá nhiều, anh ở cái nhà này không có địa vị, không được hút t.h.u.ố.c, không được uống rượu, thậm chí đến tiền cũng không có mà tiêu đúng không?"

Lục Hằng hoảng loạn lắc đầu liên tục, vì vẫn đang quỳ một gối nên người anh ta cứ thế run rẩy, lảo đảo.

"Suốt một tháng qua, anh nghe lời cô Tưởng đây, vừa hạ mình xin lỗi vừa cung phụng tiền bái sư học đạo, tiêu tiền kiểu đó có thấy sướng tay không?"

Ánh mắt của mọi người xung quanh nhìn Tưởng Phi Phi lập tức thay đổi, ngay cả mẹ Lục Hằng cũng trừng mắt lườm cô ta một cái sắc lẹm.

Bà nhìn Lục Hằng vẫn đang quỳ sụp dưới đất, giọng điệu đầy xót xa.

Bà hiếm khi phải đối mặt với một đứa con dâu sắc sảo, bức người như tôi hôm nay, thế nên lời nói ra có phần chột dạ: "Tiểu Nguyệt à, hôm nay Lục Hằng nó thành tâm thành ý muốn xin lỗi con, ít nhất con cũng phải để nó nói hết câu chứ. Con trai, đứng lên đi đã, rồi đứng đắn xin lỗi Tiểu Nguyệt."

Lục Hằng đứng bật dậy, lúc này trông anh ta như vừa tìm lại được chút dũng khí để chuẩn bị mở lời.

Thế là, tôi lại tiếp tục chặn họng anh ta:

"Hóa ra cái kiểu nói chuyện và hành xử áp đặt thế này lại sướng đến thế đấy. Chỉ cần tôi là người có lý, hoặc tôi mở mồm xin lỗi trước thật nhanh, là có thể khiến các người câm nín không cãi lại được lời nào."

"Lúc cãi nhau cũng vậy, Lục Hằng, chỉ cần anh xin lỗi thật nhanh là tôi lập tức không còn chỗ nào để xả giận, chỉ biết nuốt ngược cục tức vào trong rồi tự mình gặm nhấm, tiêu hóa nó. Nhưng Lục Hằng ơi, anh có bao giờ nghĩ đến cảm xúc của tôi chưa?"

"Bây giờ tôi thậm chí còn chẳng muốn mở miệng nói chuyện với anh, vì tôi sợ cứ hễ mở mồm ra là sẽ thành cãi vã. Tình cảm tôi dành cho anh dù có nồng nhiệt đến mấy, thì một tháng bạo lực lạnh vừa qua của anh cũng đã mài mòn sạch sẽ rồi. Xem xong đống tin nhắn kia, tôi chỉ thấy tình cảm bao nhiêu năm qua của chúng ta kết thúc một cách t.h.ả.m hại và thối nát."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mặt Lục Hằng cắt không còn một giọt m.á.u, anh ta cúi gầm đầu xuống, người không ngừng run rẩy.

Tôi nhìn thấy rất rõ những giọt nước mắt của anh ta rơi lã chã xuống bó hoa hồng.

Cảnh tượng đó giống hệt như những giọt nước đọng vương trên bó hoa xin lỗi đêm hôm ấy.

Thế nhưng lúc này, trong lòng tôi không còn một chút xót thương nào nữa, mà chỉ có một cảm giác hả hê, thỏa mãn sau khi trả được mối hận này.

12

"Chúng ta... thực sự không còn cơ hội nào nữa sao?" Giọng Lục Hằng run rẩy khi hỏi ra câu đó.

"Thực ra, lúc đầu tôi vẫn còn có chút do dự."

Nghe thấy câu này, Lục Hằng lập tức ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt tràn trề hy vọng của anh ta lộ rõ đến mức khiến tôi thấy thật nực cười.

"Nhưng chính anh đã tự tay hủy hoại tất cả."

"Mấy ngày nay tôi liên tục nhận được tin nhắn từ bạn bè, ai cũng khuyên nhủ tôi. Thậm chí ngay cả bố mẹ tôi cũng nói như vậy. Họ bảo không đáng vì chuyện này mà vứt bỏ đoạn tình cảm bao nhiêu năm trời. Lục Hằng, anh cũng nghĩ thế đúng không?"

Lục Hằng cuống cuồng xin lỗi, định quỳ một gối xuống lần nữa để dâng bó hoa hồng lên cho tôi.

"Thế nhưng, tôi mới là người phải chịu uất ức tổn thương cơ mà, vậy mà tất cả mọi người lại hùa vào khuyên tôi phải tiếp tục nhẫn nhịn."

"Hôm nay nhịn anh không ngừng chọc điên tôi, ngày mai có phải anh sẽ sỉ nhục tôi ngay trong đám cưới không? Rồi ngày kia có phải anh sẽ ngoại tình sau khi kết hôn luôn không?"

"Tôi đã nhịn lâu như vậy rồi, tôi còn phải tiếp tục nhịn đến bao giờ nữa?"

Lục Hằng dứt khoát quỳ sụp cả hai gối xuống đất, giơ tay quá đầu để thề thốt: "Sẽ không đâu, anh thề, chuyện như vậy tuyệt đối sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Em yêu, anh..."

"Nhưng tôi không còn tin anh nữa rồi, Lục Hằng. Anh có còn nhớ tôi từng mong muốn một người bạn trai như thế nào không?"

Một người bạn trai như thế nào?

Gương mặt Lục Hằng lộ rõ vẻ ngơ ngác, mịt mờ.

"Là một người tôn trọng ý muốn của tôi, dù làm bất cứ việc gì cũng sẽ để tôi có sự chuẩn bị chứ không phải để tôi xuất hiện trong bộ dạng t.h.ả.m hại, nhếch nhác thế này. Nhưng anh nhìn hôm nay xem, chúng ta chẳng khác nào hai đứa hề đang đứng trước mặt bao nhiêu người để phân bua về những rắc rối tình cảm mà anh chưa giải quyết xong."