Thánh Nữ Vương Phi

Chương 133



Hoa Đào cũng nói, là trước kia, hiện tại nàng cũng không dám động vào một sợi tóc của Băng Lam, thời kỳ mà các nàng ức h.i.ế.p Lạc Mộng Khê, Băng Lam đã không còn nữa……



Sau khi Lạc Mộng Khê đi vào phòng ngủ, nhìn Lạc Thải Vân nằm ở trên giường, toàn thân đều bị băng bó ngoại trừ phần đầu, mâu quang hơi trầm xuống: Đại phu nhân quả nhiên tâm ngoan, khi bà ta hạ độc trên đoạn gấm tuyết, sẽ không nghĩ tới việc lưu lại cho ta con đường sống……



“Lạc Mộng Khê, ngươi tới rất đúng lúc, ta đang muốn tìm ngươi tính sổ đây!” Trong đôi mắt nhỏ sưng đỏ đang híp lại thành một đường may của Lạc Thải Vân lại thoáng hiện hàn quang, xem ra rất tức giận: “Trên đoạn gấm tuyết của ngươi có độc, lại bán cho ta, hại ta bị trúng cự độc, suýt nữa bỏ mạng, ngươi rốt cục là có âm mưu gì?”



Ngươi lại hại ta đ.á.n.h mất Nam Cung Quyết, phá hỏng hạnh phúc chung thân của chàng với ta, ngươi là tội nhân thiên cổ, thiên đao vạn quả cũng không đủ để trút hết mối hận trong lòng của ta……



Lạc Mộng Khê cố tình kinh ngạc: “Thải Vân, muội nói như vậy thật đúng là oan uổng đại tỷ rồi, khi muội lấy đoạn gấm tuyết trong tay đại tỷ, nha hoàn Hoa Đào của muội cũng có chạm qua mà. Còn nữa, người may quần áo cho muội cũng cầm qua đoạn gấm tuyết nha, nhưng bọn họ lại không có việc gì. Bởi vậy có thể thấy được, khi đại tỷ bán xấp vải cho muội, hoặc là nói, khi may xấp vải này thành quần áo, trên vải không có độc.”



Khi Lạc Mộng Khê nói lời này, Lạc Thải Vân cũng đột nhiên bừng tỉnh: Đúng rồi, tại sao lại quên mất việc này, nếu khi may quần áo không có độc, chẳng lẽ là sau khi đưa tới Hương viên mới bị người khác hạ độc……



Nhìn đáy mắt Lạc Thải Vân toát ra vẻ nghi hoặc, Lạc Mộng Khê biết mình dẫn dắt hữu hiệu: “Theo như đại tỷ đoán, quần áo của muội hẳn là sau khi đưa tới Hương viên mới bị người khác hạ độc.”



Lạc Mộng Khê ngu ngốc, điểm ấy Lạc Thải Vân ta đã sớm nghĩ tới. Lạc Thải Vân oán thầm một câu, ngầm khen mình thật thông minh.



Lạc Mộng Khê cố ý bất đắc dĩ thở dài thật mạnh: “Thải Vân, có một số việc đại tỷ vốn không muốn cho muội biết, nhưng mà, với tình huống hiện tại xem ra, nếu thật sự không cho muội biết, chỉ sợ không lâu nữa, mạng nhỏ của muội sẽ không thể giữ nổi.”



“Chuyện gì?” Lạc Thải Vân cũng không quá ngu, nghe giọng điệu trầm trọng của Lạc Mộng Khê, nàng đã biết, theo như lời Lạc Mộng Khê nói, chắc hẳn hết sức quan trọng.



“Đại phu nhân cho tới nay đều coi muội, ta, tam phu nhân là cái đinh trong mắt, muốn trừ khử đi cho thoải mái!” Trong đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lạc Mộng Khê lóe tia bất đắc dĩ:



“Đầu tiên là nửa đêm mượn danh nghĩa bắt thích khách mà điều tra Hương viên và Khê viên, lại còn hạ độc trong thức ăn của ba người chúng ta, mấy ngày trước đây, đại tỷ bị người khác ám toán, suýt nữa bỏ mạng, hiện tại lại không hiểu vì sao muội bị trúng cự độc……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



“Đại phu nhân hẳn là sẽ không hại chúng ta như vậy chứ.” Ánh mắt của Lạc Thải Vân lóe tia mất tự nhiên: Kế hoạch của ta là khiến cho Lạc Mộng Khê và đại phu nhân tranh đấu, đương nhiên không thể tự mình nói là đại phu nhân cũng đối phó với ta và mẫu thân.



“Huống chi, lúc ta trúng độc, đại phu nhân còn xuất ra t.h.u.ố.c báu gia truyền mới có thể giải trừ……”



Lạc Mộng Khê khinh thường cười nhạo một tiếng: “Thải Vân, muội ở Tướng phủ này, cũng không thể không biết, chỉ có người hạ độc mới có t.h.u.ố.c giải độc.”



Mâu quang hơi hơi lóe lóe, Lạc Mộng Khê do dự mà mở miệng: “Ta cũng vừa mới biết được, Thanh Hoàng không còn lòng dạ nào với việc triều chính, muốn sớm bảo dưỡng tuổi thọ. Cúc Hoa yến lần này rõ ràng là vì chúng tài nữ, tài t.ử thân cận, muốn sớm lập thái t.ử phi tương lai.”



“Cảnh vương gia vong ân phụ nghĩa, lấy oán trả ơn, lòng dạ hẹp hòi, tuyệt đối không thể lên làm thái t.ử, cho nên, thái t.ử khẳng định sẽ là Lạc vương gia Nam Cung Phong không thể nghi ngờ, phóng mắt nhìn toàn bộ triều đình, người có tư cách trở thành thái t.ử phi chỉ có ba người là muội, ta, Lạc T.ử Hàm……”



Không phải Lạc Mộng Khê thích khoe khoang, nhưng Lạc Thải Vân kia thích nghe lời hay, vì thuyết phục nàng, Lạc Mộng Khê đương nhiên dựa theo tính cách của nàng ta mà nói.



“Nói vậy đại phu nhân là đã biết việc ấy, mới có thể ba lần bốn lượt trù tính ngươi và ta. Nếu ngươi và ta c.h.ế.t đi, Lạc vương gia không còn chọn lựa, Lạc T.ử Hàm sẽ trở thành thái t.ử phi……”



“Đại phu nhân làm sao mà biết được mật sự của hoàng thất?” Lạc Thải Vân trong lòng nghi hoặc: “Cũng chưa nghe cha nhắc tới, đại phu nhân lại làm sao mà biết được?”



Khóe miệng Lạc Mộng Khê khẽ nhếch lên một tia ý cười trêu tức: Ngươi rốt cục đã hỏi vào vấn đề chính.



“Thải Vân, muội có còn nhớ không, khi Lạc T.ử Quận xuất hiện ở Cúc Hoa yến, quốc sư Phùng Thiên Cương từng nói chuyện với hắn, đại phu nhân với ông ta, hình như rất quen thuộc……”



“Ý của ngươi là nói, tin tức của đại phu nhân, là quốc sư tiết lộ cho bà ta?” Lạc Thải Vân kinh hô ra tiếng: Quốc sư có biết trước, tính ra việc này cũng chẳng có gì là lạ……

“Lạc T.ử Hàm kiêu ngạo ngang ngược, không xứng làm Lạc vương phi, đại tỷ tướng mạo lại xấu xí, vốn cũng vô duyên với vị trí Lạc vương phi, chính là đại phu nhân trù tính hại ngươi, khiến muội mất cơ hội tốt trở thành Lạc vương phi, thật sự là một việc đáng tiếc.”