Lại gần mới nhìn rõ.
Quầng thâm dưới mắt hắn thật sự có chút dọa người, đúng là dáng vẻ chỉ có ở những thư sinh thức đêm khổ đọc.
Ta ngồi xuống bên mép giường, đặt tay hắn lên đầu gối mình, đầu ngón tay dò lên cổ tay đầy sẹo của hắn.
Hắn hé mắt nhìn ta một cái, đột nhiên vùi đầu vào lòng ta.
Hơi thở nóng ấm phả lên bụng dưới, ta cứng người trong thoáng chốc, cố nhịn không động đậy.
Qua hồi lâu, ta đẩy vai hắn ra, nghiêm mặt nói:
“Có phải ngươi lại cưỡng ép vận nội lực không? Cái mạng này thật sự không muốn giữ nữa sao?”
Hắn mở mắt, dường như không ngờ ta lại tức giận như vậy.
Hắn day day mi tâm, cúi mắt không nói.
Đó là biểu hiện của hắn khi chột dạ.
Giống hệt một con sói nhỏ bị thương, trông thì vô tội, nhưng chẳng biết lúc nào sẽ cào ngươi một nhát.
Ta vẫn lạnh mặt, lấy ngân châm ra, nhìn hắn:
“Cởi y phục.”
Hắn quay lưng lại, thành thạo kéo vạt áo xuống, từng lớp từng lớp dồn nơi thắt lưng.
Ánh nắng xuyên qua song cửa rơi lên vai lưng hắn, vô cớ thêm vài phần ám muội.
Vai rộng eo hẹp, sống lưng thẳng tắp.
Theo lời sư phụ, thân thể như vậy ở nam nhân đã xem như cực phẩm.
Nhưng vừa nhìn thấy những vết sẹo ngang dọc trên lưng hắn, người ta chỉ cảm thấy xót xa.
Từng châm từng châm hạ xuống, trán hắn dần rịn mồ hôi nóng, vậy mà vẫn c.ắ.n răng không lên tiếng.
Tay ta khựng lại, chờ hắn dịu đi đôi chút rồi cau mày nói:
“Y thuật của ta rốt cuộc vẫn chưa đủ tinh thông, vẫn phải tìm sư phụ.”
Lời vừa dứt, trong phòng không còn tiếng động nào nữa.
Một mảnh tĩnh lặng.
Ta tiện tay lấy một quyển y thư bên gối ra đọc.
Ta không tính là có thiên phú, những gì hiểu được hôm nay đều nhờ học thuộc lòng từng chút một.
Không biết qua bao lâu, bên tai chợt vang lên một tiếng lẩm bẩm khe khẽ.
“A Ngưng, nàng chờ ta thêm chút nữa.”
Tay lật sách của ta khựng lại.
Ánh mắt vừa khéo rơi lên vị d.ư.ợ.c liệu trước mắt.
Bạch tô — tán hàn giải biểu, lý khí khoan trung, đồng thời còn tượng trưng cho những nguyện vọng giản dị và tốt đẹp nhất của con người.
Vậy nên…
Đó chính là điều Tiêu Hành mong muốn lúc này sao?
Ta nghiêng đầu nhìn sang.
Hắn vẫn nhắm mắt, dường như chỉ là mê sảng trong mộng.
08
Lúc Tiêu Hành đẩy cửa bước ra lần nữa, đã là trăng xế sao thưa.
Câu nói trước đó, hắn không nhắc lại, ta cũng không hỏi thêm.
Như thể thật sự chỉ là lời mê man trong mộng.
Ta đưa chén hoa lộ vừa nấu xong cho hắn.
Hắn nâng lên ngửi sâu một hơi, khàn giọng nói:
“Nàng vẫn thích mày mò mấy thứ này.”
Ta nhấp một ngụm, vị ngọt thanh lan khắp đầu lưỡi.
“Không phải ta thích mày mò, mà là nước trong phủ đưa tới không dám uống.”
Hắn chăm chú nhìn ta một lúc, giọng nhẹ đến gần như không nghe thấy:
“Trước kia chẳng phải nàng vẫn luôn nhớ thương vị hôn phu kia sao? Quay về đây chịu khổ làm gì?”
Ta liếc hắn một cái, không tán đồng:
“Đó là hôn sự do ngoại tổ mẫu định cho ta.”
Là ngoại tổ mẫu đã đón ta về nhà.
Là ngoại tổ mẫu từng ôm ta trên đầu gối.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Là ngoại tổ mẫu ép nữ nhi quỳ xuống, thay ta cầu lấy một lời hứa.
Cũng là ngoại tổ mẫu dày mặt lấy ân tình ép người ta định hôn sự cho ta, chỉ để bảo đảm nửa đời sau của ta được bình an.
Chỉ tiếc…
Người đó chưa từng là ý trung nhân của ta.
Mà hiện giờ, càng đã mỗi người một phương.
“Ngươi g.i.ế.c Thẩm Thế t.ử rồi sao?”
Hắn nhàn nhạt liếc ta một cái, lạnh lùng nói:
“G.i.ế.c hắn làm gì? Ta chỉ cần đôi mắt đó là đủ.”
Mi mắt ta giật mạnh, cuối cùng vẫn không nói thêm gì.
Ta cũng biết Tiêu Hành tuyệt đối không phải phát thiện tâm.
Hắn hận phủ Quốc công hơn bất kỳ ai.
Lúc hắn rời đi, ta nhìn hắn lại trèo qua tường, nhịn không được nói:
“Hôm nay ngươi quá lỗ mãng rồi.”
Nếu không phải phụ thân ta nhát gan sợ phiền phức, không có lập trường, e rằng Tiêu Hành sớm đã bị người bắt lại.
Tiêu Hành cúi mắt nhìn ta, giọng đầy châm chọc:
“Yên tâm, phụ thân nàng chỉ biết dĩ hòa vi quý thôi.”
Quả nhiên Tiêu Hành ánh mắt sắc bén, một lời thành sấm.
Sáng hôm sau, phụ thân lại gọi ta tới tiền sảnh.
Lần này không bắt ta quỳ nữa, chỉ dùng ánh mắt cực kỳ sâu xa đ.á.n.h giá ta.
Cuối cùng lạnh mặt hỏi:
“Ngươi quen Thất hoàng t.ử thế nào?”
Không ngờ chỉ qua một đêm, ông đã đoán ra thân phận Tiêu Hành.
Tim ta khẽ run lên, ngẩng đầu đối diện ánh mắt dò xét của ông, đáp:
“Con không biết thân phận của hắn, chỉ là từng có cựu ân với hắn.”
Ông đập mạnh tay xuống bàn, không biết là giận hay cười:
“Hay lắm, đúng là những đứa con gái tốt của ta.”
“Đứa thì có ân với người này, đứa thì có tình cũ với kẻ kia.”
Lúc này ta mới nhớ ra.
Vị tỷ tỷ tốt của ta vẫn còn nhớ mãi không quên Tứ hoàng t.ử.
Nhưng giờ nhìn lại…
Rõ ràng phụ thân ta chẳng muốn dính dáng tới hoàng gia chút nào.
Ông chỉ muốn giữ lấy mảnh đất nhỏ của riêng mình mà thôi.
Đáng tiếc…
Hiện giờ đã không còn do ông quyết định nữa.
09
Thấy ta hồi lâu không nói, ông lại phất phất tay với ta.
“Thôi thì tỷ tỷ ngươi còn được, từ nhỏ đã được nuông chiều mà lớn.”
“Không ngờ ngươi cũng là kẻ có bản sự.”
“Ta cũng quản không nổi nữa, các ngươi muốn làm gì thì làm đi.”
Lòng bàn tay ta vô thức siết c.h.ặ.t, móng tay bấm ra từng vệt sâu.
Đây là muốn ngồi chờ ngư ông đắc lợi, cả hai vị hoàng t.ử đều muốn bấu víu, lại còn làm ra vẻ bất đắc dĩ thỏa hiệp?
Giả vờ giỏi như vậy, cũng không sợ nghẹn c.h.ế.t sao?
Ta vừa bước qua ngưỡng cửa, phía sau lại truyền đến tiếng nói.
“Dẫu sao cũng là quý nữ thế gia, đừng làm ra chuyện bôi nhọ môn phong.”
Xem ra chuyện đêm qua Tiêu Hành ở trong viện của ta, ông cũng không phải không biết.
Vừa ra khỏi viện, tỷ tỷ đã dẫn theo một đám nha hoàn đứng ở đó.
Trên gương mặt giống ta đến tám phần là vẻ lệ khí ngạo mạn.
Nàng lạnh giọng nói:
“Muội muội, quả nhiên ngươi rất có bản lĩnh.”