Từ sau ngày Gia Hân đứng lên nói trong lớp, cô chính thức trở thành “tâm điểm”.
Nhưng không phải theo cách tốt đẹp.
Trong đội tuyển Toán, không ai nói thẳng điều gì. Nhưng những ánh nhìn, những khoảng lặng, những cuộc thảo luận dừng lại khi cô bước vào… đủ để Gia Hân hiểu.
Cô không còn thuộc về nơi đó nữa.
Buổi chiều, đội tuyển tập trung ôn luyện cho kỳ thi liên trường sắp tới – kỳ thi quyết định suất đề cử học sinh ưu tú cấp thành phố.
Gia Hân đến sớm như thường lệ.
Cô mở sách, ngồi vào góc quen thuộc.
Năm phút trôi qua.
Mười phút.
Không ai ngồi cạnh cô.
“Chúng ta chia nhóm đi.” Một bạn trong đội nói.
“Nhóm này ba người.”
“Nhóm kia hai người.”
Gia Hân ngẩng đầu.
Không có ai gọi tên cô.
“Còn một người…” có người lẩm bẩm.
“À,” người khác nói ngay, “Gia Hân tự làm cũng được mà, đúng không?”
Giọng nói không ác ý.
Nhưng lạnh.
Gia Hân gật đầu.
“Ừ.”
Cô cúi xuống, bắt đầu giải bài.
Những con số nhảy múa trước mắt, nhưng cô không tập trung nổi.
Cô đơn.
Cảm giác ấy rõ ràng đến mức khiến n.g.ự.c cô tức nghẹn.
Ngày trước, dù không nói nhiều, nhưng vẫn có Tưởng Dịch Thần ở đó. Chỉ cần ngẩng đầu lên, cô biết mình không một mình.
Bây giờ thì không.
Giờ giải lao.
Gia Hân ra hành lang uống nước.
Cô vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện phía sau.
“Cậu thấy Gia Hân thế nào?”
“Khó xử.”
“Ừ, nói sao nhỉ… ở gần thì dễ bị liên lụy.”
“Nhưng cô ấy học giỏi thật mà.”
“Giỏi thì giỏi, nhưng dính đến chuyện kia là mệt.”
Gia Hân nắm c.h.ặ.t chai nước.
Không quay lại.
Không bỏ đi.
Cô đứng đó, nghe hết.
Đến khi tim mình đủ đau, cô mới lặng lẽ rời khỏi.
Buổi tối hôm đó, Gia Hân về nhà rất muộn.
Cô ngồi trước bàn học, mở sách ra, nhưng nước mắt cứ rơi xuống từng giọt.
Cậu ấy vì mình mà rút đội tuyển.
Còn mình thì sao?
Còn mình có đủ mạnh để đứng vững không?
Điện thoại rung lên.
Một tin nhắn.
Từ Tưởng Dịch Thần.
“Ngày mai thi thử. Cậu nhớ giữ sức.”
Chỉ một câu.
Không hỏi han.
Không quan tâm thái quá.
Đúng như khoảng cách mà họ đã chọn.
Gia Hân nhìn màn hình rất lâu, rồi trả lời:
“Ừ.”
Cô đặt điện thoại xuống, hít sâu.
Không thể yếu đuối mãi được.
Kỳ thi liên trường diễn ra vào sáng thứ bảy.
Trường Trung học số 3 – nơi tổ chức – đông kín học sinh từ nhiều trường khác nhau.
Không khí căng thẳng.
Gia Hân bước vào phòng thi, tìm chỗ ngồi.
Khi ngẩng đầu lên, cô sững lại.
Tưởng Dịch Thần.
Cậu ngồi ở dãy phía trước.
Gia Hân hơi bất ngờ.
Cậu không còn trong đội tuyển, nhưng vẫn được mời tham gia thi cá nhân.
Cô cúi đầu, tim đập nhanh hơn một nhịp.
Đừng nhìn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đừng để bản thân phân tâm.
Giám thị phát đề.
“Thời gian làm bài: 120 phút. Bắt đầu.”
Tiếng giấy lật vang lên khắp phòng.
Gia Hân nhìn đề, hơi khựng lại.
Khó.
Khó hơn những gì cô tưởng.
Câu 1, câu 2 còn ổn.
Đến câu 3, cô bắt đầu chậm lại.
Cố lên.
Cô c.ắ.n môi, viết từng bước.
Nhưng đến câu 4 – câu quyết định – đầu óc cô trống rỗng.
Thời gian trôi qua từng phút.
Xung quanh vang lên tiếng b.út sột soạt.
Gia Hân cảm thấy tay mình lạnh đi.
Cậu không được hoảng.
Cậu đã cố gắng rất nhiều rồi.
Cô nhắm mắt lại, hít sâu.
Rồi, trong khoảnh khắc đó, một hình ảnh hiện lên trong đầu cô.
Tưởng Dịch Thần, đứng trong phòng họp, bình tĩnh nói:
“Tôi sẵn sàng rút khỏi đội tuyển.”
Gia Hân mở mắt.
Không phải để dựa vào cậu.
Mà để không phụ lòng cậu.
Cô bắt đầu lại từ đầu câu hỏi.
Chậm.
Nhưng chắc.
Từng dòng suy luận hiện ra.
Khi tiếng “hết giờ” vang lên, Gia Hân đặt b.út xuống.
Tim vẫn đập nhanh.
Cô không biết mình làm tốt hay không.
Nhưng cô biết… mình đã không bỏ cuộc.
Sau giờ thi, học sinh tụ tập ngoài hành lang.
“Đề khó ghê.”
“Câu cuối đúng là ác mộng.”
Gia Hân đứng một mình.
Cô không tìm Tưởng Dịch Thần.
Cũng không tránh.
Cậu bước tới trước.
“Cậu làm ổn không?” cậu hỏi.
Gia Hân ngẩng đầu.
“Không biết.” Cô thành thật. “Nhưng tớ đã cố hết sức.”
Tưởng Dịch Thần gật đầu, khóe môi cong nhẹ.
“Vậy là đủ rồi.”
Một lúc im lặng.
“Gia Hân,” cậu nói khẽ. “Cậu không cần phải gồng lên một mình.”
Gia Hân lắc đầu.
“Không.” Cô mỉm cười, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Lần này, tớ muốn tự mình đứng vững.”
Tưởng Dịch Thần nhìn cô, ánh mắt sâu lại.
“Ừ.”
Kết quả được công bố vào chiều hôm đó.
Danh sách dán trước bảng thông báo.
Gia Hân đứng trong đám đông, tim đập thình thịch.
Cô dò tên mình.
Trần Gia Hân.
Hạng 5.
Đủ điều kiện vào vòng chọn học sinh ưu tú cấp thành phố.
Cô sững người.
Rồi nước mắt trào ra.
Không phải vì vui sướng đơn thuần.
Mà vì cuối cùng… cô đã chứng minh được.
Không nhờ ai.
Không dựa vào ai.
Ở phía bên kia, Tưởng Dịch Thần đứng lặng lẽ nhìn cô.
Khóe môi cong lên.
Lần này, cậu không bước tới.
Chỉ nhìn.
Như thể nói:
“Cậu làm được rồi.”