Thanh Xuân Và Mùa Hạ Không Quay Lại

Chương 13



Thế giới trong khoảnh khắc ấy bỗng trở nên xa lạ, như bị tách khỏi thực tại. Chỉ còn ánh mắt anh là rõ ràng nhất trầm, sâu, mang theo thứ tình cảm không thể gọi tên.

Tôi bật cười khẽ.

“Anh thích em, nhưng lại không dám nói ra hai chữ đó. Để em đoán thử nhé… là vì anh trai em ép, đúng không?”

Anh im lặng rất lâu.

Sự im lặng ấy kéo dài đến mức tôi tưởng anh sẽ không trả lời.

Cuối cùng, anh lên tiếng, giọng trầm và nặng:

“Anh không muốn em sai đường. Anh không muốn vì anh mà em bỏ ước mơ.”

Tôi nhìn thẳng anh.

“Anh thật sự nghĩ em sẽ vì anh mà bỏ ước mơ sao?”

Anh thoáng khựng lại.

Tôi bật cười nhẹ, nhưng trong lòng lại không hề nhẹ nhàng.

“Anh đã xem video em biểu diễn rồi đúng không? Anh biết rõ em sinh ra là để đứng trên sân khấu. Nhưng anh lại chọn im lặng, chọn lạnh nhạt… để ép em nói chia tay.”

Ánh mắt anh thoáng lúng túng.

“Anh không cố ý lạnh nhạt. Chỉ là… anh không biết phải đối diện với em thế nào.”

Tôi nhìn anh rất lâu.

Trong ánh mắt ấy, tôi thấy sự tự ti và cô độc những thứ vốn dĩ không nên thuộc về anh.

Cuối cùng, tôi khẽ nói:

“Nếu anh nghĩ như vậy là tốt cho em, thì em chấp nhận.”

 

Khoảnh khắc tôi bước lên máy bay, tôi ngoái đầu nhìn lại.

Thành phố phía dưới mờ dần, như cả một đoạn thanh xuân đang bị bỏ lại phía sau thầm thương, hiểu lầm, gần gũi rồi buông tay.

Tiếng động cơ vang lên.

Tôi nghĩ: rốt cuộc, mối tình này cũng đến lúc kết thúc.

Tôi không biết anh có đến tiễn không.

Cũng không biết anh đang ở đâu trong khoảnh khắc đó.

Chỉ biết rằng, hai năm xa cách, có lẽ chúng tôi sẽ sống cuộc đời của riêng mình, ở những thế giới khác nhau, sáng rực theo cách riêng.

Rồi một ngày nào đó, nếu gặp lại…

Có thể chúng tôi sẽ mỉm cười, chúc nhau một lời bình an.

Trước đây, tôi từng nghĩ mình là nữ chính của câu chuyện này.

Một câu chuyện rất “đúng mô-típ”: cô gái chuyển trường, gia đình rối ren, đến một nơi xa lạ, rồi gặp được một người con trai tốt.

Anh là Giãn Hữu Sương.

Anh xuất hiện như ánh sáng trong con hẻm tối cứu tôi, bảo vệ tôi, khiến tôi tin rằng mọi thứ đều đã được sắp đặt sẵn.

Không ai không thích một câu chuyện như vậy.

hằng nguyễn

Một tình yêu đẹp, thuần khiết, đúng nghĩa thanh xuân.

Cho đến khi cô ấy xuất hiện.

Tư Minh Nguyệt.

Cô ấy giống như người được sinh ra để phá vỡ mọi quỹ đạo.

Xinh đẹp, thông minh, nổi bật.

Ngay ngày đầu chuyển đến, danh hiệu hoa khôi trong trường đã đổi chủ.

Tôi biết cô ấy thích anh.

Không phải suy đoán.

Mà là chắc chắn.

Và tôi bắt đầu nhận ra anh cũng thay đổi.

Anh bắt đầu nhắc đến cô ấy nhiều hơn.

Ánh mắt dừng lại lâu hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Những điều thuộc về tôi, dần dần bị chia sẻ.

Tôi bắt đầu bất an.

Rồi ghen.

Rồi hoảng sợ.

Nhưng tôi không nói ra.

Vì tôi sợ, chỉ cần mở miệng… mọi thứ sẽ tan vỡ.

Mọi chuyện rơi xuống điểm gãy vào một buổi trưa.

Tôi cãi nhau với gia đình, bỏ đi trong hỗn loạn.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, anh xuất hiện.

Anh đưa tôi xuống, không trách, không hỏi quá nhiều.

Chỉ im lặng.

Nhưng chính sự im lặng đó khiến tôi bắt đầu nghi ngờ.

Rằng anh thương tôi… hay chỉ là thương hại.

Sau đó, những vết nứt lớn dần.

Tôi nghe tin đồn.

Tôi thấy sự thay đổi.

Tôi thấy anh không còn thuộc về tôi một cách trọn vẹn.

Và rồi, trong một buổi tiệc, tôi hỏi anh:

“Ngày xưa… anh từng thích em thật không?”

Anh gật đầu.

Chỉ một cái gật đầu.

Không giữ lại gì.

Không giải thích.

Rồi anh nói:

“Anh có bạn gái rồi.”

Tôi biết cái tên đó.

Tư Minh Nguyệt.

Tôi từng nghĩ mình sẽ hận.

Nhưng cuối cùng lại thấy nhẹ nhõm.

Vì câu chuyện rốt cuộc cũng có hồi kết rõ ràng.

Tôi không còn là trung tâm của anh nữa.

Tôi chỉ là một đoạn ký ức.

Sau này, anh vẫn từng tìm tôi vì công việc, vì những mối quan hệ không thể cắt đứt.

Có lần tôi thấy anh mệt mỏi, như đang gánh một thứ gì đó quá nặng.

Tôi chợt nghĩ: hóa ra người “được gọi là hoàn hảo” cũng không hề dễ dàng.

Và tôi bật cười.

Tôi từng tin mình là nữ chính.

Nhưng hóa ra không phải.

Tôi chỉ là người tưởng mình đứng ở trung tâm câu chuyện.

Còn thực tế, tôi chỉ là một vai phụ trong cuộc đời của người khác.

Và vai phụ thì luôn có một kết thúc giống nhau:

rời đi đúng lúc, để câu chuyện tiếp tục theo hướng của nó.

Tôi quay lưng.

Không ngoái lại nữa.