Từ giây phút ấy, tôi gặp một cậu thiếu niên, và cũng từ đó, trái tim tôi bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo vốn có.
Con gái nhà giàu thường được nuông chiều đến mức yếu ớt, tôi cũng không ngoại lệ. Cơ thể tôi từ nhỏ đã không khỏe, chỉ cần trở trời là lại nằm bệt giường cả tuần. Những ngày như thế, luôn có người ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, bàn tay ấm áp như xoa dịu cả cơn đau lẫn những giấc mơ chập chờn.
Đứa trẻ yếu ớt như tôi, người ta thường nói là bị ông trời bỏ quên.