Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 61: Đội quân bắt lươn (3)



 

Vừa nhảy xuống mương, Mao Đầu đã thấy là lạ. Nó vội trèo lên bờ, nằm sấp xuống đất thò tay cầm chậu vớt một cái...

“Oa! Anh giỏi quá! Con trạch to ơi là to!”

Mao Đầu im lặng một lát, sửa lại:

“Đây là lươn.”

Hỉ Bảo nghiêng đầu:

“À, lươn. Cái này cũng cho gà ăn hả anh?”

Nhìn chậu lươn lại nhớ đến mấy con gà mái ở nhà, Hỉ Bảo thấy chuyện này hơi... bất khả thi.

Mao Đầu cũng nghĩ thế. Trước kia bắt được cá tôm lươn trạch bé tí nó đều cho gà. Vì bé quá lại ít, có bảo mẹ nấu mẹ cũng mắng cho.

Nhưng hôm nay...

Ước lượng một chút, Mao Đầu đổ lươn vào thau tráng men rồi vớt tiếp.

Trước kia mười lần được một hai là may, hôm nay thì bách phát bách trúng như thể lươn tự chui vào chậu, mà toàn con to bự.

Vớt được nửa tiếng, Mao Đầu buộc phải dừng tay.

“Nhiều quá!”

Hỉ Bảo ngồi xổm bên cạnh thau, không sợ mấy con vàng vàng nhớt nhớt này mà cứ lấy tay chọc chọc. Mao Đầu sợ lươn c.ắ.n em gái bèn bẻ cành cây cho em gái chọc chơi.

Chỉ một lát mà thau đầy ắp. Mao Đầu cong lưng, hai tay nắm vành thau, lấy sức nhấc lên...

Cái thau không nhúc nhích.

Hỉ Bảo ngước mắt nhìn anh đầy ngưỡng mộ:

“Anh ơi, mình đi đâu chơi tiếp?”

Mao Đầu khổ tâm quá, chậu lươn to thế này bỏ thì tiếc, chẳng lẽ lại dùng cái chậu vỡ chuyển dần về nhà? Nghe em hỏi, nó đáp:

“Mình về nhà trước đã, rồi đi chơi sau.”

Nghĩ ngợi một lúc, nó vẫn lo lo. Mang Hỉ Bảo về nhà rồi thì khó mà lôi ra được nữa, nhỡ đâu người lớn họp xong về rồi thì sao?

Nghĩ nát óc, nó quyết định kéo cái thau về nhà trước.

Hỉ Bảo xông vào giúp anh, hai đứa hì hục kéo cái thau nặng trịch về nhà. Giữa đường gặp tiểu Cường và tiểu Vĩ.

“Hai đứa làm gì đấy?” tiểu Cường ngạc nhiên nhìn em trai rồi nhìn sang "chú hề" Hỉ Bảo cười phá lên, “Hỉ Bảo, ha ha ha ha sao em da thế này? Ha ha ha ha con mèo lem luốc!”

Hỉ Bảo lấm lem bùn đất, tóc tai rối bù dính đầy cỏ dại.

Là do Hỉ Bảo thấy anh nằm bò ra bờ mương cũng bắt chước theo, mà bờ mương thì đầy cỏ dại bùn đất, thành ra nông nỗi này.

Thấy anh tiểu Cường trêu, Hỉ Bảo bĩu môi mách Mao Đầu.

Mao Đầu bênh em gái ngay:

“Anh mà bắt nạt Hỉ Bảo em mách bà nội!”

“Ấy đừng đừng!!” tiểu Cường sợ xanh mặt. Cả nhà này ai cũng sợ bà Triệu trừ Hỉ Bảo. Thấy em trai dọa, tiểu Cường nhận thua ngay, dáng vẻ y hệt ba nó, “Mao Đầu nói đi, em muốn làm gì anh giúp tất.”

“Thế anh giúp em mang chỗ lươn này về nhà đi.”

Có cu li tự nguyện dâng tới cửa tội gì không dùng.

Tiểu Cường thở phào, bước tới nhìn vào thau:

“... Thằng Vĩ đâu!!”

Thế là có hai cu li. Cũng may hai ông anh này làm rất hăng hái, thau lươn to thế này tối nay lại được bữa tươi.

Năm ngoái nhà cũng ăn lươn rồi nhưng ít và bé, do nhà đại đội trưởng cho. Vị ngon ấy Cường và Vĩ vẫn nhớ mãi.

“Về nhà kiếm cái chậu gỗ to đổ nước vào nuôi đã, tối mẹ về bảo mẹ nấu cho ăn.”

Tiểu Cường đề nghị.

Tiêu Vĩ gật đầu lia lịa:

“Đúng đúng, bảo bác cả nấu, mẹ em nấu chán lắm. Người ta bảo bác cả nấu cám lợn, em thấy mẹ em nấu mới giống!”

Mao Đầu thêm vào:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chỗ này không đủ cả nhà ăn đâu, lát cất lươn xong bảo chị Lệ trông nhà rồi mình ra bắt tiếp nhé?”

“Được!”

Hai ông anh chưa kịp trả lời thì Hỉ Bảo đã reo lên.

Thực lòng tiểu Cường và tiểu Vĩ không muốn cho Hỉ Bảo đi theo, chúng lớn rồi không thích chơi với em bé gái. Nhưng chưa kịp từ chối thì bị Mao Đầu dọa:

“Không cho bọn em đi cùng, đảm bảo các anh không bắt được con nào!”

Tiểu Cường không tin:

“Mày c.h.é.m gió!”

“Thế cá đi, anh thua thì từ nay gọi em bằng anh. Em thua thì gọi anh bằng anh!”

Mao Đầu thấy vụ cá cược này mình không thể thiệt.

Hai ông anh ngốc nghếch bàn nhau tí rồi đồng ý ngay.

Mấy đứa trẻ lén lút vận chuyển lươn về. Mao Đầu còn dạy Hỉ Bảo trốn sau đống củi để không bị phát hiện. Xong xuôi mới gọi em gái đi cùng.

Trẻ con chân ngắn, Hỉ Bảo chậm chạp chui ra thì tiểu Cường và tiểu Vĩ đã chạy mất hút. Hai ông tướng này tham lam, không tranh cái thau với em mà xách luôn cái thùng gỗ to đi. Nghĩ thùng to đựng được nhiều hơn, phen này trúng mánh to.

...

Bà Triệu chiều nay tâm trạng cực xấu, từ đầu đến cuối buổi họp cứ lườm Triệu Kiến Thiết cháy mặt, làm anh ta sợ quá suýt ngã khỏi bục. Lấy lại bình tĩnh xong thì...

Quên lời.

Buổi họp kéo dài lê thê vì Triệu Kiến Thiết lề mề, nói trước quên sau cuối cùng phải cầm sổ đọc như máy. Chuyện bé xé ra to làm mất bao thời gian.

Mọi người không quan tâm lắm vì vẫn được tính công điểm. Chỉ có bà Triệu là bực bội.

Họp xong muộn, bà phải đi nấu cơm cho thanh niên trí thức ngay, chưa kịp về qua nhà.

Vì tâm trạng không tốt, bà lạnh nhạt với đám thanh niên, mấy cô gái trong đội đến giúp cũng sợ không dám ho he, làm xong chuồn thẳng.

Xong việc, bà tất tả chạy về nhà thì thấy...

Ôi trời, bốn đứa trẻ trâu lấm lem bùn đất!

Tiểu Cường, tiểu Vĩ, Mao Đầu, Hỉ Bảo.

Ba thằng con trai thì kệ, bà quen rồi. Nhưng Hỉ Bảo? Bà xót xa vô cùng.

“Hỉ Bảo lại đây bà tắm cho.” Bà định kéo cháu thì thấy Trương Tú Hòa xách cổ Mao Đầu ném vào chậu gỗ to, bà quát, “Cô lo thằng ranh ấy làm gì? Đi đun nước tắm cho Hỉ Bảo mau!”

Trương Tú Hòa ngớ người, vội giải thích:

“Nước sôi rồi, con pha nước lạnh tắm cho Hỉ Bảo ngay đây.”

“Mang vào bếp mà tắm cho ấm.” Bà Triệu quay sang mắng Mao Đầu, “Mày giỏi lắm!”

“Bà ơi, bọn con bắt được nhiều lươn lắm, mẹ bảo tối nay nấu thịt lươn. À, sao mọi người về muộn thế? Ba cháu, chú cháu đâu?”

Mao Đầu hồn nhiên hỏi, vừa ngồi trong chậu gỗ nghịch nước.

Đúng là không nhắc bà không để ý, cánh đàn ông trong nhà chưa về. Chắc tại Triệu Kiến Thiết câu giờ nên làm chưa xong việc, phải làm cố cho xong.

“Kệ xác họ, mày lo thân mày đi!” Bà Triệu cáu, “Bà bảo cấm dắt Hỉ Bảo đi cơ mà! Mày không nghe à!”

“Con có bắt Hỉ Bảo làm gì đâu, chỉ dắt đi cùng thôi mà.”

“Thế cũng không được, cấm là cấm!”

Mao Đầu nhìn bà nội như nhìn người ngoài hành tinh:

“Bà bị ngốc à? Hôm nay bọn cháu trúng mánh lớn, tối được ăn thịt lươn đấy!”

“Bà để mày đói à mà phải làm trò đấy?” Bà Triệu mắng, “Cấm là cấm!”

“Con muốn ăn thịt!” Mao Đầu nổi loạn, đứng phắt dậy trong chậu, chống nạnh gào lên, “Con muốn ăn thịt, conmuốn ăn thịt, con muốn ăn thịt!!!!!!”

Khổ thân ba anh em Tống gia vừa về đến cổng, Tống Vệ Quốc đi đầu nghe tiếng gào của con trai thì chân mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất.

Bà Triệu tức điên người nhưng không thể nói ra sự thật, nhỡ thằng bé bép xép ra ngoài thì sao? Mắng không ăn thua, đ.á.n.h thì sợ nó đau. Đang lúc bế tắc thì Tống Vệ Quốc xuất hiện.

“Tống Vệ Quốc! Vào mà dạy con mày!! Có phải mày xúi nó không hả!!!”

Tống Vệ Quốc vừa được hai em đỡ dậy lại ngã oạch phát nữa, thầm than: Mình hiền lành thế này sao đẻ ra thằng con "báo" thế không biết?!

--

Hết chương 32.