Con trai tài giỏi quá thì phải làm sao?
Không không, so với chuyện đó thì Tống Vệ Quốc càng muốn hỏi: Mẹ ruột hung dữ quá thì phải làm sao?
Nếu bỏ qua Tống Vệ Quốc thì nhìn vào màn đối thoại giữa bà Triệu và Mao Đầu, ai cũng phải công nhận đây là hai bà cháu ruột. Lúc này bà Triệu chống nạnh đứng giữa sân đằng đằng sát khí. Đối diện bà là Mao Đầu, dù hình tượng hơi nhếch nhác, người lấm lem bùn đất đứng trong cái chậu gỗ đầy nước nhưng khí thế thì ngút trời. Dù chỉ cao chưa đến mét nhưng khí thế của nó phải cao ba mét tám, hai tay chống nạnh, mắt trừng to vẻ mặt như muốn nói: Ta đây không sợ trời không sợ đất!
Bà Triệu sắp tức c.h.ế.t rồi. Bà sống hơn nửa đời người, c.h.ử.i trời c.h.ử.i đất c.h.ử.i không khí, hồi giặc vào làng bà còn vác d.a.o chẻ củi đuổi chúng chạy mười dặm, nào ngờ hôm nay gặp phải đối thủ xứng tầm.
Quan trọng nhất, đối thủ này lại là thằng cháu nội mới 4 tuổi của bà.
Đúng lúc bà đang sôi m.á.u thì Tống Vệ Quốc về lại còn gây tiếng động lớn. Bà quay ngoắt lại, hùng hổ mắng:
“Tống Vệ Quốc! Vào mà dạy con mày!! Có phải mày xúi nó không hả!!!”
Tống Vệ Quốc vừa đứng dậy lại ngã oạch phát nữa, run như cầy sấy khiến người nghe thương tâm người thấy rơi lệ. Đừng nói cãi lại, đến giải thích anh ta cũng chẳng dám. Giờ khắc này, anh ta chỉ ước ông trời ban cho chút dũng khí để hỏi mẹ một câu: Mẹ thấy con có đủ trình để dạy nó không?
Nhưng bi ai thay, đến câu hỏi đó anh ta cũng không dám thốt ra.
“Được lắm! Mày đủ lông đủ cánh rồi, lời mẹ nói bỏ ngoài tai phải không? Hôm nay tao phải dạy cho mày một bài học, cho mày biết thế nào là chữ hiếu!”
Bà Triệu mặc kệ Tống Vệ Quốc nghĩ gì, bà đang cần chỗ trút giận. Mao Đầu còn bé quá, bà sợ đ.á.n.h hỏng cháu trai, hơn nữa bà tin thằng bé không thể tự dưng hư thế được, chắc chắn có người xúi giục.
Thế là, Tống Vệ Quốc nhanh như chớp bật dậy và... chạy biến.
Chạy mất dép...
Đừng nói bà Triệu đang xắn tay áo định tẩn con trai mà cả nhà cũng trố mắt nhìn, nhất là Mao Đầu. Nó không ngờ ba mình lại hèn thế. Rõ ràng bà nội chỉ sấm to mưa nhỏ, mắng thì nhiều chứ đ.á.n.h được mấy lần? Thế mà ba nó lại co giò chạy không ngoái đầu lại.
Nhìn cái động tác thành thục ấy, chắc trước kia ba nó tập chạy nhiều lắm.
Tống Vệ Quốc chuồn êm, không khí trong sân bỗng chốc đông cứng lại.
May thay đúng lúc này cửa bếp mở, Hỉ Bảo đã được tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo mới, được Trương Tú Hòa bế ra. Thấy cảnh tượng trong sân, Trương Tú Hòa cũng ngớ người, trực giác mách bảo cô tốt nhất đừng dính vào. Cô đặt Hỉ Bảo xuống đất, lầm bầm:
“Con đi dọn bếp đây.”
Phải dọn dẹp chứ, cũng muộn rồi còn phải nấu cơm. À đúng rồi, tối nay có món lươn kho, lươn này nuôi khéo thì sống được vài ngày nhưng đã bắt về thì ăn tươi mới ngon.
Trương Tú Hòa chuồn lẹ, Vương Bình cũng nhanh chân trốn vào bếp. Hai ông em Tống Vệ Đảng và Tống Vệ Dân thầm kêu khổ, chưa biết làm sao để hòa hoãn không khí thì thấy Hỉ Bảo hớn hở chạy lại chỗ Mao Đầu, ngước mặt hỏi:
“Anh ơi, sao anh vẫn chưa tắm xong thế?”
Mao Đầu đang hằm hè với bà Triệu, nghe em gái hỏi liền cười hì hì:
“Hôm nay vui không? Mai anh lại dẫn em đi nhé, mình chơi trò khác.”
“Vâng!”
Hỉ Bảo gật đầu cái rụp.
Bà Triệu: “…………”
Không từ ngữ hoa mỹ nào diễn tả được sự sụp đổ của bà Triệu lúc này. Khổ nỗi bà không thể mắng Hỉ Bảo. Nghẹn họng một lúc, bà quay sang phun trào vào Mao Đầu:
“Ở nhà thiếu cái ăn cái mặc à? Mày dụ dỗ Hỉ Bảo làm gì?”
“Nhà không có thịt!” Mao Đầu trả lời tỉnh bơ còn quay sang hỏi Hỉ Bảo, “Em có muốn ăn thịt không?”
“Có.”
Nghe câu trả lời của Mao Đầu, bà Triệu suýt đứng tim, may mà Hỉ Bảo chỉ nói một từ. Nhưng hoàn hồn lại, bà càng tức điên:
“Muốn ăn thịt chứ gì? Được, mày đợi đấy!”
Tưởng muốn ăn thịt là khó à? Bà Triệu không tin mình không trị được thằng ranh con này. Bà đùng đùng bỏ ra ngoài tiện tay vơ cái giỏ. Lượn một vòng bên ngoài, lúc về bà xách ra một con gà rừng, dí sát vào mặt Mao Đầu:
“Cho mày đây! Ăn đi! Cho mày ăn đến chán thì thôi! Nhớ đấy, mai cấm không được dắt Hỉ Bảo đi đâu. Ăn đi!!”
Lúc này Mao Đầu đã được tắm rửa sạch sẽ. Tất nhiên "sạch sẽ" của nó khác với Hỉ Bảo. Nó vốn đen nhẻm, tắm xong vẫn cảm giác như mấy năm chưa tắm, quần áo lại cũ kỹ nên trông vẫn cứ lem nhem.
Nhưng dù sao cũng đỡ hơn lúc mới về.
Mao Đầu đang nói chuyện với mẹ, nó nghĩ kiểu gì cũng phải dỗ Hỉ Bảo cho khéo không thì sau này lấy đâu ra thịt mà ăn? Thế là nó dặn đi dặn lại mẹ phải nấu món lươn cho ngon vào, đừng tiếc dầu mỡ, nhiều nước sốt vào, quan trọng là Hỉ Bảo phải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trương Tú Hòa ban đầu còn kiên nhẫn, nghe nhiều phát chán, xách cổ thằng con ném ra khỏi bếp rồi đóng sập cửa lại. Ai ngờ nó còn ghé vào cửa gào vọng vào trong.
Đúng lúc đó bà Triệu về dí con gà rừng vào mặt nó.
Ban đầu Mao Đầu chưa phản ứng kịp, định thần lại nó bật ngay:
“Gà á? Bắt dễ thế sao trước giờ bà không đi bắt? Bà có bị ngốc không đấy?”
Bà Triệu vừa tưởng mình thắng thế, nghe câu này suýt ngất xỉu vì tức liền ném phịch con gà xuống chân Mao Đầu:
“Chẳng phải mày đòi ăn thịt sao? Ăn đi! Cho mình mày ăn hết đấy, được chưa?”
Mao Đầu ngồi xổm xuống, xót xa kiểm tra con gà:
“Bà làm gì thế? Hôm nay ăn lươn rồi, con gà này gầy quá, để nuôi ở chuồng sau nhà cho béo đã rồi hẵng thịt.”
Ở đây tuy năm nào cũng kiểm tra gia cầm nhưng không phải ngày nào cũng kiểm. Thường thì một năm hai ba lần, giữa chừng nuôi trộm được thì nuôi, bị bắt thì cười xòa rồi thịt luôn. Nói trắng ra, ở quê hẻo lánh này quản lý không c.h.ặ.t như thành phố lớn.
Phớt lờ bộ mặt đen sì của bà nội, Mao Đầu đem con gà bị thương ra chuồng sau nhà còn múc riêng một chậu giun cho nó.
Nghĩ ngợi một chút, nó đổ luôn nửa thùng giun bắt được lúc sáng ra sau nhà. Giun tự biết tìm chỗ sống, chứ để cả đống trong thùng gỗ, trời nóng thế này hai hôm là c.h.ế.t thối. Thực ra lúc này đổ ra cũng hơi muộn, nhiều con đã c.h.ế.t, số còn lại cố chui xuống đất. Nhưng dù sống hay c.h.ế.t thì gà cũng thích mê, mổ lấy mổ để, chẳng mấy chốc đã no căng diều.
No căng...
Không chỉ người mới biết no căng, gà cũng thế!!
Tội nghiệp đàn gà mái, thời buổi này thức ăn hiếm, dù nhà lão Tống không thiếu ăn nhưng cũng rất quý trọng lương thực. Cơm thừa canh cặn hầu như không có. Không có đồ thừa thì gà phải tự kiếm ăn, may mà có Mao Đầu hay đào bới tìm sâu bọ, rau cỏ nên gà cũng được ăn lưng lửng dạ.
Nhưng hôm nay rõ ràng là ngoại lệ.
Đám gà chưa bao giờ được ăn thỏa thuê, lần đầu tiên biết thế nào là no và cũng lần đầu tiên bị bội thực.
Trong bếp, Trương Tú Hòa nấu xong bảo Vương Bình bưng lên nhà trên, còn mình ra sau nhà gọi con ăn cơm. Nhưng cô không ngờ lại chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng thế này.
Giun bò lổn nhổn khắp nơi. Những con khỏe đã chui xuống đất, những con dặt dẹo thì quằn quại, và nhiều nhất là những con đã c.h.ế.t thẳng cẳng.
Sân sau nhà lão Tống vốn bé lại bị mấy cây tán lệch chiếm quá nửa, còn lại dựng chuồng gà, chuồng ch.ó. Lúc này, đàn gà mái kể cả con gà rừng mới đến đều no căng bụng, đi đứng lảo đảo, nằm la liệt trên đất, thi thoảng ngóc đầu mổ một con giun nuốt một cách khó nhọc.
Thế mà Mao Đầu vẫn đứng bên cạnh ép uổng:
“Ăn đi, chúng mày ăn đi chứ, sao không ăn nữa? Giun ngon thế này, tối nay không ăn mai thối hết đấy. Haizz, tao quên mất, biết thế trưa nay thả ra cho chúng mày ăn, tiếc quá! Chúng mày cố ăn thêm hai miếng đi...”
Gà cảm thấy thế nào thì không biết nhưng Trương Tú Hòa sắp ngất đến nơi.
Hoàng hôn buông xuống, ráng chiều đỏ rực cả bầu trời nhưng chiếu xuống sân sau nhà lão Tống lại thành cảnh tượng thê t.h.ả.m. Trương Tú Hòa lùi lại mấy bước ôm n.g.ự.c kinh hãi. Nhìn kỹ lại, thằng con quý hóa của cô đang nhặt một con giun c.h.ế.t, dí vào mỏ gà lẩm bẩm:
“Ăn đi, mày ăn đi chứ!”
Nó không ăn mày định cạy mỏ nhét vào à?!
Trương Tú Hòa bất chấp da đầu tê dại lao tới xách cổ Mao Đầu lôi đi. Sắp ra khỏi sân sau, cô liếc thấy con ch.ó Tiểu Hoàng đang co rúm trong góc chuồng, rên ư ử, sợ mất mật.
“Mày giỏi lắm!!” Trương Tú Hòa giận dữ lôi Mao Đầu ra sân trước, “Người ta bảo to gan lớn mật, mẹ thấy gan mày còn to hơn gan ch.ó!!”
Cô tức quá nói không lựa lời, ai dè Mao Đầu còn tự hào hất cằm:
“Chứ còn gì nữa!”
Còn gì cái đầu mày!
Nếu không phải mùi cơm thơm phức đã bay ra, Trương Tú Hòa thật muốn xắn tay áo tẩn cho thằng con một trận:
“Đi rửa tay ăn cơm ngay!”
Nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, cô rùng mình quát thêm,
“Rửa cho sạch vào!”
Mao Đầu ngoan ngoãn rửa tay rồi lao vào nhà, định vồ lấy mâm cơm thì thấy bà Triệu đang vươn đũa gắp miếng thịt lươn. Nó hét toáng lên:
“Dừng lại!”
Cả nhà giật mình, nó lườm bà nội:
“Bà bảo con làm bậy cơ mà? Thế bà ăn cái gì? Bà đừng ăn!!”