Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 63: Cuộc chiến của hai bà cháu (2)



 

Trương Tú Hòa đi sau chân nam đá chân chiêu suýt ngã. Tống Vệ Quốc còn t.h.ả.m hơn, khó khăn lắm mới hoàn hồn, đợi ba về cùng cho đỡ sợ rồi trốn vào góc nhà im thít, tưởng chuyện đã qua ai ngờ thằng con lại bồi thêm cú nữa.

“Tống Vệ Quốc!!”

Bà Triệu quả nhiên nổi trận lôi đình, chĩa mũi dùi vào con trai.

Tống Vệ Quốc mếu máo:

“Không không, con không dạy nó thế!”

Rồi trừng mắt với Mao Đầu,

“Mày câm mồm đi.”

“Sao phải câm? Bà mắng con còn đòi ăn của con!” Mao Đầu trừng lại không kém cạnh, “Ăn thì ăn đi, con không keo kiệt thế đâu. Nhưng bà nói đi!” Nó nhìn bà Triệu, “Mai có cho con dắt Hỉ Bảo đi chơi không?”

“Không!” Bà Triệu kiên quyết không đổi ý, mắng cháu xong lại quay sang mắng ba nó, “Mày bảo không phải mày dạy à? Được, tao tin, mày hèn thế này dạy sao được thằng con tác oai tác quái thế kia. Nhưng sao mày không đẻ nó ngốc giống mày hả? Đẻ ra thằng ngốc còn hơn thằng ranh con gây chuyện!”

“Ba sợ bà làm gì? Bà mắng ba bao nhiêu lần rồi có đ.á.n.h ba lần nào đâu? Sợ cái gì!” Mao Đầu quay sang "giáo d.ụ.c" ba mình, “Ba có muốn ngày nào cũng được ăn thịt không? Nghe con là có thịt ăn mỗi ngày!”

“Ăn cái rắm!” Bà Triệu không nhịn được nữa, mặc kệ thằng con ngốc đứng dậy định tóm Mao Đầu, “Mày xem bà có đ.á.n.h mày không!”

Mao Đầu hoảng hồn co giò chạy.

Một người chạy một người đuổi. Nhà chính rộng, hai bà cháu chạy vòng quanh hai ba vòng mà chưa bắt được nhau. Nhưng chạy tiếp thì bà Triệu thắng chắc, Mao Đầu chân ngắn mà.

Nhưng Mao Đầu nhanh trí phát hiện ra bất lợi, chạy thêm nửa vòng nữa, nó ôm c.h.ặ.t lấy Hỉ Bảo:

“Đứng lại!”

Hỉ Bảo bị ôm c.h.ặ.t, ngơ ngác nhìn bà rồi nhìn anh, mặt đầy vẻ mờ mịt.

Bà Triệu tức muốn ngã ngửa:

“Buông Hỉ Bảo ra!”

“Hỉ Bảo là em gái con !” Mao Đầu không sợ, có con tin trong tay rồi, “Hỉ Bảo, anh bảo này...”

“Thôi thôi thôi! Câm mồm, ăn cơm!”

Bà Triệu sợ nó nói ra điều gì kinh thiên động địa, càng sợ Hỉ Bảo bị dụ dỗ lại tuôn ra một tràng “thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt”, lúc ấy thì có trời mới biết chuyện gì xảy ra. Cực chẳng đã bà đành nhận thua.

Nhận! Thua!

Không ngờ bà Triệu Hồng Anh oai phong một đời lại có ngày phải cúi đầu trước một đứa trẻ ranh.

Cả Tống gia còn sốc hơn cả bà Triệu. Lạ chưa, bà cụ chịu thua thằng Mao Đầu. Giây phút này ai nấy đều hoang mang nhưng mùi thơm của nồi lươn kho tàu giữa bàn quyến rũ quá, mọi người nhanh ch.óng bị hút hồn. Ăn ngon vào mồm rồi thì ai quan tâm thắng thua?

Ăn trước đã, ăn xong rồi tính!

Tống gia ồn ào bỗng chốc im phăng phắc, ai nấy cắm cúi gắp, ngon quá, thơm quá...

Ăn no xong, lẽ ra phải tính sổ nhưng Trương Tú Hòa nấu nhiều quá, mọi người tiếc của cố ăn cho hết nên no căng bụng.

No căng là thế nào? Nhìn mấy con gà béo suýt vỡ bụng ở sân sau là biết. Căng đến mức không đứng dậy nổi, đi không vững, mở miệng nói chuyện sợ trào cả thức ăn ra.

Không hẹn mà gặp, cả nhà ngậm miệng vịn bàn đứng dậy, vịn tường đi ra ngoài, tranh thủ đi lại cho tiêu cơm rồi đi ngủ.

Vương Bình còn đề xuất mang nửa liễn lươn sang biếu nhà chú thím Hai và Triệu gia.

Bà Triệu thấy mình cần đi lại thật, quan trọng nhất là bà sợ ở nhà lại bị thằng ranh con Mao Đầu chọc tức c.h.ế.t. Tất nhiên đó chưa phải điều đáng sợ nhất, sợ nhất là nó lại dụ Hỉ Bảo nói linh tinh.

Thế là bà xách liễn lươn Vương Bình chuẩn bị sẵn, ôm eo đi ra cửa.

Bà Triệu vừa đi khỏi, Tống Vệ Quốc sống lại ngay:

“Mao Đầu, lại đây!”

Mao Đầu nghênh ngang đi tới:

“Làm gì?”

Tống Vệ Quốc nghẹn họng, giơ tay định đ.á.n.h:

“Mày nhớ cho ba, sau này bà nói gì phải nghe nấy, cấm cãi. Không ba đ.á.n.h c.h.ế.t!”

Mao Đầu đâu có sợ, mặt đen sì đầy vẻ khinh thường:

“Ba chỉ được thế thôi, bà mắng ghê thế có thấy băm ai bao giờ đâu! Thế mà ba đã sợ? Sao ba hèn thế?”

Nói xong, không đợi ba mở miệng, nó chạy biến đến chỗ Hỉ Bảo thì thầm to nhỏ, sắp xếp kế hoạch cho ngày mai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

...

Dù bị đe dọa thế nào Mao Đầu vẫn không đổi ý, nó như sống trong thế giới riêng, ai nói gì cũng không nghe.

Hết cách, bà Triệu đành dùng biện pháp thủ công nhất: giữ Hỉ Bảo kè kè bên mình.

Dễ ợt, tối Hỉ Bảo ngủ với bà. Sáng dậy bà rửa mặt mũi, cho ăn sáng xong xuôi rồi bế thẳng ra điểm thanh niên trí thức.

Từ đầu đến cuối Hỉ Bảo ngoan ngoãn để bà muốn làm gì thì làm, không phản kháng tí nào. Bà Triệu càng nhìn càng yêu, tiện thể gán cho Mao Đầu cái mác sao chổi. Nhìn xem, Hỉ Bảo ngoan thế này, chỉ tại thằng Mao Đầu xúi giục!!

Tưởng thế là kê cao gối ngủ, ai ngờ Mao Đầu tài hơn bà tưởng.

Đến điểm thanh niên trí thức, bà Triệu bận rộn nhóm bếp nấu cơm, Hỉ Bảo ngồi cạnh. Vì mới dậy nên con bé còn ngái ngủ, ngồi trên ghế gật gà gật gù.

Trong lúc bà Triệu mải mê múc cơm cho đám thanh niên, một bóng đen nhỏ lẻn vào bếp...

Khi bà Triệu chia xong một nồi cháo và bánh, quay lại nhìn thì... suýt ngã cắm đầu vào chảo gang.

“Hỉ Bảo? Hỉ Bảo!!”

Bà Triệu hồn bay phách lạc, vứt cả muôi cả nồi rồi lao ra ngoài tìm cháu.

Đám thanh niên thấy thế ngơ ngác. Ơ kìa, chưa được ăn sáng, sắp phải đi làm rồi, bà làm cái gì thế?

“Bà chia cháo đi chứ! Tôi chưa có này!”

“Đúng đấy, bà làm ăn tắc trách thế à? Chúng tôi kiện đại đội trưởng đấy!”

“Quá đáng, phục vụ nhân dân kiểu gì thế? Làm lỡ việc của chúng tôi là trừ công điểm đấy! Nhanh lên, bà đi đâu đấy?”

“……”

Mặc kệ đám thanh niên đói meo, bà Triệu chạy thẳng ra ngoài, vừa chạy vừa gọi. Lúc này đám thanh niên mới hoàn hồn vội mách:

“Cháu gái bà chạy theo một thằng bé rồi! Cái thằng đen sì như hòn than ấy... À không, ở đây không có than, tóm lại là một thằng bé đen thui!”

Khỏi cần tả, bà Triệu hiểu ngay.

Thực ra Hỉ Bảo không dễ lừa, tuy hiền lành ngoan ngoãn nhưng ngoài người nhà ra nó ít tiếp xúc với ai. Ngay cả bà trẻ Triệu Hồng Hà cũng phải dỗ mãi nó mới theo. Trong nhà cũng không phải ai cũng bế đi được, bà Triệu thì ok, tiếp đến là Trương Tú Hòa và người thứ ba chắc chắn là... Mao Đầu.

Bà Triệu hiểu ra và bùng nổ ngay tại chỗ.

Đã thế đám thanh niên còn nhao nhao:

“Nhanh chia cháo đi! Chúng tôi chưa được ăn!”

“Ăn ăn ăn! Ăn cám nhé!” Bà Triệu quay lại c.h.ử.i, “Suốt ngày chỉ biết ăn mà không biết làm còn thua cả lợn trong chuồng! Đi đi, đứng đây làm gì? Ra chuồng lợn mà ăn, ăn cho béo quay rồi chờ thịt!”

Bỏ lại câu c.h.ử.i, bà Triệu đi thẳng. Phải tìm Hỉ Bảo về ngay, quan trọng gấp vạn lần việc cho lũ lười này ăn.

Không khí bỗng chốc im bặt.

Phải đến hai ba phút sau khi bà Triệu đi khuất, đám thanh niên mới hoàn hồn rồi phẫn nộ kháng nghị. Nhưng thủ phạm chạy rồi làm gì được nữa? Nếu chỉ là chia cháo chia bánh thì không sao nhưng bà Triệu mới nấu mẻ đầu, mỗi lần chia hai đợt, thế là một nửa số người phải nhịn đói à?

Thanh niên trí thức đâu có ngốc, qua cơn giận họ nghĩ ngay đến cái bụng rỗng, lập tức lao vào bếp tranh cướp cháo bánh như ong vỡ tổ.

...

Dù bà Triệu phòng thủ nghiêm ngặt, Mao Đầu vẫn bắt cóc được Hỉ Bảo. Nó đã bảo hai ông anh mang đồ nghề đến chỗ hẹn trước rồi mới đến điểm thanh niên trí thức đón em gái. Bộ tứ này: Mao Đầu không sợ trời không sợ đất, Hỉ Bảo ngây thơ đi theo, còn tiểu Cường và tiểu Vĩ là điển hình của ngốc nhưng liều, thà bị đ.á.n.h đòn cũng phải ăn được thịt!

Người ngay bên cạnh còn để mất, tìm lại khó như lên trời!

Bà Triệu lùng sục cả đội không thấy lại gặp Triệu Kiến Thiết đang vội vã chạy tới:

“Cô ơi! Cô làm gì thế?”

“Tìm Hỉ Bảo!” Bà Triệu tức điên, “Thằng ranh Mao Đầu lại lừa Hỉ Bảo đi mất rồi!”

“Khụ khụ...” Triệu Kiến Thiết nghe nửa câu đầu tưởng Hỉ Bảo lạc thật, đang định lo lắng thì nghe nửa câu sau thì sặc nước bọt, “Trẻ con chơi với nhau có sao đâu? Từ từ, chuyện này tính sau, cô nói cho cháu biết bên điểm thanh niên trí thức làm sao thế? Sao tự dưng đ.á.n.h nhau loạn xạ? Họ còn bảo tại cô, bảo cô thái độ phục vụ kém, c.h.ử.i mắng họ, không nấu cơm cho họ ăn.”

Thực ra hỏi cho có lệ thôi, nghe đám thanh niên kể lể Triệu Kiến Thiết cũng đoán là do bà cô mình làm ra. Nhưng bà Triệu làm gì cũng có lý do, bà sẽ bùng nổ nhưng với điều kiện là có người chọc bà trước.

Quả nhiên...

“Hỉ Bảo bị Mao Đầu lừa đi mất rồi, cô còn tâm trí đâu nấu cơm cho lũ ngốc ấy? Vừa hay sắp gặt hái, chúng nó đến đây cũng hai tháng rồi, cháu bảo chúng nó: nếu chê cô nấu không ngon thì từ nay nhịn, cô không nấu nữa!” Bà Triệu xua tay bực bội, “Không nói nhiều nữa, cô đi tìm Hỉ Bảo đây.”

Triệu Kiến Thiết nhìn theo bóng bà cô, ngẫm nghĩ:

“Đúng đấy, cứ thế mà làm!”

Sau hai tháng, điểm thanh niên trí thức lại đón nhận tin dữ.

Lần trước vì một cô gái khiếu nại nam nữ ăn uống bất bình đẳng, Triệu Kiến Thiết cho ăn giống nhau luôn (giống nhau về độ ít). Dù sau đó có sửa lại theo sức lao động nhưng ngày tháng tươi đẹp đã một đi không trở lại.