Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 64: Cuộc chiến của hai bà cháu (3)



 

Lần này cú sốc còn lớn hơn. Kêu ca thái độ phục vụ kém hả? Triệu Kiến Thiết không bênh bà cô nhưng thuận thế điều bà sang việc khác. Còn lương thực thì vẫn phát, trước kia bà Triệu lĩnh thay, giờ sửa lại: tan làm tự đi lĩnh phần tối và sáng hôm sau rồi tự nấu mà ăn, đội không quản!

Thanh niên trí thức: “…………”

Qua hai vụ việc này, họ rút ra chân lý: Đầu óc dân quê khác hẳn đầu óc họ. Tiếc là trên đời không có t.h.u.ố.c hối hận. Quyết định đã ban ra, kháng nghị vô hiệu. Nhất là khi Triệu Kiến Thiết lôi chuyện gặt hái ra, bảo bà Triệu nói đúng, gặt hái là việc lớn không thể lãng phí nhân lực vào việc cỏn con. Đám thanh niên cố cãi: hơn chục người, thiếu bà nấu cơm thì họ phải tự làm, thế chẳng phải tốn thời gian hơn sao?

Tính thế cũng đúng, họ đâu giỏi nhóm bếp như bà Triệu. Nhưng Triệu Kiến Thiết không nghĩ thế. Giờ làm việc đã cố định, tốn thời gian là tốn thời gian nghỉ ngơi của các người, vả lại ai mà chẳng phải tự làm?

Thương lượng không thành, chuyện cứ thế mà chốt.

So với chuyện ầm ĩ ở điểm thanh niên trí thức, Triệu Kiến Thiết tò mò chuyện nhà lão Tống hơn. Hôm kia anh ta gặp bà cô, hôm qua ăn cơm xong bà lại mang lươn sang biếu ba anh ta, bảo là trẻ con trong nhà bắt được.

Dù thời này đề cao khẩu hiệu “một ngọn cỏ cũng là của nhà nước” nhưng thực tế ở địa phương không nghiêm ngặt đến thế. Lương thực ruộng công, lợn nhiệm vụ thì không bàn cãi, cá sông lợn rừng cũng tính là của công nhưng mấy thứ lặt vặt như rau dại, giun, lươn, tôm tép ở mương máng thì mọi người mắt nhắm mắt mở cho qua. Trẻ con bắt được thì càng không sao.

Nên Triệu Kiến Thiết bình thản nhận lươn, bảo vợ nuôi trong thùng gỗ, hôm nay làm sạch trưa ăn.

Ai dè chưa kịp ăn thì bên kia đã có biến.

Nhớ lại tối qua thấy bà cô mặt mày xanh mét, không giống mệt mỏi mà giống bị chọc tức điên người. Vậy là nhà lão Tống cuối cùng cũng xuất hiện một nhân vật tầm cỡ?

Một nhân vật dám thách thức Triệu Hồng Anh!

Có gan!

Có tầm!

Làm được điều người khác nằm mơ không dám nghĩ!!!

Triệu Kiến Thiết tò mò không chịu nổi, trả lời qua loa đám thanh niên trí thức rồi chạy đi tìm người Tống gia. Tất nhiên đối tượng tốt nhất là Tống Vệ Quốc, người anh ta vừa đề bạt làm cán bộ.

Tống Vệ Quốc muốn quỳ xuống lạy luôn.

Tối qua trước khi ngủ, anh ta đã dặn đi dặn lại Mao Đầu đừng gây chuyện nữa. Dù nó không hứa nhưng anh ta cứ tưởng ít nhất cũng yên ổn được dăm ba bữa. Thực tế chứng minh anh ta quá ngây thơ. Đừng nói dăm ba bữa, nửa ngày nó cũng không nhịn nổi. Bà Triệu vừa dắt Hỉ Bảo đi, nó đã bám theo chặn đường cướp người, thế mà thành công thật.

“Nói đi, rốt cuộc là sao?”

Triệu Kiến Thiết gặng hỏi. Anh ta tính rồi, nếu nhà lão Tống có nhân tài kiệt xuất thế thật thì phải quan hệ tốt ngay, bồi dưỡng dần để sau này kế cận.

Hết cách, con cái anh ta chẳng đứa nào ra hồn. Hơn nữa đất nước đang phát triển, anh ta còn trẻ, phấn đấu chục năm nữa biết đâu được điều lên công xã, lên huyện. Lúc ấy Đội 7 ai lo? Tống Vệ Quốc được cái chăm chỉ nhưng không có uy lại lớn tuổi rồi, đợi anh ta già thì Tống Vệ Quốc còn già hơn!

Dưới sự truy hỏi dồn dập, Tống Vệ Quốc cuối cùng không giữ được bí mật khai ra Mao Đầu.

Triệu Kiến Thiết kinh ngạc tột độ. Không ngờ ông ba hèn thế mà đẻ được thằng con bá đạo vậy?

Anh ta quay sang tìm Mao Đầu, tiếc là nó trốn bà nội kỹ quá, giấu cả hội kín như bưng làm anh ta tìm công cốc.

Tuy nhiên đến trưa, nhóm Mao Đầu vẫn mò về. Dù biết bão tố đang chờ nhưng cả bọn vẫn hớn hở ra mặt.

Hôm nay không đi đào giun, không bắt lươn mà chạy lên núi hái quả dại, trèo cây lấy trứng chim. Ngày thường tiểu Cường và tiểu Vĩ làm suốt, Mao Đầu thì ít hơn vì địa bàn hoạt động chủ yếu trong đội. Nhưng tiểu Cường và tiểu Vĩ đi học trường công xã nên rành địa bàn lắm. Để tránh bà nội, chúng nó vòng một vòng lớn, chạy sang tận núi giáp ranh Đội 6.

Hai sọt quả dại, chừng mười bảy mười tám cân, tiểu Cường và tiểu Vĩ mỗi đứa cõng một nửa. Một sọt trứng chim khoảng hai mươi quả, trứng bé tí nhẹ hều nên Mao Đầu cõng còn lót lá khô cẩn thận để không vỡ.

Hỉ Bảo thì hái được bó hoa dại đủ màu, ôm đầy hai tay, sướng rơn người.

Về đến nhà, Hỉ Bảo chạy ngay đến chỗ Trương Tú Hòa:

“Mẹ ơi! Cho mẹ hoa này.”

Trương Tú Hòa cứng người nhận lấy hai bông hoa, gượng cười dỗ:

“Hỉ Bảo ngoan, ra chơi với chị Lệ đi.”

Hỉ Bảo gật đầu:

“Vâng, con đi tặng hoa cho các chị.”

Bà Triệu đứng ở cửa nhà chính từ đầu đến cuối nhìn xuống đám trẻ con. Thấy Hỉ Bảo lại gần, bà cười:

“Đi chơi đi con, con gái thì chơi với con gái.”

Đợi Hỉ Bảo đi khuất, bà ném ánh mắt hình viên đạn về phía ba thằng cháu trai, làm tiểu Cường và tiểu Vĩ lùi lại mấy bước.

Nhưng Mao Đầu không sợ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Bà ơi, hôm nay con hái được nhiều quả dại lắm, có cả trứng chim nữa, lát bảo mẹ xào trứng cho ăn. Quả ngọt lắm, ăn thịt nhiều ngấy, ăn quả cho đỡ ngấy!”

Chưa bàn đến lý lẽ, chỉ riêng thái độ ngang nhiên của Mao Đầu đã đủ châm ngòi nổ cho bà Triệu đang tức điên người.

Sau một hồi mắng mỏ tơi bời, bà Triệu quyết định đổi chiến thuật. Bà gọi Hỉ Bảo vào phòng, tiến hành giáo d.ụ.c tư tưởng. Chủ đề là: Đừng đi theo Mao Đầu. Không vấn đề gì, Hỉ Bảo thân với bà, lời bà nói tất nhiên là nghe. Nhưng đừng quên, Hỉ Bảo mới 4 tuổi.

Vừa hứa xong, lát sau Mao Đầu nhân lúc mọi người không để ý lại lượn lờ than vãn:

“Hỉ Bảo ơi đỡ anh cái, ui da ui da...”

Đến khi bà Triệu làm xong việc ngẩng lên.

Hỉ Bảo lại biến mất.

Một người cấm, một người cứ rủ, chẳng biết Mao Đầu dùng cách gì mà lần nào cũng dụ được Hỉ Bảo ra góc khuất rồi dắt tay chạy biến.

Bà Triệu không nỡ mắng Hỉ Bảo chỉ kiên nhẫn dỗ dành. Tiếc là kết quả vẫn thế. Bà không hiểu nổi Mao Đầu làm thế nào mà dụ được cháu bà đi? Tài thật đấy!!

“Tống Vệ Quốc!!!!!!!!”

Không nỡ mắng Hỉ Bảo, không trị được Mao Đầu, cùng đường bà Triệu đành trút giận lên ông con ngốc Tống Vệ Quốc. Chứ không lẽ cứ nhịn cục tức trong lòng mãi?

Tống Vệ Quốc vô tội nhưng anh ta không thể biện minh thế. Hơn nữa lần nào Mao Đầu mang đồ ăn về anh ta cũng được hưởng sái. Muốn ăn thịt thì phải trả giá, cái giá là hứng chịu hỏa lực của mẹ già. Mao Đầu còn an ủi ba: Bà chỉ mắng thôi chứ không đ.á.n.h đâu, sợ gì? Lý lẽ thì đúng, anh ta hiểu cả nhưng vẫn cứ sợ, cứ hèn.

Dần dà, danh tiếng Mao Đầu vang xa trong đội. Cụ thể thế nào xã viên không rõ, chỉ biết nhà lão Tống có nhân vật kiệt xuất dám đối đầu với bà Triệu, bị dạy dỗ bao lần vẫn chứng nào tật nấy, c.h.ế.t không hối cải.

Chưa hết, Mao Đầu không chỉ hừng hực khí thế chiến đấu mà còn tìm mẹ yêu sách.

“Mẹ! Mẹ may cho con bộ quần áo mới đi!”

Trong tích tắc, Trương Tú Hòa không tin vào tai mình. Ý là sao? Mao Đầu biết phân biệt xấu đẹp rồi à? Thế thì nguy to, thằng bé này tuy không xấu đi nhưng vẫn xấu y nguyên hồi bé. Nếu biết xấu đẹp, liệu nó có bị áp lực tâm lý không? Quan trọng nhất là trong nhà không ai xấu như nó.

“May mới làm gì, bộ này đang vừa mà?”

Trương Tú Hòa ngoài miệng nói thế nhưng mắt nhìn chằm chằm con trai, xem có phải nó thông minh đến mức biết đẹp xấu thật không.

Nhưng cô đã lo xa rồi.

“Vừa đâu mà vừa? Bộ này bé quá!” Mao Đầu chống nạnh phản đối đầy lý lẽ, “Mẹ may cho con cái áo bao tải khác đi, phải to, thật to vào!”

Trương Tú Hòa im lặng hồi lâu, cô cảm thấy mình đã đoán ra chân tướng.

Dù sao cũng là con ruột, khó khăn lắm mới đòi hỏi một lần, Trương Tú Hòa không từ chối. Cô vào phòng lục lọi tìm được cái vỏ chăn cũ, tháo ra cắt may qua loa, khâu vá vội vàng, gấu áo cũng chẳng thèm vắt sổ. Chưa đầy nửa tiếng, cái áo bao tải mới đã ra lò.

Mao Đầu mặc áo mới, sướng rơn chạy vòng quanh sân, không biết mẹ nó đã thu cái áo cũ, gõ cửa phòng Viên Lai Đệ.

“Lần trước thím xin quần áo cũ của Mao Đầu phải không? Giờ nó không mặc vừa nữa, cho thím đấy.”

Trương Tú Hòa hào phóng dúi cái áo vào tay Viên Lai Đệ rồi bỏ đi.

Viên Lai Đệ cầm cái áo bao tải cũ của Mao Đầu, đứng ngẩn ngơ hồi lâu không nói nên lời.

Cái áo Mao Đầu mặc bốn năm, màu sắc ban đầu đã biến mất lại còn bốc mùi kỳ lạ khó tả. Cũng phải thôi, mặc lâu thế, mùa đông cũng tròng ra ngoài áo bông, cái áo này trải qua bao sương gió. Nhất là hồi trước Mao Đầu còn dùng nó đựng giun...

Không được nghĩ nữa, Viên Lai Đệ mặt đờ đẫn mang áo vào phòng, cố gắng thuyết phục bản thân: Ít ra đây là đồ của Mao Đầu, khác với đồ cũ của con vịt giời kia.

Đúng là khác thật.

Tội nghiệp Mao Đầu hớn hở khoe áo mới, hôm sau định đi chơi thì tìm không thấy áo cũ đâu. Tức quá nó gào toáng lên:

“Mẹ ơi! Nhà mình có trộm, áo cũ của con mất rồi!!”

“Kêu cái gì mà kêu!” Trương Tú Hòa gắt, “Mẹ cho Xú Đản mặc rồi, mày bảo chật không mặc được còn gì? Có mới nới cũ, sao mày keo kiệt thế hả con? Đi chỗ khác chơi, đừng vướng chân!”

Mao Đầu vận khí đan điền gào lên:

“Đấy là của con!!”

Cái áo bao tải đa năng của con mà!!

--

Hết chương 33.