Bà Triệu Hồng Anh mắng mỏi mồm cũng chẳng làm Mao Đầu mảy may lung lay nhưng Trương Tú Hòa chỉ cần một chiêu đã giáng cho thằng con một đòn chí mạng.
Cái áo bao tải của nó! Cái áo nó mặc từ lúc mới sinh đến giờ thế là đi tong! Nó còn định mặc đi lên núi tha về hai bao củi cơ mà!!
Hỉ Bảo chạy từ nhà chính ra, tay cầm cái quạt nan to nghiêng đầu ngắm nghía Mao Đầu một lúc rồi ngồi xổm xuống, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn tò mò nhìn anh trai. Hai đứa trẻ, một đứa đứng cúi đầu ủ rũ, một đứa ngồi ngửa mặt tò mò, bốn mắt nhìn nhau. Cảnh tượng này khiến Trương Tú Hòa không dám nhìn thẳng phải trốn vội vào phòng.
Một lúc sau, Hỉ Bảo mới lên tiếng:
“Bà bảo chiều nay mình vẫn được đi chơi đấy.”
Coi như là an ủi đi. Mao Đầu dù vẫn ỉu xìu nhưng cũng gắng gượng:
“Thế thì đi nhặt củi tiếp đi.”
“Được!”
Hỉ Bảo đồng ý ngay tắp lự. Con bé tưởng nhà thiếu củi thật. Không phải nó không thấy đống củi to đùng ở góc sân mà vì nó chẳng biết nhà dùng bao nhiêu củi là đủ. Bà, mẹ, anh trai đều bảo thiếu thì chắc là thiếu thật, phải chăm chỉ nhặt củi giúp nhà thôi.
Lên núi thì phải rủ tiểu Cường và tiểu Vĩ đi cùng, không thì người lớn không yên tâm, vả lại hai đứa bé tí sao mang củi về nổi.
Hai ông tướng kia vốn lười nhưng đã thua cược với Mao Đầu nên đành phải nghe lời, hơn nữa bà nội cũng đồng ý rồi cãi sao được? Đành ngậm ngùi ăn trưa, ngủ một giấc rồi chiều lại lếch thếch xuất phát.
Lần này đồ nghề của mọi người vẫn thế, riêng Hỉ Bảo được đội cái mũ rơm nhỏ, tay đeo vòng hoa, sướng rơn người nhảy chân sáo, chốc chốc lại ngắm nghía cái vòng tay.
Vừa ra khỏi sân thì nghe tiếng gọi giật ngược. Quay lại thấy Xuân Lệ cũng đeo gùi đi ra, theo sau là Xuân Mai và Xuân Phương:
“Bà bảo bọn chị cũng đi cùng.”
Bà Triệu nghĩ đi nghĩ lại vẫn không yên tâm. Tiểu Cường và tiểu Vĩ tuy lớn xác nhưng đầu óc chẳng ra sao thua xa mấy đứa con gái. Thế là bà lùa hết lũ trẻ ra ngoài. Tất nhiên trừ Xú Đản.
Thế là nhóm 4 người thành đại đội 7 người. Tiểu Cường và tiểu Vĩ dẫn đầu, Mao Đầu và Hỉ Bảo đi giữa, ba chị em Xuân Lệ bọc hậu.
Trưa nắng chang chang chỉ có vào núi mới mát mẻ chút. Đi một lúc ai nấy mồ hôi nhễ nhại, riêng Hỉ Bảo vẫn khô ráo thơm tho.
Trong ấn tượng của mọi người, Hỉ Bảo lúc nào cũng mát mẻ, nắng to mấy cũng không đổ mồ hôi, sờ vào còn thấy mát rượi. Trước kia không để ý, giờ nóng quá mấy đứa trẻ cứ tranh nhau sán lại gần con bé bị Mao Đầu đẩy ra hết.
“Đây là em gái em!”
“Biết rồi, em gái mày.” Tiểu Cường cốc đầu em trai, “Nhưng tao vẫn là anh ruột mày đấy, nhớ chưa?”
“Anh là em em!” Mao Đầu đến bà nội còn chẳng sợ thì sợ gì ông anh ruột? “Anh thua cược rồi, phải gọi em bằng anh.”
Tiểu Cường định cãi thì tiểu Vĩ kéo nó đi:
“Anh dây với nó làm gì, nhỡ nó ra đầu làng la toáng lên thì anh em mình còn mặt mũi nào đi học?”
Mao Đầu ban đầu không nghĩ đến chiêu này, giờ nghe tiểu Vĩ nói, mắt nó sáng lên chắc chắn đang ủ mưu.
Đúng lúc đó Xuân Lệ giải vây, hỏi hai anh có biết chuyện đội sắp xây trường tiểu học không.
Đại đội 7 mấy năm nay làm ăn khấm khá lại được bầu tiên tiến liên tục, Triệu Kiến Thiết hừng hực khí thế muốn làm cái gì đó. Xuân Lệ nghe lỏm được là sau vụ gặt sẽ xây trường tiểu học ngay tại đội, lũ trẻ không phải đi xa nữa.
Đây là tin vui với Xuân Lệ, trường gần nhà thì trưa về ăn cơm được. Nhưng với Tiểu Cường và tiểu Vĩ thì như sét đ.á.n.h ngang tai.
“Á á á! Thế thì sau này tan học chơi bời kiểu gì? Gần thế này!”
Tiểu Cường kêu t.h.ả.m thiết, Tiểu Vĩ cũng tái mét mặt mày tuyệt vọng tràn trề.
Hỉ Bảo cười khúc khích, thấy hai anh thật vui tính nhưng vui nhất vẫn là anh Mao Đầu. Mao Đầu vừa cười vừa châm chọc:
“Gần thế tốt quá còn gì, bà nội mắng cái là ở trường nghe thấy ngay. À mà đi học có vui không?”
“Vui không?”
Hỉ Bảo cũng tò mò hỏi theo.
Tiểu Cường và tiểu Vĩ mặt như đưa đám, nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy hai đứa, chẳng nghe thấy Mao Đầu châm chọc gì. Xuân Lệ cười hì hì đáp:
“Vui lắm, Hỉ Bảo mau lớn nhé, đi học với bọn chị, chị bảo vệ không ai dám bắt nạt em đâu.”
Đừng thấy Xuân Lệ hiền lành, ngày đầu tiên đi học đã đ.á.n.h nhau với bạn cùng bàn, bị Tiểu Cường và tiểu Vĩ mắng cho một trận vì tội "con gái con đứa đ.á.n.h nhau". Nhưng ngay sau đó, hai ông anh lại tẩn cho thằng bạn kia một trận nữa dọa nó về nhà khóc thét.
Xuân Lệ tự tin bảo vệ được em gái, nhìn Xuân Mai và Xuân Phương được chăm bẵm tốt thế nào là biết. Nghĩ thế, cô bé nắm tay Hỉ Bảo, phớt lờ ánh mắt hình viên đạn của Mao Đầu, dỗ dành:
“Hay Hỉ Bảo nói bà nội đi, xây trường xong thì đi học với chị luôn? Xuân Mai với Xuân Phương cũng đi học sớm một năm đấy, bà bảo chú Kiến Thiết một câu là được ngay!”
Ở một nơi nào đó, Triệu Kiến Thiết hắt hơi một cái rõ to: “Hắt xì!!” Ai nhắc mình thế nhỉ?
Cả đoàn người trừ Mao Đầu mặt xị hớn hở đi về phía chân núi. Lên núi mát mẻ hẳn, cây cối rợp bóng. Xuân Lệ phân công mọi người tản ra nhặt củi. Tiểu Cường nhìn em gái lại nhìn em trai, thở dài thườn thượt như ông cụ non.
Rõ ràng mình là anh cả sao chẳng đứa em nào nghe lời thế nhỉ?
Cảm thấy uy quyền bị thách thức, Tiểu Cường vừa nhặt củi vừa để mắt đến hai đứa bé. Nhưng Mao Đầu đâu cần ai trông, nó như cá gặp nước, chỉ phiền mỗi cái là bộ quần áo mới thay không hợp rơ như cái áo bao tải cũ.
Lại bị móc vào gai lần nữa, Mao Đầu thở dài, không biết xin lại cái áo cũ thì thím ba có cho không nhỉ?
Dù sao thì câu có Hỉ Bảo là có lộc cũng linh nghiệm. Nhưng vì không ai nhắc đến quả dại hay thịt, Hỉ Bảo chỉ lẩm bẩm muốn nhặt nhiều củi nên họ thu hoạch được... rất nhiều củi.
Đầy sọt cả nhóm rủ nhau về.
Trên đường về qua một ngã rẽ, mắt Mao Đầu sáng lên túm c.h.ặ.t tiểu Cường và tiểu Vĩ đi đầu thì thầm:
“Nhìn kìa, cái gì thế?”
Tưởng Mao Đầu phát hiện đồ ngon, cả lũ nhìn theo tay chỉ hoảng hốt thấy trong rừng cây thấp thoáng hai bóng đen. Nhìn kỹ thì là hai người.
“Vào đây, nấp vào đây xem.”
Mao Đầu nhanh ch.óng tìm được chỗ nấp lý tưởng: bụi cỏ cao nửa người. Tuy hơi thưa thớt nhưng che được đám trẻ con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cả đám ngồi xổm thành hàng, đồng loạt nghển cổ nhìn sang. Trong rừng cây, hai người đang ôm nhau nói chuyện. Xa quá nhìn không rõ mặt nhưng tiếng nói thì nghe rõ mồn một.
“Anh hứa xin cho em việc nhẹ, bao giờ mới được đây? Sao mãi chẳng thấy động tĩnh gì?”
“Sắp rồi, sắp rồi, em đợi chút.”
“Chỉ giỏi hứa lèo, anh đi hỏi đi, anh họ anh làm đại đội trưởng cơ mà? Tìm ông ấy đi chứ!”
“Được rồi, lát anh đi tìm.”
...
Mao Đầu há hốc mồm.
Không chỉ Mao Đầu mà cả lũ trẻ đều choáng váng. Dù không rõ lắm nhưng cũng thấy hai người kia dính c.h.ặ.t lấy nhau, ôm ấp thắm thiết.
Bên kia vẫn tiếp tục, bên này mắt tròn mắt dẹt. Hỉ Bảo cũng tò mò lắm nhưng lùn tịt lại mũm mĩm, cố nhón chân lên xem thì trượt chân suýt ngã.
Tiểu Cường vội đỡ em trai nhưng vẫn gây ra tiếng động.
Hai người trong rừng đang tâm tình, nghe động thì giật mình quay lại.
Thấy một hàng đầu nhỏ lấp ló trong bụi cỏ, mắt trố lồi nhìn mình chằm chằm.
“Ối mẹ ơi!!”
“Chạy mau!!”
Hai người kia như lò xo bật tung chạy biến mỗi người một ngả.
Đám trẻ con cũng sợ hết hồn, đồng loạt ngã bệt m.ô.n.g xuống đất rồi lồm cồm bò dậy chạy thục mạng.
Chạy bán sống bán c.h.ế.t xuống chân núi, xuyên qua ruộng lúa một mạch về đến nhà.
Bà Triệu vừa mất việc nấu cơm, đang tính nghỉ ngơi hai ngày dọn dẹp nhà cửa trước vụ gặt thì thấy lũ trẻ chạy về như bị ma đuổi, bực mình quát:
“Làm cái gì thế? Lại gây chuyện gì rồi?”
Đám trẻ thở hồng hộc. Hỉ Bảo đỏ bừng mặt mồ hôi nhễ nhại. Bà Triệu xót cháu gái, đang định lấy khăn lau thì Mao Đầu lao lên trước:
“Bà ơi, nghe con kể này!”
“Kể cái đầu mày!” Bà Triệu quen miệng mắng rồi hỏi lại, “Sao thế?”
Mao Đầu dậm chân, nói luôn:
“Bọn con gặp chuyện lạ trên núi!”
Không đợi bà hỏi, nó kéo Hỉ Bảo lại ôm c.h.ặ.t cứng.
Bà Triệu: “…………!!!”
Màn biểu diễn của Mao Đầu mới chỉ bắt đầu.
“Cô kia bảo: ‘Anh hứa xin cho em việc nhẹ, bao giờ mới được đây?...’” Mao Đầu giả giọng nữ nũng nịu y hệt còn kéo dài âm cuối, “‘Sao mãi chẳng thấy động tĩnh gì?’”
Bà Triệu: “…………???”
“Ông kia đáp: ‘Sắp rồi, sắp rồi, em đợi chút.’” Mao Đầu đổi giọng ồm ồm rồi lại eo éo, tay làm điệu bộ yểu điệu, “ ‘Chỉ giỏi hứa lèo, anh đi hỏi đi...’”
Hỉ Bảo cười khanh khách để mặc anh trai xoay mình như chong ch.óng làm đạo cụ diễn xuất. Đám trẻ còn lại cũng vỗ tay cười ầm ĩ.
Bà Triệu hoàn hồn, tách hai đứa ra nghiêm mặt hỏi:
“Học ở đâu đấy?”
“Trên núi!” Mao Đầu khoe khoang, “Bà thấy con diễn giống không?”
Bà Triệu không thể phủ nhận nó diễn rất đạt nhưng khen thì còn lâu. Thằng ranh này không chỉ nhớ lời thoại mà còn bắt chước cả giọng điệu cử chỉ. Bà tự trách mình sao trước giờ không nhận ra thằng cháu này có tài thế nhỉ? À không, nó tài thật, dám bật lại bà cơ mà còn gì nó không làm được?
Đau lòng vì suýt bỏ lỡ nhân tài, bà Triệu quay sang bảo Xuân Lệ:
“Con trông Tiểu Cường với Tiểu Vĩ vào nhà chính làm bài tập đi, hôm nay cấm chạy lung tung.”
Tiểu Cường kêu oai oái:
“Bà ơi, con không có bài tập!”
Xuân Lệ bảo sắp xây trường mới, đổi trường thì làm bài tập làm gì? Ngốc à?
Nhưng bà Triệu không nghe chỉ vào nhà chính:
“Vào đấy mà ngồi.”
Rồi xách cổ Mao Đầu đi sang nhà bà Triệu Hồng Hà.
Trời chập choạng tối, bà Hà đang tính làm cơm thì thấy chị gái dắt "cục than đen" nổi tiếng nhất công xã sang:
“Sao thế? Nhờ em trông trẻ à?”
Bà nhìn Mao Đầu, nghiêm túc bảo,
“Chị yên tâm, nó đen thế này vứt ra đường chả ai thèm nhặt đâu.”
Bà Triệu không nể nang gì, đẩy Mao Đầu ra trước mặt em gái xúi:
“Diễn lại vở kịch vừa nãy cho bà trẻ xem nào.”
Mao Đầu sướng rơn gật đầu lia lịa:
“Vâng, bà xem này!”
Không để bà Hà kịp hỏi, Mao Đầu diễn lại từ đầu.