Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 66: Bí mật trong rừng (2)



 

Lần này một mình đóng hai vai không có Hỉ Bảo phối hợp nhưng vẫn ra trò, lúc nhảy sang trái lúc nhảy sang phải, đổi giọng nam nữ liên tục không sót một chữ, lại còn uốn éo ỏn ẻn khiến người xem nổi da gà.

Bà Triệu xem lần hai vẫn thấy đau mắt nhưng nhìn sang bà Hà đang há hốc mồm thì bà thấy mát lòng mát dạ như uống nước đá giữa trưa hè.

“Thế nào? Mao Đầu diễn được không?”

Bà Triệu hỏi.

Mao Đầu nhìn bà trẻ với ánh mắt chờ mong: Khen con đi, khen con đi!

Bà Hà đờ đẫn hồi lâu, đến khi Mao Đầu định diễn lại lần nữa mới hoàn hồn run rẩy xin tha:

“Chị ơi, em xin chị... lần sau có chuyện gì thì nói thẳng ra được không?”

“Được thôi.” Bà Triệu đồng ý, rồi sực nhớ ra hỏi Mao Đầu, “Vừa nãy con bảo cô kia nói anh của người kia là đại đội trưởng à?”

Mao Đầu nghĩ một lát liền nhảy sang trái chống nạnh, tay làm điệu bộ, hất cằm:

“‘Anh họ anh chẳng phải đại đội trưởng sao? Tìm ông ấy đi chứ!’”

Giọng eo éo như mèo bị giẫm đuôi.

Bà Hà rùng mình, ôm đầu kêu ca:

“Ôi đau đầu, đau mắt, đau tim quá... Chị ơi, chị mang thằng cháu chị về đi, em chịu không nổi cái tài năng này đâu!”

Chuyện nhà mẹ đẻ lại gây ra cái gì, bà Hà không muốn biết. Bà cũng như chị gái, chỉ coi anh trai và cháu trai là người thân thôi.

Bà Triệu cũng nghĩ thế nhưng vẫn hỏi:

“Mao Đầu, con có nhớ hai người đó là ai không?”

“Là chú Kiến Khiêu!” Mao Đầu nhảy cẫng lên, “Cô thanh niên trí thức kia con cũng biết, lần trước cô ấy ngã ở ruộng phía đông, ba con cười sằng sặc như bị dở hơi ấy.”

Hiểu rồi, không cần nói nữa, bà Triệu hiểu hết.

Cô thanh niên trí thức thì thôi không liên quan đến bà. Còn Triệu Kiến Khiêu đúng là em họ của Triệu Kiến Thiết nhưng là anh em họ xa, ba của hai người là anh em họ. Dù xa đến mấy thì cũng là anh em.

Bà Triệu nhìn em gái:

“Chuyện này chị không quản, dì nói với Kiến Thiết một tiếng. Dù sao thằng Kiến Khiêu chưa vợ, thanh niên trí thức tuy không đáng tin lắm nhưng đã ôm ấp nhau rồi thì cứ thế mà cưới, đừng chê người ta không biết làm việc.”

Nói xong bà dắt Mao Đầu về để lại bà Hà ngẩn ngơ nhìn theo...

Chuyện quái gì thế này!!

Bà Hà hậm hực đi tìm ba mẹ Triệu Kiến Khiêu, tức là anh chị họ đằng nhà mẹ đẻ. Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này chưa chắc đã thành. Triệu Kiến Khiêu có thể không chê nhưng cô thanh niên trí thức kia có chịu lấy một anh nông dân chân đất không biết gì ngoài ruộng đồng không?

Người ta là trí thức thành phố đấy!

Bà Hà cảm thấy chuyện này mong manh lắm.

...

Bỏ qua chuyện nhà họ Triệu rối ren, Tống gia tối nay lại được xem Mao Đầu biểu diễn lần nữa trong bữa cơm.

Dù xem lần thứ ba thì bà Triệu vẫn thấy tức n.g.ự.c, khó thở... muốn đ.á.n.h người.

Tống Vệ Quốc đ.á.n.h rơi cả đũa, miệng há hốc mãi không ngậm lại được. Cả nhà ai cũng sốc nhưng anh ta là sốc nhất.

Tống Vệ Quốc thật không hiểu nổi, mình hèn thế, ngốc thế sao lại đẻ ra thằng con bá đạo thế này?

Mao Đầu chống nạnh đứng cửa, đầu ngẩng cao vẻ mặt đầy tự mãn: Thấy con giỏi không?

Giỏi, quá giỏi.

Lũ trẻ vỗ tay rầm rầm. Ngay cả Trương Tú Hòa cũng phải khen:

“Người ta nói một lần mà con nhớ hết à? Không ngờ Mao Đầu thông minh phết.”

“Thông minh hơn ba nó.” Bà Triệu bồi thêm một câu chặn họng con trai rồi dặn Mao Đầu, “Chuyện này chỉ nói trong nhà thôi nhé, cấm mang ra ngoài bép xép.”

Dù bà Triệu thấy làm chuyện đó thì chẳng cần giữ danh tiếng cho họ nhưng bà lười dây dưa với đám ngu ngốc nhà mẹ đẻ.

Mao Đầu gật đầu lia lịa, vẻ mặt "con hiểu mà". Nhưng trong đầu nó lại tính toán sau vụ gặt phải đi rình mò các bụi cây, đống rơm, kiểu gì chẳng có kịch hay để xem.

Đúng lúc này Triệu gia náo loạn. Triệu Kiến Thiết với tư cách đại đội trưởng và người thành đạt Triệu gia bị lôi vào cuộc.

Trời mới biết giải quyết thế nào. Nếu yêu nhau thật thì cưới quách cho xong, lằng nhằng làm gì? Nhưng Triệu Kiến Thiết không ngốc, Triệu Kiến Khiêu ngốc nhưng ba mẹ anh ta thì không.

Triệu gia có thế lực ở Đội 7, Triệu Kiến Khiêu tuy không giỏi giang nhưng chăm chỉ, thật thà. Mãi chưa lấy vợ vì ba mẹ kén chọn không muốn con dâu quá ghê gớm bắt nạt con mình, cũng không muốn quá hiền lành để cả hai cùng bị bắt nạt.

Kén mãi đến năm mười chín tuổi thì xảy ra chuyện này.

Hôm sau bà Hà sang nhà chị gái buôn chuyện. Bà cũng hóng hớt lắm.

Trước khi đi bà Hà còn ngó vào sân nhà chị, thấy cục than đen chạy đi chơi rồi mới dám vào:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chị ơi!”

Bà Triệu nằm trên ghế mây dưới mái hiên, tay ôm Hỉ Bảo tay phe phẩy quạt nan. Nghe tiếng em gái, bà mở mắt:

“Sao? Triệu gia sắp có hỉ à?”

“Còn lâu!” Bà Hà tự lấy ghế ngồi, cầm cái quạt quạt lấy quạt để cho mát rồi mới nói, “Thằng Kiến Khiêu thì thích lắm nhưng ba mẹ nó không đồng ý, Kiến Thiết cũng phản đối kịch liệt.”

“Đừng nói mồm, diễn thử xem nào.”

Nghe câu này, bà Hà lại nhớ đến thằng cháu đen nhẻm nhảy nhót uốn éo hôm qua thì mặt đen lại:

“Chị tưởng em là thằng than tổ ong nhà chị chắc? Đen hơn cả than, không ngờ đầu óc lại lanh lợi thế, khéo sau này đỗ cấp hai đấy!”

“Nói gì thế?” Bà Triệu không vui, lấy quạt chỉ vào Hỉ Bảo đang ngủ gà ngủ gật, hạ giọng, “Hỉ Bảo nhà tôi sau này phải vào đại học!”

“Gớm, chị còn mơ mộng hơn cả thằng Kiến Khiêu. Thôi nói chính sự. Kiến Thiết bảo đám thanh niên trí thức này sớm muộn gì cũng về thành phố, cái chốn khỉ ho cò gáy này không giữ được chân họ đâu.” Bà Hà thì thầm, vẻ nghi hoặc, “Nếu cưới xin đàng hoàng, động phòng, đẻ con rồi liệu người ta có về không? Về đâu mà về!”

Bà Triệu ngẫm nghĩ rồi lắc đầu:

“Chưa chắc đâu, chuyện tương lai ai biết được. Nếu dì hỏi tôi, tôi thấy thằng Kiến Khiêu lấy vợ trong công xã cho chắc ăn.”

Suy bụng ta ra bụng người, con gái bà học xong cấp hai bà cũng không cho về quê lấy chồng làm ruộng. Con gái thành phố, giờ sa cơ lỡ vận phải về đây nhưng tương lai biết đâu có đường ra, ai mà giữ được? Nếu giữ được thì Triệu Kiến Khiêu đã chẳng ế đến giờ.

Hai chị em tuy ý kiến khác nhau nhưng không cãi cọ. Nói trắng ra, nhà Triệu Kiến Khiêu với họ quan hệ cũng xa chỉ là họ hàng thôi.

Buôn chuyện cho vui, đằng nào cánh đàn ông nhà họ Triệu đang lo liệu, có toang cũng chẳng đến lượt mình mất mặt.

Hai chị em nói chuyện rôm rả mãi không dứt. Hỉ Bảo cuối cùng cũng thua Chu Công, mắt díp lại rồi ngủ say sưa, n.g.ự.c phập phồng, thi thoảng chép miệng, chắc mơ thấy món ngon.

...

Gần đến vụ gặt trời nóng như lò lửa. Triệu Kiến Thiết tuy bực chuyện nhà nhưng vẫn lo cho đội. Anh ta điều chỉnh giờ làm: sáng sớm tinh mơ ra đồng, mặt trời lên cao thì về nghỉ, chiều mát lại ra làm tiếp.

Xã viên thấy dễ thở hơn nhưng thanh niên trí thức thì khổ sở. Lính mới chưa quen việc đồng áng bị lính cũ dọa cho sợ mất mật lại thêm trời nóng nên chưa làm đã run. Đã thế từ khi bà Triệu nghỉ họ phải tự nấu cơm, nhiều người không biết nhóm bếp, luống cuống mấy ngày trời, ăn không no ngủ không yên.

Chuyện cơm nước chưa xong thì vụ Diêu Yến Hồng vỡ lở.

Diêu Yến Hồng chính là cô gái từng định mồi chài Tống Vệ Quốc thất bại, sau chuyển mục tiêu sang Triệu Kiến Khiêu và thành công.

Gọi là kỳ nữ vì cô ta không phải phóng khoáng gì mà là ngay từ đầu đã không định trả giá. Nghĩ Tống Vệ Quốc thật thà, có vợ con rồi, nếu lỡ dại với cô ta thì cũng không dám bêu riếu vì sĩ diện. Còn Triệu Kiến Khiêu, em họ đại đội trưởng nhìn cũng hiền lành, cho nắm tay ôm eo chút đỉnh, xong việc chối bay chối biến là xong, cô ta lấy cớ xấu hổ nên toàn hẹn hò chỗ kín đáo.

Kế hoạch hoàn hảo bị phá sản bởi lũ trẻ con.

Điều cô ta không ngờ nhất là Triệu Kiến Khiêu dám đến điểm thanh niên trí thức tìm cô ta. Dù chỉ gọi ra ngoài nói chuyện nhưng cũng gây chú ý. Cô ta đi ra mà mặt đỏ bừng cảm giác bị soi mói sau lưng.

“Đã bảo đừng đến tìm em rồi mà?”

Diêu Yến Hồng không muốn ra nhưng không dám từ chối. Chuyện chưa đâu vào đâu, lén lút nắm tay ôm eo mà bị phát hiện, dù là trẻ con nhưng cô ta nhớ ánh mắt thằng bé đó có vẻ quen quen. Ở nông thôn ai mà chẳng biết nhau.

Cô ta hạ giọng hỏi:

“Chiều hôm đó... mấy đứa trẻ con là con nhà ai thế?”

“Cháu của cô anh.” Triệu Kiến Khiêu thật thà đáp rồi hỏi, “Mẹ anh bảo anh hỏi em, hay là mình cưới luôn đi. Em yên tâm, cưới xong em không phải ra đồng, anh nuôi.”

Dù không giàu bằng nhà Triệu Kiến Thiết nhưng nuôi một miệng ăn Triệu Kiến Khiêu lo được. Ở đội này cô dâu mới năm đầu thường được miễn làm đồng, nếu có bầu thì nghỉ ngơi một hai năm là thường. Hơn nữa sức vóc Diêu Yến Hồng có đi làm cũng chẳng được mấy công điểm.

Nhưng Diêu Yến Hồng chắc chắn không muốn cưới.

“Anh chỉ khéo dỗ dành, chuyện lần trước hứa còn chưa xong giờ lại dỗ em.”

Diêu Yến Hồng giả vờ giận dỗi bỏ đi nhưng bị Triệu Kiến Khiêu kéo lại. Sợ bị nhìn thấy, cô ta lùi vào góc khuất lườm anh ta.

Triệu Kiến Khiêu vội giải thích:

“Anh nghe nói sau vụ gặt đội mình xây trường tiểu học, sẽ chọn giáo viên trong số thanh niên trí thức. Em thông minh thế, anh bảo anh họ chọn em nhé?”

“Thật á?”

Diêu Yến Hồng động lòng. Làm giáo viên sướng hơn làm ruộng nhiều. Họ không thể ăn bám mãi được. Nhưng chuyện cưới xin cô ta chưa từng nghĩ tới.

“Thật mà. Không tin em cứ đợi vài hôm nữa, đại đội trưởng bảo gặt xong là cho người c.h.ặ.t cây xây trường ngay.”

Chuyện xây trường là thật. Nhưng có xin được cho Diêu Yến Hồng không thì Triệu Kiến Khiêu không chắc. Anh ta tính cưới xong nhờ mẹ đi xin, chỗ người nhà với nhau chắc được. Ai ngờ lỡ mồm nói ra trước.

Diêu Yến Hồng do dự rồi đặt tay vào bàn tay thô ráp của Triệu Kiến Khiêu:

“Anh xem, về đây làm việc nhiều, tay em thô hết rồi.”

“Đâu, để anh xem...”

Triệu Kiến Khiêu tưởng cô ta đồng ý thì sướng rơn, kéo tay cô ta ra sau đống củi, vừa nắn bóp vừa nghĩ thầm tay vẫn mềm chán. Tuy thế anh ta không ngốc như Tống Vệ Quốc mà hỏi toạc móng heo ra, cứ thế mà nắm tay ôm eo chim chuột một hồi mới lưu luyến chia tay.

Đợi hai người đi khuất, từ dưới đống củi, một cục than đen mới hì hục chui ra...

--

Hết chương 34.