“Anh ơi, anh lại không cho em chơi cùng!”
Hỉ Bảo xị mặt. Vào vụ gặt cả nhà đều bận rộn ngoài đồng. Tiểu Cường và tiểu Vĩ cũng bị trưng dụng ra sân phơi trông coi lương thực, canh chừng trời mưa. Chị em Xuân Lệ ở nhà lo cơm nước. Xú Đản thì được mẹ nó là Viên Lai Đệ mang ra đồng trông coi.
Thế là Hỉ Bảo bị bỏ rơi.
Vốn dĩ bà Triệu tính để Mao Đầu chơi với Hỉ Bảo, hai anh em sàn sàn tuổi nhau chơi thân thiết chắc chắn không vấn đề gì. Tiếc là bà chỉ đoán đúng mở đầu chứ không đoán được kết thúc.
Từ ngày mở ra chân trời mới trong rừng cây, Mao Đầu mê tít trò chơi rình trộm. Ban đầu nó cũng dắt Hỉ Bảo và cả bầu đoàn thê t.ử đi cùng. Nhưng rồi nó nhận ra đi đông quá dễ lộ, thế là loại dần chỉ giữ lại Hỉ Bảo. Nhưng Hỉ Bảo trắng trẻo xinh xắn quá đứng từ xa đã thấy. Cực chẳng đã Mao Đầu đành đ.á.n.h lẻ.
Đi một mình tiện hơn nhiều, nó tìm chỗ kín đáo nấp sẵn rình các đôi uyên ương xong xuôi thì chuồn êm.
Ngày nào nó cũng xem được kịch hay, có cái chán thì giữ trong lòng, cái nào thú vị thì về nhà diễn lại cho mọi người xem.
Trước sự chất vấn của Hỉ Bảo, Mao Đầu viện cớ ngay:
“Bà bảo trời nóng thế này em ra ngoài bị cảm nắng thì sao? Thôi để anh đi một mình, em muốn xem gì nghe gì về anh kể lại cho!”
Tự tin đến thế là cùng, đúng là Mao Đầu.
Thấy anh trai c.h.é.m gió, Hỉ Bảo chưa kịp phản ứng vì vẫn đang trong giai đoạn anh nói gì cũng tin nhưng đám Xuân Lệ thì không dễ bị lừa.
“Mao Đầu c.h.é.m gió không biết ngượng mồm!”
“Bà bảo em giống hệt ba, chỉ được cái tài c.h.é.m gió!”
Mao Đầu tức anh ách quyết định tung b.o.m tấn. Không phải chuyện Triệu Kiến Khiêu và Diêu Yến Hồng nắm tay ôm eo nữa, chuyện đó xem mãi cũng chán.
Hôm nay Mao Đầu có tin sốt dẻo.
“Em nói cho các chị biết, Hứa Đại Nữu ở đội mình sắp đẻ em bé rồi!”
Mao Đầu tung tin động trời.
Ở đây đến Hỉ Bảo cũng nhớ mang máng chuyện thím ba đẻ Xú Đản, tuy không biết rõ nhưng nhớ tiếng kêu t.h.ả.m thiết đêm đông năm ấy. Đám Xuân Lệ thì càng biết đẻ em bé là chuyện lớn, nhưng...
Xuân Lệ thắc mắc:
“Em nói chị Hứa Tĩnh nhà bà Hứa á? Chị ấy lấy chồng bao giờ đâu?”
“Chính là chị ấy đấy, Hứa Đại Nữu chứ ai!” Mao Đầu vỗ n.g.ự.c, tuy người bé tí nhưng khí thế còn hơn cả lão ba hèn nhát, “Bà già Hứa ngày nào chẳng réo: ‘Đại Nữu! Mày c.h.ế.t ở đâu rồi? Cháu mày đái dầm kìa!’... Chính là chị Hứa Đại Nữu ấy!”
Nghe miêu tả chi tiết thế chắc không nhầm người được. Xuân Lệ nghĩ mãi không ra chị ấy lấy chồng lúc nào, bèn hỏi:
“Sao em biết? Chị ấy có người yêu à?”
Mao Đầu chờ mãi câu này, hắng giọng:
“E hèm! Các chị ngồi ngay ngắn nghe em kể đây!”
Hỉ Bảo nhanh nhảu bê ghế đẩu ra ngồi đầu tiên chọn chỗ râm mát nhất dưới mái hiên, tay còn ôm khư khư cái ca tráng men đựng nước đun sôi để nguội. Đám Xuân Lệ cũng không kém cạnh, mỗi đứa một cái ghế, tay phe phẩy quạt nan, bốn cô nương xếp hàng ngay ngắn chờ kịch hay mở màn.
...
May mà nhà lão Tống ít khách lại đang vụ gặt nên ai nấy bận tối mắt tối mũi. Nhưng chính vì bận rộn vất vả nên chuyện yêu đương lại càng dễ nảy nở.
Năm nay thời tiết quái đản nắng nóng đến sớm, vào đúng ngày Tam Phục (những ngày nóng nhất trong năm) nóng như muốn lột da người ta. Dù được nghỉ trưa nhưng chiều tối mặt trời chưa lặn hẳn vẫn nóng hầm hập. Có mấy thanh niên trí thức không nghe lời khuyên, mặc áo ba lỗ quần đùi ra đồng, kết quả phơi nắng một ngày da đỏ lựng như tôm lu.
Nhà lão Tống tất nhiên không dại thế, ngay cả tiểu Cường và tiểu Vĩ cũng trang bị tận răng: áo dài tay, quần dài, mũ rơm có khăn che gáy, sơ sẩy một chút là cháy da ngay.
Cả nhà làm mệt phờ râu, về đến nơi chỉ muốn ăn nhanh rồi ngủ chẳng buồn nói chuyện.
Kết quả...
Hỉ Bảo hớn hở chạy ra:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bà ơi! Cô Đại Nữu nhà bà Hứa sắp đẻ em bé rồi, nhà mình có tích trứng gà mang biếu không?”
Lần trước vợ Triệu Kiến Thiết đẻ, bà Triệu tích hai mươi quả trứng mang biếu bảo trứng gà bổ tốt cho bà đẻ. Chuyện đó mới đầu năm nay nên Hỉ Bảo nhớ dai. Nhưng con bé nhầm to, Hứa Tĩnh chưa đẻ mà có đẻ cũng chẳng liên quan gì đến Tống gia. Quà cáp chỉ dành cho họ hàng thân thiết, nhà Tống với nhà Hứa b.ắ.n đại bác tám tầm cũng không tới.
Tuy nhiên bà Triệu vẫn sững sờ.
“Con nói cái gì? Con Đại Nữu nhà bà già Hứa á? Nó có người yêu bao giờ?”
Hỉ Bảo chỉ nhớ mỗi chi tiết quan trọng ấy thôi. Con bé biết bà Hứa vì bà ta là đối thủ truyền kiếp của bà nội trong đội. Hai bà già ghê gớm này gặp nhau là "phun châu nhả ngọc" như b.ắ.n s.ú.n.g liên thanh, Hỉ Bảo xem mà ch.óng cả mặt.
Thấy bà nội gặng hỏi, Hỉ Bảo bán đứng anh trai ngay:
“Anh Mao Đầu kể đấy!”
Dù Hỉ Bảo có ba anh trai nhưng tiểu Cường và tiểu Vĩ đi làm đồng rồi, chỉ có Mao Đầu mới làm ra chuyện này.
“Lạt Mao Đầu!!” Bà Triệu gầm lên, “Mày lại gây chuyện gì rồi?”
Lúc này cơm nước đã xong. Cơm khô chống đói, thức ăn là dưa muối củ cải, bữa sáng thì có thêm bánh ngô mang đi làm.
Bà Triệu quyết định cả nhà ăn cơm trước, ăn xong xem Mao Đầu diễn kịch.
Quyết định này vô cùng sáng suốt. Vừa ăn vừa xem kịch lỡ sặc cơm c.h.ế.t người thì ai chịu trách nhiệm?
Cơm nước xong xuôi, cả nhà quây quần hóng mát trong sân. Mao Đầu đứng giữa sân bắt đầu màn biểu diễn tâm huyết, tái hiện hiện trường.
“... May mà có anh, không thì em không chịu nổi mất. Em không ngờ làm ruộng lại khổ thế, mấy năm nay anh sống thế nào?”
“Ừ, anh quen rồi.”
“Sau này sẽ không thế nữa, đợi anh về thành phố nhất định sẽ đưa em đi cùng, cho em sống sung sướng. Tĩnh, tin anh đi.”
“Vâng, em tin anh.”
...
Khác với cô ả thanh niên trí thức lẳng lơ lần trước, lần này Mao Đầu vào vai Hứa Tĩnh e thẹn nói ít, giọng nhỏ nhẹ. Chỉ có điều... cái sự e thẹn ấy nhìn đau mắt quá!
Hứa Tĩnh mười lăm tuổi xinh xắn nhất nhì trong đội, e thẹn là đúng, nhìn rất đáng yêu. Nhưng đổi thành Mao Đầu thì...
Một thằng nhóc 4 tuổi đen nhẻm, xấu ổn định, cố làm vẻ e thẹn của thiếu nữ, giọng lí nhí, ngọt ngào hạnh phúc...
Bà Triệu buồn nôn muốn c.h.ế.t. Bà tự hào mình gan dạ nhìn người c.h.ế.t đói không ghê, thế mà suýt nôn vì thằng cháu nội.
Thằng bé đen thui mặt e thẹn, giọng thỏ thẻ:
“Em tin anh!”
“Dừng! Dừng ngay! Thế thì liên quan gì đến đẻ em bé?”
Mải xem kịch, bà Triệu vẫn nhớ câu nói ban đầu của Hỉ Bảo. Hứa Tĩnh sắp đẻ em bé? Ngọt ngào thế thôi chứ chắc gì đã dám làm chuyện ấy? Nói trắng ra, bà tin Hứa Tĩnh nhát gan không dám làm bậy đâu.
Bị ngắt quãng, Mao Đầu đang nhập vai cúi đầu ngước mắt nhìn bà đầy oán trách.
Bà Triệu:
“………Thôi được rồi, diễn tiếp đi.”
Trí nhớ Mao Đầu siêu phàm, nhớ từng câu thoại từng động tác. Cử chỉ ấy ở nam nữ thanh niên thì bình thường nhưng qua diễn xuất của thằng bé đen nhẻm thì đúng là t.h.ả.m họa.
Cuối cùng đến đoạn cao trào, Mao Đầu từ vai nữ chính si tình chuyển sang nam chính bá đạo, lấy tay mình làm đạo cụ hôn chụt một cái rõ to:
“Đợi anh về thành phố sẽ cưới em.”
Dưới ánh mắt kinh hoàng của cả nhà, Mao Đầu chuyển vai nữ chính e thẹn, lấy tay che mặt kêu “ức ức ức” rồi chạy biến.
Tất nhiên lát sau nó chạy lại, mắt sáng rực nhìn bà nội:
“Bà ơi! Con diễn có đạt không?”