“Đạt!” Bà Triệu giữ vững lập trường, “Thế sao mày bảo Hứa Đại Nữu sắp đẻ em bé?”
“Họ hôn nhau rồi mà!” Mao Đầu nói chắc nịch, “Ba con bảo ba hôn mẹ một cái là đẻ ra con đấy.”
Tống Vệ Quốc: “…………”
Dù Tống Vệ Quốc không ăn uống gì nhưng số trời đã định anh ta khó thoát kiếp nạn. Đang ngồi ghế đẩu, nghe con trai nói thế làm anh ta giật mình ngã ngửa ra sau. Lẽ ra vợ ngồi cạnh có thể đỡ nhưng Trương Tú Hòa đang mải lao ra tóm cổ Mao Đầu, mặc kệ chồng ngã chỏng vó.
“Lạt Mao Đầu! Hôm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”
Trương Tú Hòa không xót chồng mà chỉ điên tiết vì thằng con nói bậy bạ. Đợi tối về phòng, chồng cô sẽ biết tay!
Thấy tình hình không ổn, Mao Đầu chuồn lẹ nấp sau lưng Hỉ Bảo làm lá chắn:
“Hỉ Bảo bảo vệ anh! Lần sau anh dẫn em đi xem người khác đẻ em bé!”
Hỉ Bảo tuy không muốn xem đẻ em bé nhưng vẫn bênh anh cười xin:
“Mẹ ơi! Mẹ đừng đ.á.n.h anh trai, anh không nói dối đâu, là thật đấy!”
“Mao Đầu, buông em gái ra!”
Trương Tú Hòa nghiến răng, quyết tâm cho thằng con một trận nhớ đời.
“Thật mà thật mà, ba nói thế, Hỉ Bảo cũng nghe thấy đúng không?”
Mao Đầu lôi kéo đồng minh. Dù đồng minh này hơi mũm mĩm, trắng trẻo nhưng có tác dụng phết.
“Đúng!”
Hỉ Bảo gật đầu lia lịa kiên định đứng về phía anh trai.
Trương Tú Hòa bất lực, đúng lúc quan trọng bà Triệu lên tiếng:
“Vợ thằng Cả, đ.á.n.h thằng Mao Đầu làm gì? Nó trẻ con biết gì, học vẹt thôi. Muốn đ.á.n.h thì đ.á.n.h ba nó kìa!”
Tống Vệ Quốc vừa lồm cồm bò dậy lại ăn đòn chí mạng. Mẹ ruột đ.â.m một nhát chưa đủ, cả nhà còn quay sang nhìn anh ta chằm chằm như muốn lao vào hội đồng.
Tống Vệ Quốc thấy cần phải thanh minh.
“Mọi người nghe con nói, là tại thằng ranh con cứ truy hỏi mãi là nó chui ra từ đâu. Con biết nói thế nào đành bịa chuyện dỗ nó, ai ngờ nó tin thật?”
Mao Đầu kinh ngạc, buông Hỉ Bảo chạy lại chỗ ba:
“Ba lừa con à? Thế con chui ra từ đâu?”
Nghe câu trước còn được, nghe câu sau...
Tức thì Tống Vệ Đảng và mọi người đồng loạt đứng dậy kêu mệt, chuồn thẳng về phòng trong vòng một nốt nhạc. Nhưng bọn trẻ con vẫn kịp túm lấy ba mẹ hỏi cho ra nhẽ. Tiểu Vĩ túm tay ba hỏi y hệt. Tống Vệ Đảng thông minh, đá bóng sang chỗ khác:
“Con đợi Mao Đầu hỏi ra rồi bảo nó diễn cho mà xem.”
Tiểu Vĩ thấy có lý, hỏi người lớn chỉ nhận được câu trả lời khô khan, Mao Đầu diễn hay thế cơ mà, vừa múa vừa hát còn hơn cả xem kịch.
Mọi người chuồn hết, Tống Vệ Quốc không thoát được. Bà Triệu nhân cơ hội bế Hỉ Bảo về phòng. Mao Đầu hoàn hồn thì thấy lá chắn biến mất, trước mặt là bà mẹ đằng đằng sát khí.
“Ối mẹ ơi!!!”
...
Ngày hôm sau bà Triệu thấy không thể để Hỉ Bảo chơi với Mao Đầu nữa, không phải sợ lộ năng lực của cháu gái mà sợ nó bị dạy hư. Bà quyết định mang Hỉ Bảo ra đồng.
Ra đồng tuy khổ nhưng cuối bờ ruộng có cây to, kê cái ghế ngồi dưới bóng cây cũng mát lại có ca nước đường đỏ uống thì còn gì bằng.
Bà Triệu dặn dò Hỉ Bảo ngoan ngoãn ngồi đó rồi mới xuống ruộng làm việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hỉ Bảo ngồi một mình dưới gốc cây, ôm ca nước còn ấm, bà nội pha nước đường đỏ cho từ sáng. Tuy không khát lắm nhưng con bé vẫn mở nắp nhấp một ngụm.
Ngọt quá!
Uống một ngụm rồi đậy nắp lại, Hỉ Bảo bắt đầu tìm kiếm người thân.
Tiểu Cường và tiểu Vĩ không ra đồng, hai anh em cùng mấy đứa choai choai khác được phân công trông coi sân phơi và canh chừng người già trẻ nhỏ. Đây là quy định từ mấy năm trước, dù trời nắng chang chang không có dấu hiệu mưa cũng không được lơ là. Người già trẻ nhỏ sức yếu, có người trông chừng lỡ có chuyện gì còn cứu kịp.
Nhà họ Tống ra đồng hết, Trương Tú Hòa cũng vậy, làm xong việc ở trại lợn cô chạy ra ngay. Không phải tiếc mấy công điểm mà là mong thu hoạch xong sớm cho yên tâm.
Vất vả cả năm, đến phút cuối mà xảy ra chuyện thì hối không kịp!
Hỉ Bảo ngồi ở chỗ giao nhau giữa mấy bờ ruộng, xung quanh toàn lúa. Con bé nhìn bà nội đã đội mũ, cầm liềm gặt lúa thoăn thoắt rồi tìm những người khác.
Trương Tú Hòa chưa đến nhưng Vương Bình và Viên Lai Đệ đều ở đó, làm cùng mảnh ruộng với bà Triệu, mỗi người một luống. Ngoài ra còn có những người khác trong đội, đều là phụ nữ tháo vát làm việc đồng lòng mong xong sớm.
Trên bờ ruộng còn có một đứa trẻ nữa là Xú Đản. Viên Lai Đệ không yên tâm để con ở nhà nên mang theo, Xú Đản cũng được trang bị kín mít không lo nắng.
Hỉ Bảo đặt ca nước xuống đứng dậy xoay một vòng, tìm thấy các bác các chú ở mảnh ruộng sau cái cây lớn. Nhìn một lát là thấy ngay, dù các bà các cô làm nhanh đến mấy cũng không bằng cánh đàn ông. Bên kia làm nhanh thoăn thoắt, lưỡi liềm loang loáng, lúa ngã rạp từng mảng nhìn mà sướng mắt.
Ngắm nghía một lúc, Hỉ Bảo lại chạy về ngồi ghế.
Bà Triệu sợ cháu chán nhưng con bé chẳng chán tí nào mà ngó nghiêng khắp nơi. Có một mảnh ruộng gặt chậm rì rì, lúa cứ như mọc rễ xuống đất không chịu đổ, so với các bà các cô còn thua xa thế mà người gặt toàn là đàn ông.
Hỉ Bảo nhìn kỹ nhận ra đó là đám thanh niên trí thức mà anh Mao Đầu hay nhắc đến, họ nói thì hay mà làm thì dở tệ.
Từ tờ mờ sáng đến giữa buổi sáng cuối cùng cũng đến giờ nghỉ.
Trời nóng quá, Hỉ Bảo ngồi chơi còn đỡ chứ người làm việc thì mệt lả. Triệu Kiến Thiết quy định 10 giờ sáng nghỉ, 3 giờ chiều làm tiếp.
Thực ra 9 giờ nắng đã gắt, chiều 3 giờ vẫn nóng. Nhưng không còn cách nào khác, việc đồng áng không thể bỏ.
Sắp nghỉ thì bên chỗ bà Triệu xảy ra chuyện.
Gặt hết mảnh này sang mảnh khác, oan gia ngõ hẹp, bà Triệu đụng ngay bà Hứa.
Nếu không có vụ kịch vui hôm qua của Mao Đầu thì chắc hai bà già chỉ lườm nhau cái rồi thôi, gặt hái quan trọng hơn. Nhưng sự đời trớ trêu, vừa có chuyện hôm qua nay lại gặp nhau đúng lúc nghỉ tay.
Bà Triệu không kìm được tiến lên chúc mừng bà Hứa.
“Chúc mừng nhé! Con Đại Nữu nhà bà khá thật, bao giờ cưới? Có làm cỗ không? Mình quen nhau bao năm làm cỗ nhớ mời tôi nhé, yên tâm tôi có phong bì đàng hoàng.”
Bà Hứa hoàn toàn không biết chuyện con gái, thực ra chuyện này chỉ có hai người trong cuộc biết. Tiếc là Mao Đầu biết lại còn diễn kịch cho cả nhà xem. Nếu bà Triệu không cấm thì Mao Đầu đã đi lưu diễn khắp đội rồi.
Lẽ ra bà Hứa phải cảm ơn bà Triệu nhưng bà ta không nghĩ thế.
“Bà nói cái gì thế? Con gái tôi làm sao? Nó mới mười lăm tuổi, bà nói thế không sợ thất đức à?”
Bà Hứa đang định nghỉ, nghe thế ném phịch cái liềm xuống đất xắn tay áo định chiến.
Bà Triệu sợ gì, oan gia bao năm lạ gì nhau!
“Sao lại bảo tôi thất đức? Con gái bà giỏi giang chê trai làng mình, nhắm thẳng anh thanh niên trí thức thành phố. Sao, định gả lên thành phố à? Đừng ngại, chuyện tốt mà, chuyện vui tày đình!”
Mặt bà Hứa xanh mét. Chuyện này bà ta không biết tí gì!!
Hứa Tĩnh là con gái út, con gái duy nhất. Bà Hứa cũng giống bà Triệu, đẻ một loạt con trai mới được mụn con gái nên cưng như trứng mỏng. Hơn nữa, vì ganh đua với bà Triệu, bà ta luôn lấy Tống Cúc Hoa làm gương, cho con gái đi học cấp hai trên huyện mong sau này gả chồng thành phố. Hứa Tĩnh cũng biết tranh đua, học hết lớp 8, vừa nghỉ hè về nhà thì dính phốt này.
“Bà mà nói láo tôi không để yên đâu!”
Bỏ lại câu dọa dẫm, bà Hứa quên cả cầm liềm chạy biến về nhà. Dù ghét bà Triệu nhưng bà ta biết tính đối thủ, chuyện này chắc chắn là thật. Phải về thu thập con ranh con này ngay!
--
Hết chương 35.