Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 69: Mao Đầu vẫn mải mê diễn (1)



 

Hứa gia con đàn cháu đống, ai nấy đều chăm chỉ chịu khó. Dù không bì được với Triệu gia hay Tống gia nhưng ở Đại đội 7 cũng thuộc hàng khá giả. Tuy nhiên bà Triệu Hồng Anh không phải kiểu người thích đ.á.n.h kẻ dưới ngựa, kể cả có thắng thì cũng chẳng vẻ vang gì.

Ân oán giữa bà Hứa và bà Triệu có thể truy ngược về mấy chục năm trước, từ khi hai người chưa đi lấy chồng. Nhưng đến giờ cái gọi là ân oán cũng nhạt dần, đâu phải thù hận sinh t.ử gì.

Như chuyện hôm nay, nếu bà Triệu quyết tâm làm bà Hứa bẽ mặt thì đã không đợi đến lúc tan làm khi xung quanh chỉ có người nhà hai họ mới nói. Nói trắng ra vừa là chọc tức vừa là một lời nhắc nhở khéo.

Khi bà Hứa hớt hải chạy về nhà, mấy cô con dâu cũng vừa vác liềm lên bờ ruộng.

Trong nhà chỉ có Hứa Tĩnh đang trông mấy đứa cháu. Tuy đang đi học nhưng ở quê, đứa trẻ nào lớn một chút cũng phải phụ giúp gia đình, Hứa Tĩnh cũng không ngoại lệ. Cô ta nghĩ bình thường đi học nhiều, về nhà được nghỉ thì tranh thủ làm đỡ ba mẹ, dù sao nấu cơm trông trẻ cũng chẳng vất vả mấy.

Thấy còn sớm, Hứa Tĩnh dặn đứa cháu lớn trông em trong nhà còn mình ra sau vườn cho gà ăn. Quay lại định bê ít củi vào bếp thì thấy mẹ đùng đùng lao vào sân.

Giờ này là giờ tan làm nhưng nhìn bộ dạng mẹ, cô ta chột dạ:

“Mẹ, mẹ sao thế...”

“Con ranh con này, có phải mày lén lút qua lại với thằng thanh niên trí thức nào không? Nói mau, thằng nào? Tao đ.á.n.h gãy chân nó!” Dù bà Triệu nói chưa rõ ràng nhưng nghe giọng điệu là biết ngay dính dáng đến thanh niên trí thức. Đội có bao nhiêu thanh niên trí thức, bà Hứa đoán không ra lại không muốn hạ mình hỏi bà Triệu, bèn trút giận lên đầu con gái, “Mày có nói không!”

Chưa bao giờ thấy mẹ hung dữ thế, Hứa Tĩnh sợ tái mặt phải lùi lại mấy bước mới đứng vững, run rẩy đáp:

“Không, không có chuyện đó đâu mẹ.”

Cũng tại bà Hứa hung quá, Hứa Tĩnh sợ nói ra thì mẹ vác d.a.o phay đến điểm thanh niên trí thức c.h.é.m người ta thật. Hơn nữa cô ta nhớ lời người yêu dặn đi dặn lại là không được nói với ai. Thế là cô ta chọn cách chối bay chối biến.

Bà Hứa tức đến bật cười:

“Mày tưởng tao rảnh rỗi sinh nông nổi về đây đùa với mày à? Nhân lúc tin chưa đồn ra ngoài, mau bảo ba với anh mày đi lo liệu, không thì thanh danh mày vứt cho ch.ó gặm à?”

“Không, con thật sự không...”

Hứa Tĩnh càng sợ, thấy các anh chị lục tục về, cô ta càng không dám hé răng.

“Mày không nói, tao ra điểm thanh niên trí thức hỏi từng thằng một!” Bà Hứa làm căng, “Hỏi không ra cũng chẳng sao, khai giảng mày khỏi đi học nữa, tao tìm đại đám nào gả quách mày đi cho rảnh nợ!”

“Không không không! Con... con nói là được chứ gì?”

Gừng càng già càng cay. Sau một hồi bị mẹ dọa dẫm, Hứa Tĩnh không chịu nổi nữa mà khai tuốt tuồn tuột như trúc đổ ống.

...

Bên Hứa gia náo nhiệt, bà Triệu không cần đoán cũng biết bà Hứa đang sầu thúi ruột. Bà vui quá, đi đường cũng nhảy chân sáo, chạy vèo đến gốc cây to bế thốc Hỉ Bảo lên rồi về nhà, không quên nhắc Trương Tú Hòa mang ghế và ca của cháu gái về.

Vì vui nên bà Triệu quyết định hôm nay làm thịt con gà. Chính là con gà rừng bà nhặt được lần trước, nuôi được nửa tháng ăn giun béo múp trông cũng có da có thịt hơn hẳn. Đằng nào gà rừng cũng không chịu đẻ trứng lại sắp hết vụ gặt, đội rảnh rỗi thế nào cũng đi kiểm tra, dù bà có người chống lưng nhưng thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.

Ăn!!

Nói đến ăn thì vui nhất chắc là Mao Đầu. Thằng bé nhảy cẫng lên giúp lấy củi, múc nước, đưa kéo... Nhìn bộ dạng ấy cứ như nó muốn tự tay cắt tiết gà luôn vậy. Tiểu Cường và tiểu Vĩ cũng hăng hái phụ giúp, chỉ có Hỉ Bảo và mấy chị gái trốn biệt trong nhà chính gọi thế nào cũng không ra.

Trong nhà cũng chơi được khối trò. Xuân Lệ lấy trong cặp sách ra mấy hòn đá cuội nhặt ở bờ sông, mài nhẵn bóng:

“Chị em mình chơi ô ăn quan đi.”

Chơi ô ăn quan đơn giản nhưng lần nào Hỉ Bảo cũng vừa vui vừa ấm ức. Vui vì trò chơi hay, ấm ức vì lần nào cũng thua không cướp được quân nào hoặc chỉ được một viên. Con bé bĩu môi không cam lòng nhưng được cái lì đòn, thua keo này bày keo khác.

Xuân Lệ an ủi:

“Em còn bé quá, bọn chị không tranh với em thì em cũng chẳng bắt được mấy viên đâu! À, hay em ra bảo bà để dành lông gà cho bọn chị, lát nhờ ba làm quả cầu lông gà cho chơi.”

Hỉ Bảo chưa chơi đá cầu bao giờ chỉ biết cái chổi lông gà trong phòng bà. Nhưng chị bảo thế thì cứ làm theo thôi. Con bé chạy ra cửa, không dám bước ra sân mà đứng ở ngạch cửa gọi với:

“Bà ơi, con muốn xin lông gà, chị bảo để làm quả cầu!”

Bà Triệu đồng ý ngay:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Biết rồi, bà để dành cho, vào nhà chơi đi.”

Nhiệm vụ hoàn thành, Hỉ Bảo chạy biến vào trong tránh xa khu vực nguy hiểm.

Làm thịt gà thì ghê nhưng ăn thịt gà thì ngon tuyệt. Nghĩ đến cả nhà vất vả mấy hôm nay, bà Triệu hầm một nồi to gà nấu nấm. Nấm này do Mao Đầu hái, đợt trước bọn trẻ đi nhặt củi chỉ mình nó hái được nấm về. May mà nó khôn biết mang về cho người lớn kiểm tra chứ không ăn bậy, vì trong đó lẫn cả nấm độc.

Gà hầm nấm, gà kho khoai tây, gà hấp cải thảo.

Một con gà làm ba món, độn thêm rau củ nên món nào cũng đầy ắp, cả nhà ăn thả phanh vẫn thừa. Chỗ thừa cất vào chỗ mát tối hâm lại ăn tiếp.

Có thịt vào người khác hẳn, ai nấy ăn uống ngon lành mồm miệng bóng nhẫy. Ăn no xong ai về phòng nấy ngủ trưa lấy sức chiều làm tiếp.

Hỉ Bảo vẫn bám đuôi bà nội.

Bà Triệu vừa dỗ cháu gái ngủ vừa tính toán, Hỉ Bảo lớn rồi hay là ngăn một gian nhỏ trong phòng tống ông già sang đấy ngủ, đợi Hỉ Bảo lớn thêm chút nữa thì cho nó ra ngủ riêng. Nhưng chuyện đó để sau vụ gặt hẵng hay, không vội.

Thấy Hỉ Bảo ngủ say, bà Triệu cũng nằm xuống chợp mắt một lát chiều còn bao việc.

Bà ngủ ngon lành không biết rằng chỉ vì mấy câu nói buổi sáng của bà mà Hứa gia loạn cào cào. Nhưng có biết thì chắc bà cũng chỉ cười trong mơ thôi.

Thời này làm gì có chuyện tự do yêu đương. Như Tống gia, con cái đến tuổi là bà Triệu đ.á.n.h tiếng nhờ mai mối, ưng ý mới cho gặp mặt. Đến bước này coi như xong. Hai bên ưng thuận thì đơn giản thôi, nhà nước khuyến khích tiết kiệm, làm vài mâm cơm hoặc chẳng cần làm cơm mà mời mọi người đến chơi cho vui là thành vợ thành chồng.

Tất nhiên cũng có đôi nam nữ to gan lén lút tìm hiểu nhau. Thế cũng được nhưng phải giấu cho kỹ, bị phát hiện thì cưới ngay. Cưới rồi thì không sao, dù là mai mối hay tự nguyện. Nhưng nếu không thành thì đừng trách thiên hạ đàm tiếu.

Còn nếu chỉ yêu đương mà không cưới?

Lãnh tụ tối cao đã dạy: Mọi cuộc yêu đương không nhằm mục đích kết hôn đều là hành vi lưu manh!!

Cô con gái Hứa gia tuy không dám làm gì quá đáng nhưng nói thật là tay cũng nắm, eo cũng ôm, hôn cũng hôn rồi còn bảo không quá đáng... Thế nào mới là quá đáng? Chẳng lẽ phải như lời Mao Đầu nói đẻ ra em bé mới là chuyện lớn? Thế thì thành tội lưu manh, ăn đạn như chơi.

Chiều ra đồng, bà Hứa chạy đến chỗ bà Triệu chào hỏi:

“À này, chia lương thực xong tôi mời bà uống rượu mừng nhé.”

“Ái chà, thế tôi chúc mừng trước nhé!” Bà Triệu chẳng ngại ngùng gì, nghĩ một lát rồi hỏi, “Con gái bà không đi học nữa à? Tôi nhớ còn một năm nữa mà?”

“Bà quan tâm nhà tôi gớm nhỉ.” Bà Hứa móc máy một câu nhưng vẫn trả lời, “Học hành gì nữa, có trông mong nó lên huyện làm việc đâu. Vả lại trường trên huyện giờ lạ lắm, nó bảo nhiều đứa bỏ học rồi.”

Bà Triệu không hiểu, bà vẫn nghĩ học nhiều là tốt sao lại bỏ học? Thấy bà ngẩn ra, bà Hứa cười:

“Bà không hiểu đâu, giờ thành phố lớn đều thế, thanh niên trí thức học hết cấp ba còn phải về nông thôn đấy thây. Tóm lại là có chuyện, không học nữa, lấy chồng sinh con sớm cho lành.”

Nói xong bà Hứa đi làm việc. Bà Triệu cũng không hỏi thêm, rõ ràng hai bà nghĩ giống nhau: giờ quan trọng nhất là thu hoạch vụ thu.

Thu hoạch vụ thu mệt nhưng cái chính là nóng quá. Xã viên quen việc còn đỡ, năm nay nóng hơn mọi năm nhưng lúa tốt hơn nên cũng bõ công vất vả.

Xã viên chịu được chứ đám thanh niên trí thức thì không.

Thứ nhất, lính mới chưa từng gặt hái bao giờ tưởng làm đồng bình thường đã mệt, ai dè so với gặt hái thì chỉ là muỗi.

Thứ hai, từ khi bà Triệu nghỉ điểm thanh niên trí thức loạn mấy ngày, sau Tăng Khánh Hoa phân công nấu cơm luân phiên mới tạm ổn. Nhưng giờ gặt hái, ban ngày làm, tối về nấu cơm, sáng sau dậy sớm nấu tiếp, ai đến phiên trực nhật thì kêu trời kêu đất không muốn chịu thiệt.

Thứ ba, thanh niên trí thức không có kinh nghiệm, mấy đứa không nghe lời mặc áo ba lỗ quần đùi ra đồng mới hai ngày da tróc từng mảng. Nhìn da thịt bong tróc, sợ quá nửa đêm đi gõ cửa nhà đại đội trưởng. Có người không che gáy, cháy nắng đỏ lựng mồ hôi chảy vào xót không chịu nổi.

Và quan trọng nhất là họ không tin không làm thì không có ăn, trước kia toàn vay lương thực đội đấy thôi. Gặt xong chia không đủ thì vay tiếp biết bao giờ mới về thành phố mà lo.

Với tâm lý ấy, nhiều thanh niên trí thức chọn cách làm việc cầm chừng. Tất nhiên không phải tất cả, như Tăng Khánh Hoa đã nhìn thấu sự đời thì vẫn c.ắ.n răng kiên trì.

Cuối cùng vụ gặt cũng kết thúc.

Lại một mùa bội thu. Nhìn lương thực chất đầy kho Triệu Kiến Thiết tự hào vô cùng. Nếu không có gì sai sót thì năm nay danh hiệu tiên tiến lại thuộc về Đại đội 7 và anh ta.

Với phương châm nộp sớm nghỉ sớm, thu hoạch xong xuôi, Triệu Kiến Thiết huy động xã viên gánh gồng nộp thuế lương thực lên trên.

Đội họ vui vẻ nhưng cũng có đội vẫn sầu não.