Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 70: Mao Đầu vẫn mải mê diễn (2)



 

Đời là thế, sướng càng sướng, khổ càng khổ. Mấy năm trước đều như nhau nhưng từ sau vụ t.a.i n.ạ.n năm ấy nhiều nơi bị ảnh hưởng. Đội nào có đại đội trưởng quyết đoán, không trả hết nợ một lần thì trả dần. Đến giờ cũng bốn năm rồi phần lớn đã trả xong hoặc sắp xong. Nhưng cũng có đội chây ì, ỷ lại nhà nước không để dân c.h.ế.t đói nhất quyết không trả. Năm này qua năm khác, thấy trên không phản ứng gì càng được đà lấn tới, đừng nói nợ cũ thuế mới cũng nộp thiếu. Nghĩ đơn giản là nộp ít đi một tí thì nhà mình ăn nhiều thêm một tí.

Việc gì cũng không được tạo tiền lệ xấu, một khi đã quen thói thì khó sửa. Đội 8 ngay cạnh Đội 7 đã trở thành cái gai trong mắt cả công xã Hồng Kỳ vì thói lười biếng.

Trả nợ? Nhà còn không đủ ăn, trả cái gì.

Thuế lương thực? Thương lượng nộp ít đi, mẹ già con thơ đói rách cả rồi.

Cán bộ công xã tức điên nhưng họ cứ trơ ra như đá làm gì được nhau? Phái người xuống kiểm tra thì lạ thật, cùng một dải đất, Đội 7 được mùa mà Đội 8 lại mất mùa thật, sản lượng chỉ bằng một nửa bình thường.

Nộp lương thực xong, Tống Vệ Quốc mang chuyện này về kể.

Bà Triệu đang gội đầu cho Hỉ Bảo. Trẻ con trong nhà trai gái đều để tóc ngắn cho tiện, gội đầu chải đầu đỡ phiền. Khổ nỗi Hỉ Bảo tóc đẹp bẩm sinh, đen nhánh lại mượt như nhung. Hồi bé bà cắt ngắn vì sợ cháu gái ốm, giờ lớn hơn chút bà để dài, chưa buộc được nhưng không còn húi cua như con trai nữa.

Nghe con trai kể chuyện, bà Triệu bĩu môi khinh bỉ:

“Đúng là một lũ lười, vừa lười vừa dốt. Chúng ta ra đồng làm hộc mặt, chúng nó nằm nhà nghỉ ngơi. Đợt nắng to vừa rồi có thấy chúng nó ra sông gánh nước đâu, không hiểu nghĩ cái gì.”

Năm nay tuy không hạn hán nhưng nước tưới vẫn phải lấy từ sông. Xã viên ra sông lấy nước mấy năm trước hay gặp người Đội 8, năm nay tuyệt nhiên không thấy bóng dáng ai.

Nghĩ kỹ thì chỉ có hai khả năng: hoặc lấy nước giếng tưới hoặc ruộng có nước sẵn. Nhưng hai đội sát nhau, sao khác biệt thế được? Vậy chỉ có thể là họ lười.

“Bà bảo rồi, có thể dốt nhưng không được lười.”

Hỉ Bảo phụ họa rất đúng lúc.

Bà Triệu thay chậu nước, múc thêm ít nước ấm pha vào, gọi Hỉ Bảo lại nói tiếp:

“Chúng nó cứ há miệng chờ sung thế à? Sao nghe giống thằng con út nhà bà Viên thế nhỉ?”

May mà Viên Lai Đệ hôm nay không ở nhà, không thì... Chắc cũng chẳng sao, đừng mong bà Triệu nói lời hay ý đẹp.

Gội đầu xong, bà Triệu nhìn mái tóc ướt sũng lòa xòa sau gáy cháu gái, ngẫm nghĩ một lúc rồi vào phòng lấy kéo:

“Ngồi yên nhé, bà cắt tóc cho.”

Tống Vệ Quốc đứng bên cạnh hóng hớt:

“Ái chà, mẹ biết cắt tóc cơ à? Đừng có lợn lành chữa lợn què, đang xinh xắn lại cắt thành thằng Mao Đầu đấy.”

Bà Triệu lườm cháy mặt:

“Thằng Mao Đầu xấu là tại tóc à? Là tại giống mày đấy!”

Tống Vệ Quốc im bặt, nói nhiều sai nhiều nên tốt nhất là ngậm miệng.

Hỉ Bảo ngoan ngoãn ngồi trên ghế, hai tay đặt lên đầu gối ngồi im thin thít cho bà cắt.

Chẳng mấy chốc đã xong. Tay nghề bà Triệu không cao siêu nhưng cũng không đến nỗi t.h.ả.m họa, chỉ là cắt ngắn đi một chút, tóc còn ướt nên chưa biết xấu đẹp thế nào.

“Được rồi! Khoan hẵng vào nhà, ngồi ngoài sân phơi nắng cho khô tóc đã.”

Bà Triệu hài lòng sai Mao Đầu đi lấy chổi quét tóc. Mấy đứa lớn đi mót lúa ngoài đồng hết rồi, mỗi lần gặt xong đều sót lại nhiều bông lúa, trẻ con đi mót về cũng được kha khá.

Mao Đầu ngoan ngoãn cầm chổi ra nhưng lại ra điều kiện:

“Bà ơi, cắt cho con với, không kiểu Hỉ Bảo đâu, cắt trọc luôn đi bà.”

Tống Vệ Quốc đang ngồi xổm dưới mái hiên, nghe con trai nói thế suýt ngã sấp mặt. May mà chống tay kịp, anh ta mắng con:

“Mày đã xấu đủ rồi còn muốn tự hủy dung nhan à?”

Đầu trọc mà nhìn được á?!

Người đẹp cạo trọc còn xấu đi vài phần huống hồ Mao Đầu. Cạo trọc thì đúng là t.h.ả.m họa, hại mình hại người.

Nhưng Mao Đầu không nghĩ thế, nó chẳng có khái niệm xấu đẹp, chỉ biết không có tóc thì mát. Thế là nó lờ tịt ông ba ngốc, nằng nặc đòi bà nội cắt trọc.

Bà Triệu lười đôi co tiện tay mà. Bà pha chậu nước, chẳng thèm gội kỹ mà chỉ làm ướt cái đầu tổ quạ của Mao Đầu, túm từng nắm tóc cắt xoèn xoẹt.

Nói trắng ra là cắt ngắn cũn cỡn chứ không phải cạo trọc. Nhưng với Mao Đầu thế là đủ, ngắn nhất có thể và mát là được.

Chiều tối Trương Tú Hòa đi làm về, vừa bước vào cửa đã giật mình lùi lại mấy bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thằng con xấu xí!

Khó khăn lắm mới nhìn quen mắt giờ nó lại đổi kiểu xấu mới!!

Cô tạo nghiệp gì thế này, sống sao nổi đây!!!

...

Vụ gặt kết thúc, vui nhất với xã viên là được chia lương thực. Nhà nào cũng bấm đốt ngón tay tính xem được bao nhiêu. Tống gia đông lao động không phải lo, dù nhiều con gái nhưng năm nay được mùa chắc chắn đủ no.

Người lo lắng thực sự, ngoài nhóm thanh niên trí thức cũ là Viên gia.

Thanh niên trí thức cũ lo thật, mọi năm làm kém xã viên nhưng cũng đủ ấm no. Năm nay thêm đám lính mới như lông nhím, chê ỏng chê eo mà làm thì chẳng ra sao. Họ sợ Triệu Kiến Thiết gộp chung tất cả lại chia đều thì c.h.ế.t đói cả nút.

Viên gia thì khỏi nói, con cháu đầy đàn nhưng người làm chỉ có hai ông bà già. Năm nay còn cầm cự được, mấy năm nữa ông bà già yếu không làm nổi thì cả nhà treo niêu!

Ngày hôm sau khi nộp thuế xong, đội bắt đầu chia lương thực. Dựa theo danh sách đi từng nhà chia. Tiêu chuẩn vẫn như mọi năm là dựa vào công điểm.

Mọi người đều ước lượng được phần mình, đến lượt thì mặt mày hớn hở điểm chỉ nhận lương, tính toán năm nay dư dả, Tết này gói thêm vài bữa sủi cảo chay ăn cho sướng.

Có nhà đợi chia lương thực xong để làm đám cưới cho con, trong đó có nhà bà Hứa.

Không biết Hứa gia nói chuyện với cậu thanh niên trí thức kia thế nào, hôm chia lương thực cậu ta đứng cạnh Hứa Tĩnh ngoan ngoãn coi như ra mắt bà con và công khai quan hệ.

Chia lương thực là chuyện vui, cưới xin cũng là chuyện vui, dù có người tò mò sao hai đứa này lại thành đôi nhưng ngoài mặt vẫn chúc mừng. Bà Hứa thông báo ngày cưới mời mọi người đến chung vui.

Thực ra đám cưới phải do nhà trai lo nhưng Hứa Tĩnh lấy thanh niên trí thức, nhà trai ở xa không đến được đành để nhà gái lo liệu. Hứa gia không ý kiến thì người ngoài cũng im lặng coi như ở rể vậy. Có người hỏi Hứa Tĩnh không đi học nữa à? Bà Hứa lại lôi bài ca đã nói với bà Triệu ra: trường huyện học sinh bỏ học nhiều lắm, lại bảo cưới xin định rồi tốn tiền học làm gì?

Nghe chuyện này, bà Triệu thầm nghĩ ngợi bèn bảo con cháu mang lương thực về còn mình bế Hỉ Bảo đi tìm Triệu Kiến Thiết.

Là đại đội trưởng, chia lương thực anh ta phải có mặt. Nhưng thực tế người làm việc chính là Tống Vệ Quốc.

Bà Triệu tìm Triệu Kiến Thiết hỏi thẳng:

“Bà Hứa bảo trường huyện học sinh bỏ học hết là do cấp trên chỉ đạo. Thế sao mày còn xây trường tiểu học ở đội?”

“Cô ơi, trên là việc của trên mình lo việc mình, so đo làm gì? Cô nghe cháu, học được chữ nào hay chữ ấy. Như anh Vệ Quốc đấy, không học hết tiểu học thì sao cháu đề bạt làm cán bộ được? Cấp trên gửi văn bản xuống mà không đọc được thì làm ăn gì?”

Triệu Kiến Thiết trả lời lấp lửng.

Bà Triệu thừa hiểu kiểu nói cho qua chuyện này, lườm cháu trai một cái rồi hất hàm về phía Hỉ Bảo:

“Mày xây trường cũng chỉ xây được tiểu học, muốn học lên cao chẳng phải vẫn lên huyện sao?”

“Hỉ Bảo còn bé mà cô!”

Triệu Kiến Thiết bất lực. Nếu bà cô lo cho tiểu Cường và tiểu Vĩ sang năm lên cấp hai thì anh ta còn hiểu, đằng này Hỉ Bảo phải 3-4 năm nữa mới vào lớp một thì lo chuyện cấp hai làm gì? Lo bò trắng răng!

“Cô hỏi mày, cấp hai tính thế nào!”

Triệu Kiến Thiết nghĩ ngợi rồi chốt:

“Công xã mình nhận nhiều thanh niên trí thức, trong đó nhiều người học cấp ba, có người tốt nghiệp rồi. Đội mình xây tiểu học, công xã cũng có thể mở trường cấp hai. Nhanh thì trước mùa đông năm nay chậm thì sau vụ gặt năm sau, không lỡ việc học của tiểu Cường và tiểu Vĩ đâu.”

“Vấn đề là chúng nó có học được không!”

Nhắc đến hai thằng cháu trai, bà Triệu tức anh ách. Đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, ngu y hệt ba nó. Học bao nhiêu năm chưa một lần được điểm trung bình. Tưởng đề thi khó ai ngờ Xuân Lệ đi học năm đầu tiên đã mang về hai điểm đạt.

Con bé thật thà, lúc nhận lì xì khai thật là tuy đạt nhưng đứng thứ 5 từ dưới lên.

Dù thành tích chẳng ra sao nhưng bà Triệu vẫn thưởng gấp đôi. Tưởng Xuân Lệ thông minh hơn chút nhưng năm ngoái Xuân Mai và Xuân Phương đi học, thi cuối kỳ cả ba chị em đều đạt.

Dù có đứng bét lớp hay không, ít nhất chúng nó cũng qua môn!

Bà Triệu ngộ ra, không phải con gái thông minh mà là tiểu Cường và tiểu Vĩ quá dốt!!

Bà Triệu buột miệng nói thật lòng. Triệu Kiến Thiết cười:

“Cô yên tâm, cháu cô không có tài cán gì khác nhưng nhét người vào trường thì được. Đợi trường cấp hai mở, cháu nhất định tống cổ tiểu Cường và tiểu Vĩ vào.”

“Vào đấy để mất mặt à?” Bà Triệu cáu, “Cô chưa thấy đứa nào dốt như chúng nó, mất hết mặt mũi tổ tông!”

Thấy bà giận, Hỉ Bảo trong lòng vỗ n.g.ự.c cam đoan:

“Bà ơi, đợi con đi học, con thi đứng nhất cho bà xem, không để bà mất mặt đâu.”

“Được, bà chờ con đứng nhất. Sau này con còn học cấp ba và học đại học nữa!” Bà Triệu nghĩ, cháu trai dốt tí nhưng cháu gái thông minh, đến mấy đứa Xuân Lệ còn qua môn thì Hỉ Bảo chắc chắn không thành vấn đề. Nghĩ thế bà lại hỏi Triệu Kiến Thiết, “Thế cấp ba đâu? Đại học đâu?”