Triệu Kiến Thiết choáng váng. Hỉ Bảo mới 4 tuổi mà bà lo đại học làm cái gì. Nhưng không thể nói toạc ra, anh ta đành hoãn binh:
“Cô xem mới mấy năm mà đội có tiểu học, công xã sắp có cấp hai. Cô hay bảo cuộc sống ngày càng tốt đẹp, biết đâu lúc Hỉ Bảo học xong cấp hai, công xã đã xây xong trường cấp ba rồi?”
Nghe hơi lý tưởng hóa nhưng cũng lọt tai.
Thấy bà cô hài lòng, Triệu Kiến Thiết thở phào sợ bà lại xoáy vào vấn đề này nên đ.á.n.h trống lảng. Vừa hay nhìn thấy kiểu tóc mới của Hỉ Bảo, nhìn qua thì thường thường nhưng nhìn kỹ cũng xinh:
“Tóc Hỉ Bảo ai cắt đấy? Nhìn tây thế, hôm nào cắt cho con gái cháu với.”
Chưa đợi bà Triệu trả lời, Hỉ Bảo nhanh nhảu:
“Bà! Bà cắt cho con đấy!”
“Cô ơi, hôm nào cháu dẫn con bé sang...”
Triệu Kiến Thiết chưa dứt lời thì thấy một cục than đen lao v.út tới. Nhìn kỹ thì ra là Mao Đầu nhà lão Tống.
“Cô này, cô thiên vị quá đấy? Cắt tóc cho Hỉ Bảo sao không cắt cho Mao Đầu? Nhìn nó lôi thôi lếch thếch...”
“Mày biết cái rắm! Tóc thằng Mao Đầu cũng do cô mày cắt đấy!”
Triệu Kiến Thiết sợ hết hồn, xác định bà cô không nói dối liền lắp bắp sửa lời:
“Thôi chuyện cắt tóc bỏ đi, cô cứ bận việc đi nhé, khi nào rảnh nói chuyện sau!”
Thầm nghĩ tay nghề bà cô thất thường quá, con gái là vàng ngọc, anh ta không nỡ đem ra làm chuột bạch.
Nhìn Triệu Kiến Thiết chạy mất dép, bà Triệu lườm Mao Đầu:
“Mày lại làm sao? Hớt hải như lửa đốt đ.í.t thế?”
Mao Đầu chống nạnh, vẻ mặt nghiêm trọng:
“Không phải! Con vội về báo cho bà biết, chú Kiến Khiêu với cô kia cãi nhau rồi, kia kìa, ở rừng cây nhỏ đằng kia kìa.”
Nó chỉ tay về phía rừng cây sau kho thóc cách đó chừng mười mét.
“Chuyện gì thế?”
Bà Triệu buột miệng hỏi nhưng vừa dứt lời đã thầm kêu không ổn.
Tiếc là đã muộn.
Chờ đúng câu này, Mao Đầu lập tức uốn éo m.ô.n.g biểu diễn. Hỉ Bảo cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, vỗ tay bà đòi xuống đất. Con bé chỉ thấp hơn Mao Đầu nửa cái đầu đứng dưới đất xem càng rõ.
Hỉ Bảo có sự chuẩn bị ra dáng khán giả chuyên nghiệp còn bà Triệu thì ngớ người, muốn ngăn cũng không kịp. Ai bảo bà đứng ngay cạnh kho thóc? Dù vừa nãy tránh ra để nói chuyện với Triệu Kiến Thiết thì cũng là tránh đường cho người ta đi chứ đâu phải tránh để khỏi nghe lén.
Thế là những xã viên vừa nhận lương thực hoặc đang xếp hàng được xem kịch miễn phí.
Thời buổi thiếu thốn giải trí, chưa từng được xem chiếu bóng ngoài trời, xem kịch là thú vui xa xỉ. Chính sách cấm đoán nên mấy năm rồi không có vở kịch lớn nào.
Ngay lúc này, Mao Đầu mang đến phiên bản truyền hình trực tiếp.
Khòm lưng nói giọng khàn khàn là Triệu Kiến Khiêu, uốn éo m.ô.n.g tay làm điệu bộ, giọng eo éo là nữ thanh niên trí thức Diêu Yến Hồng.
C.h.ế.t người ở chỗ, Mao Đầu thuộc làu đối thoại của hai người từng chữ không sai, bao gồm cả màn gọi tên nhau. Một người gọi Yến Tử, một người gọi Kiến Khiêu, dù không gọi cả họ tên thì ai nghe cũng đoán ra là ai.
Lần này thì to chuyện rồi.
“Thằng ranh con này!”
Bà Triệu muốn mắng nhưng không biết mắng sao. Bảo nó nghe lén à? Ai bảo các người tâm tình trong rừng? Nói chuyện tư mật sao không tìm chỗ kín đáo? Với lại ai cho phép các người yêu đương vụng trộm?
“Bà ghét thế, con còn chưa diễn xong mà.”
Mao Đầu ghét nhất bị ngắt lời, khổ nỗi người ngắt lời là bà nội nên nó không dám bật, chỉ lườm bà oán trách.
Lần này xã viên không chịu nhao nhao bênh vực lẽ phải, kịch liệt yêu cầu Mao Đầu diễn tiếp. Ai cũng bảo thằng bé nhà Tống tuy xấu nhưng diễn xuất thần sầu còn biết giả giọng nữ thanh niên trí thức nữa chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mao Đầu đắc ý, mặc kệ bà nội có giận hay không, nhảy ra xa hai bước tiếp tục diễn. Nhưng lần này nó vẫn không diễn hết vì Triệu Kiến Khiêu và Diêu Yến Hồng cãi nhau xong, mỗi người lùi một bước định nhận lương thực trước đã. Quay lại thì thấy...
“Mày... mày... mày!” Diêu Yến Hồng tức run người, không nói nên lời. Còn Triệu Kiến Khiêu thì sướng rơn, quên béng thỏa thuận vừa nãy tuyên bố thẳng: “Tôi với Yến Hồng đang tìm hiểu nhau, ra giêng là cưới.”
Thực ra hai người bàn là cưới trước Tết. Nhưng ý Diêu Yến Hồng là xây xong trường, xin cho cô ta vào dạy rồi mới tính chuyện cưới xin. Tất nhiên đó chỉ là kế hoãn binh, cô ta tính toán kỹ rồi, công việc ổn định là đá đ.í.t anh chàng ngay, dù tay đã nắm, eo đã ôm, Triệu Kiến Khiêu cũng hời chán rồi.
Kết quả...
Sau vụ gặt đúng là kịch hay liên tiếp, hỷ sự tới tấp.
Vừa xong vụ Hứa Tĩnh giờ đến Triệu Kiến Khiêu lấy vợ. Vài ngày sau lại thêm hai đôi nữa, đều là trai gái trong đội kết đôi với thanh niên trí thức, rất công bằng: hai nam hai nữ đội nhà, hai nam hai nữ thanh niên trí thức. Trong đó có cả thanh niên trí thức cũ Tăng Khánh Hoa.
Tăng Khánh Hoa tốt nghiệp cấp ba mới về đây tuổi cũng kha khá rồi. Ở đội ba năm, giờ ngoài hai mươi. Ở thành phố lớn thì chưa sao nhưng anh ta thấy với chính sách hiện tại ít nhất năm sáu năm nữa đừng mong về thành phố. Mà có về được thì cũng nhỏ giọt. Cân nhắc mãi, anh ta quyết định an cư lạc nghiệp ở đây. Nhờ vụ xây trường học hay làm việc với Triệu Kiến Thiết, anh ta quen một cô gái họ Triệu.
Đội năm nào cũng có hỷ sự, năm nay đặc biệt nhiều.
Bốn đám cưới liên tiếp, cộng thêm việc xây trường tiểu học, dù vụ gặt đã xong nhưng đội vẫn náo nhiệt vô cùng.
Xây trường không khó, c.h.ặ.t cây tính công điểm, xã viên giúp sức, chưa đầy hai ngày ba gian nhà đất đã hoàn thành. Một phòng học hai lớp, treo bảng đen hai đầu, lớp này học thì lớp kia làm bài tập. Còn đào hố xí, xây nhà vệ sinh nam nữ riêng biệt tiện cho cả thầy và trò. Trường ngay trong đội, về nhà ăn cơm dễ dàng nên không cần xây bếp.
Triệu Kiến Thiết cho người đóng bàn ghế. Bàn ghế dài, một dãy ngồi được bảy tám đứa, sau này học sinh đông thì chen chúc tí cũng được. Nếu đông quá thì xây thêm phòng, chuyện nhỏ thôi.
Giáo viên thì có Tăng Khánh Hoa kiêm hiệu trưởng. Hai giáo viên còn lại cũng là thanh niên trí thức cũ cùng lứa với Tăng Khánh Hoa. Theo lời Triệu Kiến Thiết, hồi đó anh ta coi thường họ nhưng so với mấy lứa sau này thì lứa đầu đúng là hoàn hảo.
Cũng giống như Hỉ Bảo và Mao Đầu vậy. Nhìn riêng Hỉ Bảo đã thấy xinh xắn tây tây. Nhưng đặt hai đứa cạnh nhau thì ôi chao, Hỉ Bảo đẹp như tiên giáng trần. Đừng nói Hỉ Bảo, cứ túm bừa đứa trẻ con nào trong đội ra, dù xấu đau xấu đớn thì đứng cạnh Mao Đầu cũng thành đẹp hết.
Trường xây xong, bảng đen phấn trắng bàn ghế đầy đủ, kỳ nghỉ hè cũng kết thúc.
Ngày khai giảng, Mao Đầu và Hỉ Bảo lưu luyến tiễn anh chị đi học. Vì trường trong đội nên hai đứa tiễn tận cửa lớp.
Tiểu Cường và tiểu Vĩ học chung một lớp, Xuân Lệ một lớp, Xuân Mai và Xuân Phương một lớp. Hai đứa bé đứng ở sân trường nhìn anh chị vào lớp, vẫy tay tạm biệt.
Cửa lớp đóng lại, hai đứa tiu nghỉu định về. Đúng lúc này trong lớp vang lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
“Bài tập hè?!”
“Đổi trường rồi sao vẫn phải nộp bài tập ạ?”
“Thầy ơi, em chưa làm...”
Không làm bài tập mà còn kêu oan thế, ba thầy giáo mới nhậm chức hôm nay được mở mang tầm mắt.
Khổ nỗi học sinh còn bé, chấp nhặt thì mất mặt, quan trọng là số lượng không làm bài tập quá nhiều. Chắc tại nghe tin xây trường trong đội từ sớm lại là bạn bè cùng trang lứa, tin đồn lan nhanh ai mà chẳng biết?
Nhưng ba thầy giáo cũng không phải dạng vừa. Dù chưa có kinh nghiệm giảng dạy nhưng làm học sinh mười mấy năm lạ gì tâm lý đám quỷ sứ này?
Họp nhanh một cái, ba thầy giáo về lớp tuyên bố chính sách mới.
Lớp Một ngoại lệ vì mới khai giảng. Các lớp khác phải hoàn thành bài tập hè do giáo viên trường công xã giao. Hạn ba ngày phải nộp, không xong thì phạt gấp đôi. Bình thường đi học ít bài tập, bài tập hè chủ yếu là chép chính tả và làm toán, viết nhiều tốt chứ sao.
Đám học sinh đang ồn ào bỗng im bặt như gà rù. Vẫn có kẻ chưa từ bỏ, tiểu Cường giơ tay hỏi to:
“Thầy ơi, sao thầy biết chúng em có bài tập hè gì ạ?”
Nó quên béng rồi.
Thầy hiệu trưởng Tăng kiêm chủ nhiệm hai lớp lớn vì học sinh lớn tuổi nhiều mưu mô hơn, lớp một củ cải nhỏ dễ trị. Nhưng mưu mô đến mấy cũng thua thầy giáo.
“Trò Tống Cường, trước khi khai giảng thầy đã đến trường công xã xin hồ sơ học sinh Đội 7 từ các thầy cô cũ, tất nhiên không quên hỏi bài tập hè.” Thầy Tăng cười tủm tỉm nhìn tiểu Cường rồi nhìn sang tiểu Vĩ ngồi cạnh, “Trò Tống Vĩ có ý kiến gì không? Có gì thắc mắc cứ hỏi. Học vấn là phải học phải hỏi mà.”
Tiểu Vĩ không to gan như tiểu Cường bèn rụt cổ lại như con chim cút.
Thấy đại thế đã mất, tiểu Cường ngồi phịch xuống cảm thấy đời mình tàn rồi.
Không chỉ các lớp lớn, hai lớp nhỏ cũng kêu la oai oái. Chỉ có những học sinh ngoan là bình chân như vại trừ lớp một. Chị em Xuân Lệ tuy học không xuất sắc nhưng bài tập luôn hoàn thành đúng hạn, đúng sai tính sau.
Thầy Tăng chuẩn bị quá kỹ càng, không chỉ tiểu Cường mà các học sinh khác cũng hiểu ra: ngày tháng tươi đẹp đã kết thúc. Nghĩ kỹ cũng không lạ, trước kia trường công xã xa, có xe đạp như Triệu Kiến Thiết đi còn mất mười lăm phút, đi bộ càng mệt. Nên nhiều phụ huynh chưa từng đến trường, như tiểu Cường và tiểu Vĩ khai giảng đi theo Triệu Kiến Thiết, Xuân Lệ đi học thì theo anh nên người nhà chẳng phải lo.
Nhưng giờ trường ngay trong đội, nhà xa nhất đi bộ đủng đỉnh mười lăm phút cũng tới, chưa kể trường gần kho thóc đi làm qua lại suốt ngày.
Đời thế là tàn.