Hỉ Bảo ngồi nhà đếm ngón tay mong anh chị về sớm. Trước kia đi theo bà cả ngày không thấy chán, giờ anh chị đi học hết... À, Mao Đầu không đi học nhưng đưa em gái về xong là nó chạy biến.
Chán quá, Hỉ Bảo vào phòng lấy túi sỏi tiểu Cường nhặt cho ở bờ sông, định tranh thủ lúc anh chị vắng nhà luyện tập một mình.
Nhưng đúng như Xuân Lệ dự đoán, Hỉ Bảo thua không phải do tay chậm mà do tay bé quá chỉ nắm được một viên sỏi. Thất bại mười mấy lần, Hỉ Bảo ngẩn ngơ nhìn bàn tay mũm mĩm của mình, ấn vào lõm một lỗ thả ra lại phồng lên, lòng bàn tay mu bàn tay toàn thịt là thịt.
Đang ngơ ngác thì bên ngoài có tiếng động.
“Anh chị về!”
Hỉ Bảo mừng rỡ, vứt túi sỏi vào túi áo lao ra như tên b.ắ.n.
Rồi khựng lại ngay lập tức.
Đúng là mấy người đi học sáng nay, dẫn đầu là tiểu Cường và tiểu Vĩ nhưng không còn vẻ hăng hái lúc sáng. Đầu cúi gằm, người ủ rũ như gà rù toát lên vẻ tuyệt vọng bất lực.
Lần này Hỉ Bảo trố mắt thật sự.
May mà đám Xuân Lệ đi sau vẫn cười nói vui vẻ. Thấy thế, Hỉ Bảo đổi hướng chạy vòng qua các anh lao về phía các chị.
Động tĩnh lớn thế, Hỉ Bảo lại gọi to, bà Triệu đang trong bếp chạy ra ngay. Thấy cảnh này bà cười khẩy:
“Sao thế? Bị mắng hay bị đ.á.n.h? Lại đây kể bà nghe cho bà vui nào.”
Tiểu Cường và tiểu Vĩ đồng loạt ngẩng đầu, ánh mắt đầy oan ức và tố cáo.
Bà Triệu càng vui:
“Bị thầy mắng à? Không sao, ăn cơm xong bà đến trường với các cháu. Hiệu trưởng Tăng Khánh Hoa ấy mà, bà quen, cậu ta còn phải gọi bà là cô đấy!”
Thầy Tăng đính hôn muộn nhưng cưới nhanh, vợ là cô gái họ Triệu, em họ xa của Triệu Kiến Thiết. Tính ra thầy Tăng là cháu rể họ của bà Triệu. Dù bình thường bà chỉ qua lại với ba con ông Triệu Mãn Thương nhưng họ hàng là họ hàng, nhất là khi bề trên muốn ra oai thì bề dưới chỉ có nước chịu trận.
Bà Triệu đơn phương cho rằng mình rất có tiếng nói trước mặt thầy Tăng.
Nghe bà nói thế, tiểu Cường và tiểu Vĩ sướng rơn. Hét to “Bà nội muôn năm” rồi vứt cặp sách đi rửa tay ăn cơm.
Chị em Xuân Lệ nhìn nhau, không tin bà nội lại có lúc dịu dàng thế. Xuân Lệ thì thầm vào tai Hỉ Bảo:
“Bà làm sao thế?”
“Bà tốt lắm.”
Hỉ Bảo ngây thơ đáp.
Bà tốt thật nhưng với đứa nào hư thì...
Quả nhiên, ăn trưa nghỉ ngơi xong, đến giờ học chiều bà Triệu dắt Hỉ Bảo theo sau là một dây trẻ con. Trừ Xú Đản bám mẹ và Mao Đầu mất tích thì trẻ con Tống gia có mặt đủ cả.
Đến trường, bà Triệu tìm ngay hiệu trưởng:
“Khánh Hoa à, cô đây!”
Thầy Tăng nhức răng tiếp đón vị phụ huynh đặc biệt này. Anh ta biết bà Triệu chứ, hôm cưới bà cũng đến, chưa kể danh tiếng “Anh hùng trừ hại” anh ta nghe suốt ba năm nay. Liếc nhìn hai thằng nhóc đi đầu thì anh ta đoán được bảy tám phần.
Nhưng nếu ai cũng đoán được bà Triệu nghĩ gì thì bà đã chẳng nổi tiếng đến thế. Bà hỏi han tiểu Cường và tiểu Vĩ phạm lỗi gì, nghe xong bà cười rợn người:
“Ái chà, bà tưởng hai đứa chỉ ngốc thôi, hóa ra vừa ngốc vừa lười à? Hai đứa đúng là cháu đích tôn Tống gia rồi, không phải con cháu Viên gia đâu nhỉ?”
Tiểu Cường và tiểu Vĩ: “…………” Cảm giác có gì đó sai sai.
“Trẻ con bướng bỉnh không hiểu chuyện ấy mà, có gì đâu, đ.á.n.h một trận là xong. Nếu không được thì ngày đ.á.n.h ba trận kiểu gì cũng nên người.” Bà Triệu buông lời đe dọa trắng trợn rồi động viên thầy Tăng, “Cháu cứ làm mạnh tay vào, có gì khó khăn bảo cô. Đừng nói hai thằng ranh này, đến ba chúng nó cô cũng xử đẹp trong một nốt nhạc.”
Thầy Tăng tưởng hôm nay khó sống ai ngờ hai đứa học sinh chạy về cầu cứu lại tự đào hố chôn mình. Nghĩ thế cũng hay, gậy ông đập lưng ông, xem sau này chúng nó còn dám làm loạn không.
Thầy Tăng vừa mừng thầm vừa gật đầu lia lịa hứa sẽ dạy dỗ bọn trẻ t.ử tế.
Bà Triệu bế Hỉ Bảo đi về bỏ lại đám trẻ con.
Hỉ Bảo lo lắng, dù bé nhưng cũng hiểu bà nội muốn đ.á.n.h người vội kéo tay bà xin:
“Đừng đ.á.n.h các anh được không bà?”
“Được.” Bà Triệu đồng ý ngay, “Bà đ.á.n.h chúng nó làm gì cho mệt? Dọa vài câu là đủ rồi.”
Với Hỉ Bảo, không đ.á.n.h là được còn dọa thì... bà dọa người ta suốt ấy mà. Yên tâm, con bé theo bà về nhà ngủ một giấc trưa ngon lành. Dậy ăn cái bánh nếp đường còn để dành một cái cho Mao Đầu, đặt trên nắp ca tráng men lật ngược.
Mao Đầu trưa không đi đón em gái, ăn xong là chạy biến, đến khi Hỉ Bảo ngủ dậy ăn xong mới lững thững về kéo lê cái áo bao tải.
“Anh, cho anh ăn này.”
Hỉ Bảo như dâng báu vật, đưa cả bánh cả nắp cho anh trai.
Bánh nếp đường bà Triệu làm riêng cho bọn trẻ, ngọt, dẻo, ngon tuyệt. Nhược điểm duy nhất là dễ no, Hỉ Bảo ăn một cái bé tẹo đã căng bụng.
Mao Đầu liếc nhìn rồi hớn hở đi rửa tay. Đừng thấy nó lôi thôi mà nhầm, ăn uống là phải rửa tay, nhớ kỹ lắm. Không rửa không được ăn, mẹ hay bà đều rắn mặt cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mao Đầu nhận lấy bánh c.ắ.n một miếng hết nửa cái, nhồm nhoàm nói:
“Hỉ Bảo, anh bảo này, chú Kiến Thiết gặp rắc rối to rồi!”
Hỉ Bảo ôm ca nước uống ừng ực, nghe xong không phản ứng gì uống đã đời mới nói:
“Anh Cường với anh Vĩ cũng gặp rắc rối, bà dọa đ.á.n.h các anh ấy.”
“Thì đ.á.n.h chứ sao, mẹ đã sớm muốn đ.á.n.h anh cả lâu rồi.”
Mao Đầu không phải Hỉ Bảo, nó chẳng lo anh trai bị đ.á.n.h.
Theo lời Trương Tú Hòa, đ.á.n.h con là truyền thống của Trương gia, không ngờ về Tống gia lại không được đ.á.n.h con. Biết mình không đấu lại mẹ chồng nên cô đành im lặng đồng tình. Nhưng nếu bà Triệu khởi xướng phong trào đ.á.n.h con thì người hưởng ứng đầu tiên chắc chắn là Trương Tú Hòa.
Mẹ ruột mà lị!
Hỉ Bảo không hiểu mấy chuyện lắt léo này chỉ chớp mắt nhìn Mao Đầu.
Mao Đầu nuốt miếng bánh cuối cùng:
“Thương cho roi cho vọt, em không hiểu đâu.”
Ngón tay dính đường, nó mút sạch sẽ từng ngón một.
Bà Triệu vừa đến nghe thấy câu cuối của Mao Đầu thì muốn đá cho một phát:
“Ăn ăn ăn, ăn cũng không bịt nổi mồm mày. Bà bảo bao nhiêu lần rồi? Đừng có ra ngoài học lỏm người ta nói linh tinh, có ngày bị trùm bao tải đ.á.n.h cho một trận đấy!”
“Gì cơ?” Mao Đầu kinh hãi, vo tròn cái áo bao tải ôm vào lòng, “Cái này của con! Cái cũ thím ba xin mất rồi, có thấy cho Xú Đản mặc đâu, thà trả lại cho con còn hơn.”
“Ai thèm cái áo rách của mày.”
Chuyện này bà Triệu biết, Viên Lai Đệ ngốc, không lấy đồ cũ của Hỉ Bảo mà đòi đồ của Mao Đầu. Trương Tú Hòa cũng ghê gớm, hai năm rồi mới cho cái áo rách lại còn là cái áo Mao Đầu mặc lăn lộn khắp nơi, chưa nói kích cỡ, chỉ riêng màu sắc và mùi vị cũng đủ làm người ta xanh mặt.
Chỉ có Mao Đầu là tưởng thật, nhớ dai thù lâu, lải nhải mãi chuyện thím ba cướp áo rách. Bà Triệu nghĩ với trí nhớ của Mao Đầu chắc nó thù cả đời mất.
Chưa kịp rũ bỏ ý nghĩ đáng sợ ấy, bà Triệu nghe Mao Đầu gào lên:
“Thím ấy không thèm nhưng con thèm, sao không trả con? Chú Kiến Thiết nói đúng, không thèm thì đừng đến!”
Bà Triệu: “…………” Thằng Kiến Thiết oai phong thế từ bao giờ?
Kể ra bà Triệu hồi trẻ cũng thích hóng hớt nhưng từ khi lấy chồng sinh con thì bớt quan tâm chuyện bao đồng, nghe tai nọ xọ tai kia chẳng để bụng. Vụ bà Hứa chẳng qua rảnh rỗi sinh nông nổi luyện cơ mồm tí thôi.
Vừa hay bà em gái Triệu Hồng Hà tính tình không đổi thích nghe chuyện thiên hạ. May là bà ấy chỉ thích nghe chứ không thích kể nên chưa gây họa bao giờ. Người duy nhất khiến bà Hà mở miệng thao thao bất tuyệt chỉ có bà Triệu.
Nhưng đó là chuyện xưa, giờ bà Triệu ít sang nhà em gái. Đã có thám t.ử tư sẵn trong nhà rồi còn gì? Không chỉ kể rõ đầu đuôi sự việc mà còn diễn xuất nhập vai, một mình cân hai ba thậm chí bảy tám vai. Vui và hay hơn bà Hà kể nhiều chỉ tội diễn viên hơi xấu trai.
Điểm này có thể khắc phục được. Bà Triệu tính lần sau lên huyện rút tiền sẽ ghé bách hóa mua cái mặt nạ cho Mao Đầu đeo.
Tất nhiên đó là chuyện sau này, giờ bà tò mò Triệu Kiến Thiết lại làm trò gì.
Thuận miệng hỏi thì vở kịch bắt đầu.
Bỏ qua diễn xuất cường điệu của Mao Đầu, chuyện cũng đơn giản. Đội 7 xây trường tiểu học, Đội 8 nghe tin, đại đội trưởng bên đó sang tìm Triệu Kiến Thiết đề nghị cho trẻ con đội mình sang học ké. Lý do: gần!
Triệu Kiến Thiết bình thường gặp bà cô thì hèn như cháu chắt nhưng trước mặt đại đội trưởng đội khác thì oai phong ra phết. Muốn nhập học, ok, học phí bằng trường công xã, sách vở tự túc.
Thế là bên kia không chịu, rõ ràng muốn chiếm tiện nghi định miễn học phí lại còn ké bữa trưa. Kết quả Triệu Kiến Thiết cứng rắn không chịu, tức quá bên kia bỏ về bảo không thèm trường đội, chắc chắn không bằng trường công xã.
Công bằng mà nói, tốt hay không chưa biết, trường công xã xây hơn chục năm rồi, trường đội mới khai giảng ngày đầu. So sánh khập khiễng. Nhưng Triệu Kiến Thiết tự tin, anh ta đã khảo sát năng lực thầy Tăng và hai giáo viên kia, đều là nhân tài nên mới dám giao học sinh. Hơn nữa tiểu học có sách giáo khoa, có giáo án tham khảo của giáo viên công xã, chịu khó dạy thì không kém đâu được.
Mao Đầu diễn lại dáng vẻ cứng rắn của Triệu Kiến Thiết sống động như thật dọa bà Triệu ngớ người. Còn đại đội trưởng Đội 8, tuy không thân nhưng không sao, Mao Đầu lúc thì nịnh nọt, lúc thì vênh váo cuối cùng hếch mũi hừ lạnh:
“... Ai thèm!”
Đồng thời, Mao Đầu nhảy sang đối diện quay người sa sầm mặt:
“Không thèm thì đừng đến!!”
Hỉ Bảo xem sướng quá quên cả uống nước, vỗ tay đỏ cả tay.
Bà Triệu nghiêm túc cân nhắc chuyện mua mặt nạ sớm, không khéo có ngày mù mắt thật.
...
Ngoài cổng Tống gia, Triệu Kiến Thiết tiến thoái lưỡng nan.
Anh ta hối hận quá biết thế đừng tò mò đứng nghe lén. Giờ nghe hết rồi lại chẳng biết làm sao. Giả vờ không biết rồi đi về hay là mặt dày vào sân?
Đang do dự thì nhà bên cạnh có người đi ra:
“Ơ, Kiến Thiết đứng đấy làm gì? Bị cô mắng à? Lại đây, kể dì nghe xem bà ấy mắng cái gì? Mắng thế nào?”
--
Hết chương 36.