Bà Triệu Hồng Hà và bà Triệu Hồng Anh không phải chị em ruột nhưng lớn lên bên nhau lại lấy hai anh em ruột, làm hàng xóm mấy chục năm nay nên tính cách giống nhau y hệt, đến cả cách đá xéo người khác cũng chẳng khác gì.
Nhìn bà cô ruột trong sân lại liếc sang bà cô họ bên cạnh, Triệu Kiến Thiết chỉ thấy đời mình sao mà khổ thế.
May mà người trong nhà nghe tiếng động ngó ra, thấy anh ta liền gọi vào. Bà Hà bám theo ngay, quyết không bỏ lỡ kịch hay. Bà ta còn hỏi:
“Sao chị lại dỗi thằng Kiến Thiết thế?”
Triệu Kiến Thiết chưa kịp mở miệng, bà Triệu đã kể tuốt tuồn tuột rồi bĩu môi:
“Chị hơi đâu mà chấp nhặt với thằng ngốc.”
Thằng ngốc Triệu Kiến Thiết mếu máo đứng nghe hai bà cô chế giễu lại còn bị Mao Đầu và Hỉ Bảo nhìn chằm chằm đầy tò mò.
Hỉ Bảo thì không sao, con bé ít nói ngó nghiêng tí rồi lại quay sang bà nội. Nhưng Mao Đầu thì khác, vừa diễn xong vai Triệu Kiến Thiết thì chính chủ xuất hiện, nó cuống lên túm áo anh ta bắt nhận xét cho bằng được:
“Chú Kiến Thiết, chú nói xem, con diễn có giống chú không?”
Triệu Kiến Thiết:
“... Giống.”
Mao Đầu sướng rơn, lộn một vòng ngay giữa sân làm Hỉ Bảo mắt tròn mắt dẹt:
“Anh ơi, em muốn học!”
Mấy năm trước hai đứa còn bé tí chưa biết đi mà Mao Đầu đã tự học lộn mèo trên giường, Hỉ Bảo hâm mộ mãi, học mãi mới lộn được. Giờ Mao Đầu lại biết lộn santo đứng làm con bé mắt sáng rực chỉ muốn học theo ngay.
“Được! Anh dạy...” Chưa dứt lời, Mao Đầu bị cốc đầu cái bốp, nó ôm đầu mếu máo: “Bà ơi, Hỉ Bảo muốn học mà.”
Bà Triệu trừng mắt:
“Đi chỗ khác chơi, cấm dạy Hỉ Bảo mấy trò linh tinh!”
Thấy Mao Đầu ngoan ngoãn rồi bà mới quay sang Triệu Kiến Thiết,
“Nghe bảo đại đội trưởng bên cạnh nằng nặc đòi cho trẻ con đội họ sang trường mình học à?”
“Chứ còn gì nữa?” Nhắc đến chuyện này Triệu Kiến Thiết đắng lòng, “Xây cái trường tuy không tốn mấy tiền nhưng đội mình nhà nào cũng góp công góp sức lại còn ba thầy giáo, từ nay họ không phải ra đồng cày cấy mà vẫn hưởng công điểm. Cô bảo xem, cháu có thể cho con em đội khác học miễn phí được không?”
“Mày làm đúng đấy, cái gì cũng chịu được chứ không chịu thiệt được!” Bà Triệu hỏi tiếp, “Mày tìm cô làm gì? Chỉ để kể chuyện này thôi à?”
Đương nhiên là không. Tuy Triệu Kiến Thiết có lý nhưng biết đâu trong đội lại có người "Bồ Tát sống". Chuyện này khác với mượn lương thực mượn thì nhà mình mất, còn dạy học thì dạy một đứa cũng là dạy, dạy một đám cũng là dạy. Để tránh có kẻ không biết điều, Triệu Kiến Thiết vốn định giấu nhẹm ai ngờ bị thằng ranh Mao Đầu nghe trọn.
Triệu Kiến Thiết nhìn Mao Đầu bất lực nói:
“Cô may cho nó bộ quần áo t.ử tế được không? Đen thùi lùi lại mặc thế kia, cháu chịu không đoán được lúc nãy nó nấp ở xó nào mà nghe lén.”
Bà Triệu lườm:
“Nói chính sự!”
“À đúng, Vệ Quân gửi thư.” Triệu Kiến Thiết sực nhớ ra, móc túi lấy phong thư đã bóc sẵn lải nhải, “Cháu còn mang cả giấy b.út sang đây, tiện thể viết thư hồi âm luôn tại nhà cô.”
“Đọc đi.”
Có bà cô thế này thì biết làm sao? Phản kháng mãi không được nên giờ anh ta cũng chán rồi.
Tống Vệ Quân không phải người nói nhiều, văn hóa khá, nghe bảo trong quân đội cũng thường xuyên học tập nên chữ viết cứng cáp hơn mấy năm trước nhiều. Nội dung thư rất đơn giản: hỏi thăm cả nhà, đặc biệt là mẹ và cháu gái Hỉ Bảo, kể tình hình bản thân lại lập công, có khi lúc nhận được thư này thì đã thăng chức tăng lương. Sau đó dặn mẹ đừng lo chuyện hôn nhân của anh, anh tự lo liệu được và báo tin năm nay không về được vì có nhiệm vụ, bao giờ về cũng chưa biết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà Triệu nghe đoạn đầu còn vui, đoạn sau mặt dài thượt:
“Lại không về! Trong lòng nó còn có cái nhà này, có bà mẹ này không?”
Người khác thì không chắc nhưng Tống Vệ Quân là ai? Đại hiếu t.ử nức tiếng công xã Hồng Kỳ! Nói công bằng, Triệu Kiến Thiết tự hỏi lòng anh ta cũng không thể nào mỗi lần lĩnh lương là gửi sạch về cho ba mà không giữ lại một xu. Anh ta là con một còn Tống gia đông con thế mà Tống Vệ Quân vẫn tin tưởng mẹ tuyệt đối.
“Nào, cô đọc, mày viết thư!”
Biết tin con trai không về, bà Triệu bực bội trong người. Bà Hồng Hà đã chuồn về từ sớm, Mao Đầu cũng kéo Hỉ Bảo ra sau nhà. Khi Triệu Kiến Thiết hoàn hồn thì trong sân chỉ còn hai cô cháu.
Triệu Kiến Thiết muốn khóc mà không ra nước mắt nhưng vẫn phải cắm cúi viết thư.
...
Sau nhà, hai đứa trẻ cho gà ăn xong thì đứng dưới gốc cây, ngửa cổ nhìn chùm quả lúc lỉu.
Hết vụ gặt, hết hè, hai cây cam chua lại sai trĩu quả. Tuy chưa ăn được nhưng nhìn cũng sướng mắt.
“Chua lắm.”
Hỉ Bảo nhăn mặt. Hồi bé bà cấm không cho ăn nhưng năm ngoái thấy anh Cường ăn, con bé lén xin một miếng. Cam được người lớn cắt nhỏ để bát cho trẻ con ăn, nhìn miếng cam vàng óng mọng nước ngon mắt quá làm con bé không kìm được.
Kết quả là vị chua nhớ đời ám ảnh cả năm.
“Chua còn hơn không có mà ăn.” Mao Đầu nhổ nước bọt vào tay rồi dưới ánh mắt ngưỡng mộ của Hỉ Bảo, nó thoăn thoắt trèo lên cây như khỉ: “Để anh xem có quả nào chín chưa.”
Phải tìm quả chín, năm ngoái Mao Đầu ăn quả xanh, vị chát xít lại còn đắng uống cả gáo nước cũng không trôi.
Tiếc là tìm mãi chẳng thấy quả nào chín lại còn dụ được bà Triệu đang đợi Hỉ Bảo đến. Thấy cảnh này, bà quát:
“Mao Đầu, xuống ngay cho bà!”
Mao Đầu nhảy phắt xuống đất, cười hì hì:
“Bà ơi, con hái quả cho Hỉ Bảo mà.”
Hỉ Bảo:
“………Vâng ạ.”
Tuy phản ứng hơi chậm nhưng cuối cùng cũng tiếp thu được tín hiệu. Vấn đề là câu trả lời này chỉ đổ thêm dầu vào lửa:
“Mày giỏi lắm! Được, đợi quả chín, bà cho mày ăn, ăn đến chán thì thôi!”
Lời đe dọa này rất có sức nặng. Dù thèm cam chua nhưng nghĩ đến cảnh bị bà ép ăn đến bội thực...
Mao Đầu quyết định ngoan ngoãn hạ thấp sự hiện diện xuống mức tối thiểu.
Cả nhà không ai hiểu chuyện gì, bà Triệu không giải thích chỉ lạnh lùng nhìn Mao Đầu bỗng dưng ngoan đột xuất. Bà không rảnh chơi với nó. Hôm sau bà mang thư và cái giỏ tre lên huyện.
Lần này bà đi một mình. Tháng trước bận gặt hái chưa đi rút tiền, lạc thu hoạch được cũng chưa mang cho con gái. May mà bưu điện không quy định ngày giờ còn lạc thì nhân dịp nắng to, hai cô con dâu đã phơi lại thật khô để nửa năm không hỏng.
Lĩnh tiền, gửi thư xong bà rẽ vào cửa hàng bách hóa.
Lên tầng hai vừa đến nơi bà thấy một đôi nam nữ trẻ đứng ở quầy đồng hồ ngay cầu thang, đầu chụm vào nhau ngắm nghía thì thầm to nhỏ.
Cậu con trai mặc đồ công nhân chỉnh tề, cô gái thì thời thượng hơn nhiều, váy liền đỏ rực nhìn là biết mua ở thành phố lớn. Huyện này có mỗi cái bách hóa, toàn bán vải, thi thoảng có áo ba lỗ cho người già, áo sơ mi nữ chứ váy vóc rực rỡ thế này tuyệt đối không có.
Ngắm nghía vài lần rồi bà đi thẳng đến quầy vải, chuyện người ta quan tâm làm gì. Đưa lạc và giỏ cho con gái, hai mẹ con lại buôn chuyện: mùa màng, gia đình và bài ca muôn thuở của bà Triệu về Tống Vệ Quân.
Tống Vệ Quân hai mấy rồi mà chưa động tĩnh gì làm bà Triệu sầu thúi ruột. Khổ nỗi thằng con ranh mãnh chạy xa tít, lại hay lôi đại nghĩa quốc gia ra làm bia đỡ đạn như thể lấy vợ là không cống hiến được cho đất nước ấy. Bà chỉ muốn tẩn cho nó một trận! Tiếc là xa quá, viết thư lại phải qua tay Triệu Kiến Thiết, chắc chắn nó không viết hết ý bà mà có nói thẳng mặt chắc cũng không ăn thua.