Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 74: Lễ cưới tập thể cười ra nước mắt (2)



 

“Mẹ đừng lo quá, anh Tư đẹp trai, thông minh, lại giỏi giang. Chưa nói cái khác, chỉ riêng tiền phụ cấp của anh ấy người thường sao bì được?”

Mấy năm nay phụ cấp của Tống Vệ Quân tăng từ 27 đồng 5 hào lên 41 đồng 1 hào. Tuy anh ít kể chuyện nhiệm vụ nhưng qua số tiền gửi về, bà Triệu đoán con trai đang làm nhiệm vụ bí mật nên không hỏi nhiều chỉ dặn dò nghe lời lãnh đạo và... lấy vợ.

Có thể nói bà Triệu ưng ý Tống Vệ Quân mọi mặt trừ khoản vợ con. Nhớ hồi xưa thằng Ba xấu trai cục mịch mãi không ai lấy cuối cùng vẫn kiếm được vợ đấy thôi? Giờ nếp tẻ đủ cả, vợ nó cũng bớt gây sự chẳng phải tốt sao?

Nghĩ thế bà thở dài:

“Tiền nhiều làm gì? Mẹ chọn được đám tốt ở đội nhưng cũng phải để nó về xem mặt chứ? Nhỡ con gái người ta tốt mà nó không ưng thì sao? À, lần này mẹ bảo thằng Kiến Thiết viết thư bảo nó tìm hiểu trong quân đội luôn.”

Tống Cúc Hoa ngớ người:

“Hả?”

“Chẳng phải bảo quân đội có văn công à? Đằng nào thằng Tư cũng không về quê làm ruộng, mẹ không quản nó lấy ai, không biết làm ruộng làm việc nhà cũng được miễn nó thích là được.”

Bà Triệu thấy ý tưởng này hay, lấy vợ quê mà quanh năm suốt tháng không gặp mặt thì sống sao nổi? Thà lấy người trong quân đội để tiện chăm sóc nhau.

Thấy mẹ quyết tâm, Tống Cúc Hoa im lặng. Thực ra trong 5 anh em chỉ Tống Vệ Quân là thực sự thông minh. Tống Cúc Hoa sống sung túc là nhờ nhớ kỹ lời mẹ dạy: ngốc thì nói ít làm nhiều. Cô tự thấy mình làm rất tốt.

Hai mẹ con đang nói chuyện thì bên kia ồn ào.

Quay lại nhìn, ôi chao, đôi nam nữ trẻ lúc nãy bị mấy người bắt giữ.

Người bắt giữ trẻ măng, từ mười lăm mười sáu đến mười bảy mười tám, đội mũ lục quân mặc quân phục, đeo băng đỏ tay cầm Hồng bảo thư.

Bà Triệu sững sờ chưa hiểu chuyện gì thì đám lục quân hét lên đòi đưa đôi nam nữ đi Ủy ban Cách mạng, bảo họ quan hệ nam nữ bất chính phải bị đấu tố. Bà định xem tiếp thì Tống Cúc Hoa kéo tay, thì thầm:

“Mẹ, đừng dây vào, dạo này trên huyện loạn lắm, chắc vừa có người tố giác đấy.”

“Ý là sao?” Bà Triệu cũng hạ giọng theo, “Tố giác cái gì? Yêu nhau à?”

“Vâng, dạo này gắt lắm, cô kia tết tóc đuôi sam chắc chưa chồng. Hôm nọ có đôi vợ chồng cũng bị bắt bảo là vấn đề tác phong.”

Vợ chồng thân mật nơi công cộng còn không được, huống hồ chưa cưới, thế này là tìm c.h.ế.t. Tống Cúc Hoa làm ở đây nên thấy nhiều rồi. Ai bảo cứ thích chui vào bách hóa hẹn hò cơ? Giờ thì thành uyên ương gãy cánh.

Cô còn kể với mẹ đôi vợ chồng hôm nọ bị đấu tố, giáo huấn một trận rồi được thả. Còn đôi này e là khó, có khi to chuyện. Chuyện này không mới, manh nha từ năm ngoái, sau vụ gặt năm nay bắt bớ càng nhiều. Giờ ăn cơm xong đi dạo, cô cũng đi cùng mẹ chồng, để chồng đi với ba chồng vì sợ bị bắt oan.

Cô cưới rồi còn cẩn thận thế, đám trẻ này lại coi thường trách ai được? Tự làm tự chịu.

Dù con gái bảo họ chỉ bắt ở huyện, phải có người tố giác mới xuống, nông thôn vẫn an toàn. Nhưng bà Triệu vẫn chột dạ, tính về bàn với Triệu Kiến Thiết, đội tiên tiến không thể để con sâu làm rầu nồi canh.

Bà Triệu Xong việc, mua thêm mảnh vải thanh lý rồi vội vã về. Về đến đội, bà sang ngay nhà họ Triệu kể hết chuyện trên huyện cho cháu trai nghe, bảo nó liệu mà làm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tống gia không lo, nhưng Triệu gia đông người, họ hàng dây mơ rễ má. Như thằng Triệu Kiến Khiêu chẳng phải đang cặp kè với cô thanh niên trí thức sao? Bảo cưới mà người ta như Tăng Khánh Hoa, Hứa Tĩnh cưới hết rồi, bên nó vẫn im re chẳng biết làm trò gì.

Bà Triệu không biết nội tình, dù sao bà cũng là con gái đã đi lấy chồng. Nhưng Triệu Kiến Thiết thì rõ mồn một: Triệu Kiến Khiêu không trị được cô ả kia. Nói trắng ra là cô ả thừa nhận có quan hệ nhưng nhất quyết không chịu cưới.

Nói thật Triệu Kiến Thiết cũng được mở mang tầm mắt. Chỉ thấy đàn ông ăn ốc đổ vỏ, chưa thấy phụ nữ nào như thế. Khổ nỗi cô ta sống c.h.ế.t không chịu bảo phải chờ, mà chờ cái gì thì không nói, đại đội trưởng như anh ta làm gì được? Câu giờ thôi.

Lần này thì hay rồi, bên này chưa xong bên huyện đã loạn.

Là đại đội trưởng đội tiên tiến lại được cấp trên tin tưởng, Triệu Kiến Thiết biết chút nội tình. Suy đi tính lại, anh ta quyết định họp toàn đội chấn chỉnh tác phong nhưng trước đó phải dọn dẹp chuyện nhà mình đã.

Anh ta đến nhà Triệu Kiến Khiêu sai vợ gọi Diêu Yến Hồng đến, nói thẳng vấn đề và đưa ra lựa chọn.

Không cưới cũng được, lên Ủy ban Cách mạng huyện giải quyết. Anh ta sẽ không bao che người nhà, chuyện này không phải lỗi một người nên cả hai cùng đi, bị đấu tố hay bêu rếu ngoài phố thì tùy, xong việc thì về.

Diêu Yến Hồng nghe xong đổi giọng ngay:

“Em không phải không muốn cưới, mà là...”

Cô ta dân thành phố sao không biết Ủy ban Cách mạng? Đâu như Tăng Khánh Hoa ở quê ba năm, cô ta mới đến vài tháng nên biết rõ tình hình, chỉ không ngờ nó lan về nông thôn nhanh thế.

Hết đường lui, cô ta ra điều kiện:

“Em không cần quần áo mới, phòng tân hôn hay ba chuyển một kêu (xe đạp, đồng hồ, máy khâu, đài radio) gì hết, chỉ một yêu cầu: Cho em làm giáo viên tiểu học.”

Triệu Kiến Thiết sa sầm mặt. Chuyện này anh ta biết thừa, điều chuyển công tác thì không sao, như chị dâu họ Trương Tú Hòa sang trại lợn đấy thôi. Người nhà giúp nhau tí chút không sao, nhưng làm giáo viên... Diêu Yến Hồng bằng cấp đủ, tốt nghiệp cấp hai, học dở cấp ba nhưng cô ta nhìn là biết không an phận, sao dám giao học sinh cho? Con trai lớn của anh ta năm nay vào lớp một đó, định hại ai đây!

Không cho mặc cả, Triệu Kiến Thiết bắt chọn 1 trong 2: cưới hoặc lên Ủy ban Cách mạng, 3 ngày sau trả lời.

Ra khỏi nhà em họ, Triệu Kiến Thiết cho cán bộ đi thông báo: chiều tối nay tan làm họp toàn thể.

Nội dung chính là về quan hệ nam nữ bất chính. Trước mặt toàn thể xã viên và thanh niên trí thức, Triệu Kiến Thiết dõng dạc tuyên bố: Ai đang lén lút yêu đương thì liệu mà cưới xin đàng hoàng. Lãnh tụ tối cao đã dạy: Mọi cuộc yêu đương không nhằm mục đích kết hôn đều là hành vi lưu manh. Chỉ cần có người tố giác, xác minh đúng là lôi ra đấu tố, ghi vào hồ sơ thì hậu quả thế nào thì tự hiểu.

Triệu Kiến Thiết nói năng hùng hồn, lý lẽ đanh thép, chỉ thiếu nước đe dọa trực tiếp. Anh ta không vì lợi ích ai cả chỉ mong đội ổn định lại. Không cấm tự do yêu đương nhưng ưng nhau thì nhờ người mai mối cho đàng hoàng cũng là để răn đe những kẻ chỉ muốn lợi dụng.

Trên bục nói, dưới bục loạn cào cào.

Mao Đầu thích nghe lén nhưng nó chỉ là đứa trẻ con, biết hết chuyện trong đội sao được? Đến giờ nó chỉ phát hiện vài đôi và chỉ nói toạc ra vụ Triệu Kiến Khiêu, Diêu Yến Hồng. À còn Hứa Tĩnh nữa nhưng Mao Đầu không kể với ai, là bà Triệu ngứa mắt nên bóc mẽ.

Thực tế trong đội còn khối đôi đang chim chuột nhau.

Rất nhanh Triệu Kiến Thiết nhận được một xấp thư tố giác, quá nửa là cùng một nét chữ, về sau lười viết nên gộp chung một tờ. Có đủ tên tuổi nam nữ thời gian địa điểm hẹn hò, thậm chí cả vật định tình.

Triệu Kiến Thiết mở mang tầm mắt bắt đầu gọi lên nói chuyện.

Thanh niên trí thức tâm địa không ít nhưng tâm lý yếu. Triệu Kiến Thiết chẳng cần dọa, chỉ hé lộ vài chi tiết trong thư tố giác là họ khai tuốt. Thống kê lại, ôi chao, tận 27 đôi! Có trai làng gái phố, gái làng trai phố và cả trai phố gái phố, tuyệt nhiên không có trai làng gái làng.

Thế là đủ rồi.