Nói chuyện xong, Triệu Kiến Thiết lại đưa ra lựa chọn, cho 3 ngày suy nghĩ, nghĩ thông suốt thì đến gặp anh ta.
Họp hành, tố giác, nói chuyện riêng... Mấy vụ dồn dập khiến Đội 7 náo nhiệt hẳn lên, chưa Tết mà còn ồn ào hơn Tết.
Đúng lúc này Triệu Kiến Khiêu và Diêu Yến Hồng cưới.
Thời này cưới xin đơn giản, mời họ hàng bạn bè làm vài mâm, nghèo quá thì mời mọi người đến góp vui khỏi ăn uống. Tất nhiên Triệu gia không làm thế, họ cố gắng xoay xở đồ ngon mời đông đủ họ hàng, tổ chức linh đình.
Đương nhiên nhà lão Tống được mời.
Hiếm khi được ăn cỗ, dù biết không ngon bằng cơm nhà nhưng bà Triệu vẫn dẫn cả nhà đi.
May mà ba mẹ Triệu Kiến Khiêu muốn gỡ lại thể diện nên làm cỗ to, kiếm được khá nhiều thịt mỡ. Thời này ăn thịt khó lắm, thịt mỡ cũng quý, hấp với cải thảo cũng là món chính. Lại trúng mùa dưa chín, Triệu gia chơi sang làm tám món, mặn chay đủ cả, bánh màn thầu nhân rau... Cô dâu Diêu Yến Hồng nhìn thấy cũng mỉm cười.
Ăn uống no say, khách khứa về gần hết chỉ còn vài người thân ở lại dọn dẹp. Ngoài ra còn một đám thanh niên choai choai ở lại hóng chuyện, dù không được náo động phòng nhưng vẫn rình mò dưới cửa sổ nghe lén.
“Anh hứa cưới xong xin cho em vào trường tiểu học, phải giữ lời đấy. Mai đi tìm anh Kiến Thiết ngay, em là người của anh rồi.”
“Đúng đúng, mai anh đi, giờ ngủ đi đã.”
“Vội cái gì? Em nói cho anh biết, đừng có hứa lèo em không ra đồng đâu, phí cả người. Anh xem em đen nhẻm như than rồi đây này. Từ bé đến lớn em chưa khổ thế này bao giờ. Kiến Khiêu à...”
“Được được, em nói gì cũng được.”
“Thế chốt nhé, em muốn làm giáo viên, anh đuổi con Lý Xuân Linh đi, con đấy cũng chẳng ra gì, suốt ngày liếc mắt đưa tình. Hay lắm, em cũng tố giác nó xem nó làm thế nào.”
“Ngủ đi, ngủ đi mà.”
“Ái chà, anh làm gì đấy? Bỏ tay ra...”
“......”
Trong phòng thì thầm to nhỏ ngoài phòng cũng không yên. Muỗi mùa thu độc lắm lại thêm cỏ mọc cao dưới cửa sổ nhà Triệu Kiến Khiêu. Đám thanh niên chen chúc áp tai vào tường, thành bữa tiệc thịnh soạn cho muỗi. Chốc chốc lại nghe tiếng đét đét đ.á.n.h muỗi.
Nhưng vì trong phòng kịch tính quá nên chẳng ai chịu về. Nhất là lúc Triệu Kiến Khiêu lóng ngóng không tìm được chỗ, có người còn nắm tay cổ vũ thầm.
...
Đến khi mọi chuyện xong xuôi, trong phòng im ắng thì đám nhân tài mới tiếc nuối ra về.
Trời tối đen như mực, may có ánh trăng soi đường. Vừa đi vừa bàn tán rôm rả. Đi được một đoạn bỗng có người thấy sai sai.
“Á!! Mày...”
Bên cạnh lù lù một bóng người lùn tịt đen thui, đi cùng một lúc lâu mà không ai biết.
Mao Đầu cười hì hì nhìn họ, giục:
“Đi đi, sao không đi nữa? Về nhanh kẻo bà mắng.”
Bà nó có mắng không thì không biết nhưng họ đang muốn mắng người đây:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Mày đi theo từ bao giờ? Khoan, vừa nãy mày cũng ở đó à?”
Cục than đen nhà lão Tống nổi tiếng khắp vùng ai mà không biết. Nhất là những người hôm nay đến ăn cưới đều là họ hàng. Thấy Mao Đầu gật đầu lia lịa, tỏ vẻ "em nghe hết rồi", đám thanh niên...
Ngậm ngùi đưa thằng ranh về Tống gia, họ cũng chẳng còn sức mà buôn chuyện, ai về nhà nấy nghỉ ngơi mai còn bao việc. Hết gặt hái lại đến trồng dặm, tuy không hành xác như vụ gặt nhưng cũng chẳng được chơi.
May mắn là lần này Mao Đầu không đi rêu rao lung tung, chỉ làm loạn trong nhà một trận. Được bà Triệu vừa dỗ vừa dọa nó hứa sẽ ngoan.
Nhưng ngoan thì ngoan, chuyện gì đến vẫn phải đến.
Hôm sau điểm thanh niên trí thức náo loạn. Những người bị gọi lên nói chuyện càng nghĩ càng tức, sau một ngày đêm suy tính cuối cùng cũng có người không nhịn được, truy hỏi xem ai là kẻ mách lẻo. Họ cũng từng nghi ngờ Mao Đầu vì vụ biểu diễn hôm chia lương thực quá ấn tượng, nhưng ngẫm lại có những chuyện Mao Đầu không thể biết được. Hơn nữa Triệu Kiến Thiết nói rõ là nhận được thư tố giác mới gọi lên, Mao Đầu biết cái quái gì!
Có cô gái khẳng định chắc nịch là có nội gián, chỉ người cùng ăn cùng ở mới biết rõ thế, thậm chí cô ta đã có đối tượng tình nghi.
Người này đổ cho người kia, người kia kêu oan, có người lại nghi ngờ mấy người đã kết hôn với dân trong đội, nghĩ họ được lợi nên kéo cả đám xuống nước.
Nhất thời điểm thanh niên trí thức loạn như cái chợ vỡ, cuối cùng có người không kìm được đã động thủ.
Rất nhanh, "lính cứu hỏa" Triệu Kiến Thiết lại được mời đến. Nghe xong đầu đuôi, anh ta phán một câu:
“Nếu bị oan thì cứ đến tìm tôi nói chuyện riêng. Còn nếu là thật thì kêu ca cái gì? Lúc yêu đương không nghĩ cho kỹ, giờ hối hận thì muộn rồi!”
Muộn thật, trên đời làm gì có t.h.u.ố.c hối hận? Vả lại chính sách trên đã thế, trừ khi dám thách thức quyền uy không thì ngoan ngoãn mà chịu. Hơn nữa không phải ai cũng bị dính líu, ít nhất một nửa là trong sạch. Nhìn đám kia loạn cào cào, họ chỉ đứng xem kịch thầm mừng vì mình không dại dột, giờ thì hay rồi! Nếu sau này có cơ hội về thành phố, chắc chắn độc thân được ưu tiên.
Dưới sự can thiệp của Triệu Kiến Thiết màn kịch khôi hài cũng hạ màn. Anh ta còn đưa ra một đề xuất mang tính thời đại.
Chẳng phải có hơn hai mươi đôi sao? Tổ chức đám cưới tập thể luôn đi! Đội đứng ra mượn bát đĩa bàn ghế của các nhà, đồ ăn thì tự túc. Dù sao phần lớn cũng là thanh niên xa quê, kết hôn an cư lạc nghiệp ở đây cũng nên làm cho ra trò chứ?
Vốn dĩ chuyện tố giác, nói chuyện riêng đều diễn ra ngầm. Dù cả đội ai cũng biết nhưng mọi người rất có tinh thần tập thể không ai bép xép ra ngoài. Cũng nhờ đội ít người lạ qua lại nên giấu kín như bưng.
Nhưng sắp làm đám cưới tập thể, Triệu Kiến Thiết tính chắc không giấu được bèn báo cáo trước với công xã còn mời họ về tham quan.
Cán bộ công xã lần đầu nghe chuyện này nhưng thấy đám cưới tập thể không trái chính sách lại tiết kiệm, tạo không khí vui tươi, nhất là khi đa số là thanh niên trí thức kết hôn, ai cũng biết an cư lạc nghiệp, tâm lý ổn định. Chỉ riêng việc này đã khiến cán bộ công xã nhìn Triệu Kiến Thiết bằng con mắt khác.
Thế là đến ngày lành tháng tốt, Đại đội 7 lại tưng bừng trong không khí hỷ sự. Tham dự đám cưới tập thể không chỉ có cô dâu chú rể, xã viên, cán bộ công xã mà còn có đông đủ các đại đội trưởng đội khác.
Xem náo nhiệt là một chuyện, các đại đội trưởng còn muốn học hỏi kinh nghiệm hỏi xem Triệu Kiến Thiết làm thế nào mà tác hợp được xã viên với thanh niên trí thức. Phải biết đám thanh niên thành phố này kiêu ngạo lắm, sao tự dưng lại đồng loạt xuống nước, kết đôi với dân làng? Tất nhiên cũng có hai đôi là thanh niên trí thức với nhau nhưng phần lớn là "kết hợp quân dân".
Triệu Kiến Thiết chẳng giấu giếm gì, nói thật luôn, có gì mà giấu?
“Chẳng phải huyện đang siết c.h.ặ.t vấn đề tác phong sao? Tôi rà soát lại, hỏi ý kiến mọi người, họ đều bảo muốn cưới. Là đại đội trưởng thì tôi phải ủng hộ chứ. Đấy, tôi bảo rồi, nữ thanh niên trí thức lấy chồng đội mình thì về nhà chồng ở. Còn nam thanh niên trí thức lấy vợ đội mình hoặc hai thanh niên trí thức lấy nhau, tôi huy động xã viên dựng nhà cho họ!”
Các đại đội trưởng nhìn nhau nghi hoặc. Vấn đề tác phong ở đâu chẳng kiểm tra? Có thấy đội nào làm được thế đâu? Chẳng lẽ Đại đội 7 gan bé như gan chuột? Hèn thế cơ à?
Hỏi mãi không ra, các đại đội trưởng đành chịu thầm nghĩ Triệu Kiến Thiết tài cán thì không có nhưng số đỏ, xã viên thì giỏi còn thanh niên trí thức thì nhát gan.
Haizz, người so với người tức c.h.ế.t người ta mất!
--
Hết chương 37.