Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 76: Vào lớp Một (1)



 

Ban đầu các đại đội trưởng chỉ xem chuyện này như trò cười nhưng chẳng bao lâu sau phong trào đấu tố lan rộng khắp huyện. Ở nông thôn thì đỡ hơn chút nhưng chỉ cần có người tố giác là y như rằng gặp rắc rối to.

Bị lôi lên công xã kiểm điểm phê bình, ghi vào hồ sơ rồi bị điều đi làm những việc khổ sai nhất như gánh phân, đó là hình phạt dành cho những "phần t.ử xấu".

Trong khi các đội khác im hơi lặng tiếng, Đội 7 vẫn sinh hoạt bình thường chẳng bị ảnh hưởng mảy may.

Cũng phải thôi, ai bảo thanh niên trí thức ở đội này hễ có chút tình ý là cưới ngay? Chẳng những kịp đám cưới tập thể đợt một mà còn có cả đợt hai. Triệu Kiến Thiết luôn ủng hộ việc kết hôn giữa thanh niên trí thức và người địa phương. Điều này vừa giúp họ hòa nhập, vừa nâng cao trình độ văn hóa cho cả đội.

Trước đây người có bằng cấp cao nhất trong đội chỉ là tốt nghiệp cấp hai mà cũng lèo tèo vài mống. Còn lại thì tiểu học, dở dang hoặc mù chữ đặc.

Giờ thì khác rồi. Dù thanh niên trí thức có chút tật xấu tiểu thư công t.ử nhưng ít nhất họ đều là người có học, bét nhất cũng xong cấp hai, cấp ba cũng không thiếu. Trung hòa lại thì mặt bằng chung của đội cũng được nâng lên đáng kể.

Nhờ đó trong hai năm tiếp theo, Đội 7 và đại đội trưởng Triệu Kiến Thiết liên tục tỏa sáng. Được khen thưởng, tuyên dương, giữ vững danh hiệu đội sản xuất tiên tiến và đại đội trưởng ưu tú.

Không chỉ vậy có lẽ do tấm gương sáng trước mắt, những thanh niên trí thức ban đầu định không an cư lạc nghiệp ở đây cũng bắt đầu d.a.o động.

Trước kia họ cẩn thận không dám yêu đương vì sợ mất cơ hội về thành phố khi kết hôn sinh con. Nhưng sau đám cưới tập thể rình rang do Triệu Kiến Thiết tổ chức, họ thấy những người đã kết hôn sống rất ổn. Nam có vợ nấu cơm giặt giũ, nữ có chồng đỡ đần việc nặng nhọc. Còn họ thì lủi thủi một mình.

Ban đầu còn tự an ủi rằng lệnh về thành sắp có, lúc ấy bọn đã kết hôn sẽ hối hận xanh ruột. Nhưng chờ mãi chờ mãi chẳng thấy lệnh đâu chỉ thấy đám trẻ con lần lượt ra đời.

Sốt ruột hơn là ở các đội khác còn có thể chim chuột để đổi lấy chút lợi ích, chứ ở Đội 7 thì không có cửa. Hoặc cưới hoặc biến, không muốn trả giá thì đừng mong ai hầu hạ.

Càng nghĩ càng ấm ức, nhìn người ta ân ái hạnh phúc còn ngày về thì xa vời vợi...

Thôi thì cũng kiếm một người cho xong chuyện.

...

...

Lại một mùa thu hoạch nữa trôi qua, trường tiểu học Đội 7 lại được mở rộng. Từ ba phòng học ban đầu giờ đã lên đến mười phòng. Khối 1, 2, 3 mỗi khối hai lớp, khối 4, 5, 6 mỗi khối một lớp còn lại một phòng làm văn phòng cho hiệu trưởng và các thầy cô.

Mấy năm nay Đội 7 thay đổi ch.óng mặt, nổi bật nhất là đám trẻ con.

Sự hòa nhập của thanh niên trí thức mang lại luồng gió mới. Dù con cái họ còn nhỏ nhưng họ cũng có họ hàng thân thiết. Ví dụ nữ thanh niên trí thức không làm nổi việc đồng áng, chị em dâu giúp đỡ đổi lại cô ấy dạy dỗ con cháu trong nhà học hành. Đôi bên cùng có lợi ai nấy đều vui vẻ. Nam thanh niên trí thức cũng vậy, rảnh rỗi thì bày trò chơi thành phố cho lũ trẻ, kể chuyện bên ngoài cho chúng nghe...

Dần dần không khí trong đội thay đổi hẳn. Không ai còn nghĩ việc học là vô bổ. Trong khi cả huyện hoang mang lo sợ thì Đội 7 vẫn bình chân như vại. Trước kia con gái ít được đi học, con trai cũng phải tám chín tuổi mới đến trường. Giờ nhờ thanh niên trí thức khuyên giải, nhà nào cũng cho con đi học đúng tuổi sáu bảy.

Vì thế mà số lượng học sinh lớp một tăng vọt phải tuyển thêm giáo viên. Hiệu trưởng Tăng Khánh Hoa còn tổ chức thi tuyển phân chia rõ ràng giáo viên dạy Văn và Toán.

Trong không khí học tập sôi nổi ấy, Mao Đầu và Hỉ Bảo cũng đến tuổi đi học.

Mới qua sinh nhật 6 tuổi được hai tháng, hai đứa đã được Triệu Kiến Thiết dẫn lên công xã làm hộ khẩu để chuẩn bị nhập học.

Thời này quản lý hộ tịch lỏng lẻo, nhiều người chẳng buồn đi đăng ký. Không đi học, không đi xa thì có hộ khẩu hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc chia lương thực.

Nhưng đi học thì khác. Trước kia học trường công xã thì tiện thể đăng ký luôn. Giờ Đội 7 có trường riêng nên phải lên công xã làm thủ tục trước.

Nhiệm vụ vinh quang này được giao cho Triệu Kiến Thiết.

Dẫn theo hai đứa nhỏ Tống gia và mấy đứa của Triệu gia, Triệu Kiến Thiết đau đầu dắt chúng đi xếp hàng. Mai là khai giảng nên hôm nay đông nghịt người từ các đội khác đến đăng ký và nhập học. Trẻ con chen chúc, khóc lóc đ.á.n.h nhau loạn xạ.

Triệu Kiến Thiết kéo Hỉ Bảo tránh đám đông. Trước khi đi, bà cô đã dặn đi dặn lại: Mao Đầu lạc thì kệ nó tự tìm đường về nhưng Hỉ Bảo mà sứt mẻ tí da nào thì liệu hồn!

“Hỉ Bảo, tờ giấy bà đưa con đâu?”

Triệu Kiến Thiết day trán. Anh ta cảm giác bà cô sinh ra để khắc mình. May mà Hỉ Bảo ngoan ngoãn, bảo đứng yên là đứng yên không như Mao Đầu...

Khoan đã, Mao Đầu đâu rồi?!

“Trong túi ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hỉ Bảo móc ra tờ giấy có ghi mấy chữ thanh tú: Tống Ngôn Hề. Đó là tên cô em chồng của Cúc Hoa đặt cho, bà Triệu giữ gìn cẩn thận bao năm nay, dù mực b.út máy đã phai màu ít nhiều.

Nhưng lúc này Triệu Kiến Thiết chẳng còn tâm trí đâu mà lo cho tờ giấy, anh ta quay cuồng tìm Mao Đầu. Cục than đen ấy vừa lẩn vào đám đông là mất hút tìm lòi mắt không ra.

“Hỉ Bảo, anh xong rồi!”

Giữa lúc Triệu Kiến Thiết hoảng loạn, Mao Đầu lù lù xuất hiện, giơ cái sổ hộ khẩu nhỏ đưa cho Hỉ Bảo:

“Đến lượt em đấy, bà bảo anh phải trông em cẩn thận, không thì anh đừng hòng về nhà.”

Triệu Kiến Thiết đang định mắng thì bật cười. Với bà Triệu, thằng cháu họ như anh ta là đồ nhặt được, còn Mao Đầu là cháu đích tôn mà bị đối xử thế này, tự nhiên anh ta thấy lòng nhẹ nhõm hẳn:

“Làm xong rồi à? Giỏi đấy. Hỉ Bảo, đi thôi.”

Mao Đầu nhanh chân làm xong thủ tục cho mình, đến lượt Hỉ Bảo và đám trẻ Triệu gia thì người đã vãn bớt. Triệu Kiến Thiết là người quen trên công xã, thủ tục làm nhoáng cái là xong.

Lúc về vẫn là một dây củ cải nhỏ nối đuôi nhau. Triệu Kiến Thiết đưa hai đứa nhỏ về Tống gia trước.

Ngày mai khai giảng, với lũ trẻ khác trong Tống gia thì bình thường, năm nào chẳng thế. À quên, tiểu Cường và tiểu Vĩ đã lên cấp hai trường công xã. Đúng như dự đoán của Triệu Kiến Thiết, trường cấp hai xây xong đúng lúc hai đứa tốt nghiệp tiểu học, hại chúng nó sống dở c.h.ế.t dở.

Nhưng ba chị em Xuân Lệ vẫn học tiểu học, cộng thêm hai lính mới năm nay thì Tống gia vẫn có 5 học sinh tiểu học.

Thấy hai đứa về, Tống Vệ Quốc vừa đi làm về tiện tay cầm sổ hộ khẩu xem. Ban đầu không có gì nhưng lật sang trang thứ hai...

Dưới tên Tống Vệ Quốc là tên vợ và các con nhưng cái tên cuối cùng lại là: Tống Xã Hội.

Tống Vệ Quốc ngớ người.

Ngẩn tò te một lúc, anh ta gọi Mao Đầu lại:

“Ba đã viết giấy cho mày rồi mà? Sợ mày không nhớ tên nên viết rõ ra đấy, sao lại thành thế này? Tống Xã Hội... Tống Xã Hội là ai? Mày đến tên mình cũng không nhớ à? Mày ngốc thế?”

Bị chê ngốc ai chẳng cáu. Mao Đầu trừng mắt:

“Ba mới ngốc, con là Mao Đầu! Lạt Mao Đầu!!”

“Tao biết mày là Mao Đầu, tao đang hỏi tên khai sinh của mày cơ!”

“Thì tên cúng cơm là Mao Đầu, tên khai sinh là Lạt Mao Đầu!” Mao Đầu chống nạnh, ưỡn n.g.ự.c, hất cằm kiêu ngạo, “Ba đến tên con trai mình cũng không biết! Còn tờ giấy kia con cho người ta rồi!”

Tống Vệ Quốc suýt phát điên, giơ sổ cho nó xem chỗ đăng ký ai ngờ bị nó hất tay ra, tặng kèm cái lườm khinh bỉ:

“Con không biết chữ!”

Ờ nhỉ, tức quá quên mất.

Hít sâu mấy hơi lấy lại bình tĩnh, Tống Vệ Quốc định hỏi cho ra nhẽ thì bà Triệu đi ra. Hỏi qua loa vài câu, bà giật lấy sổ hộ khẩu bảo Hỉ Bảo đưa tờ giấy cho xem.

“Bà ơi, đây ạ!” Hỉ Bảo đưa tờ giấy, còn ghé đầu vào xem cùng chỉ trỏ, “Ở đây này, Tống Ngôn Hề, bà bảo tên khai sinh của con là Tống Ngôn Hề.”

Thấy không có vấn đề gì, bà Triệu mới thở phào rồi lườm Tống Vệ Quốc cháy mặt:

“Kêu ca cái gì? Nhầm tên thôi mà? Thế Mao Đầu tên là gì?”

“Nó tên Tống Cương! Cường (Mạnh), Cương (Cứng) nghe là biết anh em ruột rồi!”

Tống Vệ Quốc ấm ức.

Bà Triệu lườm:

“Thế trong này ghi gì?”

“Tống Xã Hội... Trời mới biết là ai, mai con lên công xã sửa lại.”

Tống Vệ Quốc càng nghĩ càng khó chịu, con trai mình mà lại còn khác biệt với anh em trong nhà, anh ta không chấp nhận được cái tên quái đản này.