Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 78: Vào lớp Một (3)



 

Lời an ủi không có tác dụng với Mao Đầu:

“Còn lâu mới đến Tết. Giá mà ngày nào thầy cũng cho thi thì tốt biết mấy!”

Thầy Tăng vừa vào lớp nghe câu này suýt vấp ngã. Ổn định lại, thầy nhìn Mao Đầu bất lực:

“Trò Tống Xã Hội, sắp vào lớp rồi trật tự đi.”

Mao Đầu tức anh ách. Sắp vào lớp chứ đã đ.á.n.h trống đâu? Cả lớp nói chuyện sao thầy chỉ soi mỗi mình nó? Chắc chắn thầy cùng phe với bà nội!!

Nhưng rất nhanh Mao Đầu vui vẻ trở lại.

Tiết một được một nửa, Triệu Kiến Thiết dẫn Xú Đản gõ cửa lớp:

“Thầy Tăng, tôi mang thêm một học sinh cho thầy. Nào, Xú Đản... trò Tống Đào, đây là thầy giáo, gọi là thầy Tăng hoặc thầy hiệu trưởng nhé. À, nó chưa có sách, Mao Đầu cho em xem chung!”

Mấy năm nay kinh tế khá giả, sách giáo khoa lại rẻ, học phí miễn nên nhiều nhà sắm sách mới cho con. Mao Đầu và Hỉ Bảo dùng sách mới nhưng Tống gia còn bộ sách cũ của các anh chị để lại. Bà Triệu định về tìm cho Xú Đản dùng tạm.

Ai bảo không nói sớm?

Thầy Tăng nhìn Triệu Kiến Thiết ngán ngẩm, muốn nhắc nhở d.ụ.c tốc bất đạt. Nhưng nhìn kỹ thấy Xú Đản sáng sủa, thanh tú, nếu không húi cua thì tưởng là con gái. Thằng bé đứng ngoan ngoãn không khóc không nháo, không sợ người lạ làm thầy mềm lòng nhận luôn.

“Em tên là Tống Đào phải không?” Thấy Xú Đản gật đầu, thầy chỉ chỗ cạnh Mao Đầu, “Em ngồi đó đi.”

Ghế dài nên chen thêm người cũng dễ. Mao Đầu vui lắm vì nó thích em Xú Đản, mỗi tội thím ba cứ giữ khư khư sợ nó làm đau em trai.

“Xú Đản lại đây!”

Mao Đầu xích vào, đẩy sách sang vẫy em trai vào ngồi.

Thầy Tăng quan sát thấy Xú Đản ngồi ngay ngắn, khoanh tay lên bàn mắt chăm chú nhìn lên bảng như các bạn, mới thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra năm nay chỉ có mỗi Mao Đầu là thành phần cá biệt.

Nửa tiết sau suôn sẻ. Chuông reo Xú Đản vẫn ngồi im. Mao Đầu hỏi:

“Đi nhà xí không?”

Xú Đản gật đầu, lon ton theo anh trai.

Thấy hai anh em đi, Hỉ Bảo quay sang hỏi bạn bên cạnh:

“Lan ơi đi không?”

Không biết vô tình hay cố ý, bên trái Hỉ Bảo là Mao Đầu bên phải là Triệu Ngọc Lan, cháu họ Triệu Kiến Thiết. Con gái ruột của Triệu Kiến Thiết kém Hỉ Bảo hai tuổi, giờ chắc đang chơi ở nhà.

“Đi, mình cùng đi.”

Không áp lực bài vở, trường học với bọn trẻ đúng là thiên đường. Trước kia chơi cũng vui nhưng toàn phải chạy theo anh chị lớn, giờ đi học mới thấy nhiều bạn cùng lứa thế.

Giờ ra chơi mười phút, đến giờ thầy Tăng gõ cái kẻng treo trước cửa lớp.

Keng keng keng.

Đám học sinh đang chạy nhảy như ong vỡ tổ vội vàng lao về lớp còn nhanh hơn lúc ra. Cả lính mới lớp 1 chưa quen cũng bị các anh chị dọa cho chạy trối c.h.ế.t về chỗ ngồi.

Khác với mọi người, Mao Đầu vào lớp theo phong cách riêng. Vì về muộn, thầy Tăng đã đóng cửa. Lẽ ra có thể gõ cửa nhưng nó chọn cách... đu cửa sổ nhảy vào, lộn một vòng trên bàn thứ hai rồi ngồi xuống ghế.

Thầy Tăng quyết định trưa nay phải đi thăm gia đình gấp!

Khoan đã...

“Tống Xã Hội, em trai em đâu?”

Thầy Tăng định giảng bài thì thấy thiếu người. Bình thường không để ý nhưng nhờ màn biểu diễn của Mao Đầu, thầy nhớ ra hai bên nó phải là hai đứa trẻ trắng trẻo ngoan ngoãn. Giờ bên phải Hỉ Bảo còn đó, bên trái Xú Đản đâu?

Mao Đầu cũng ngớ người giơ quyển sách cũ lên:

“Em... vừa nãy em gặp bà nội, nói chuyện một lúc rồi lấy sách nên vào muộn. Em không biết Xú Đản đi đâu.”

Nhìn sang Hỉ Bảo dò hỏi. Hỉ Bảo cũng ngơ ngác, con bé đi vệ sinh nhưng khác chỗ với anh em Mao Đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thầy Tăng thở dài:

“Các em tự xem sách nhé, thầy đi tìm bạn.”

Ra khỏi lớp, thầy nhờ cô giáo lớp bên cạnh để mắt hộ rồi chạy đi tìm.

Trường không có tường bao, sân trường rộng mênh m.ô.n.g. Thầy Tăng tìm khu vệ sinh nam, tìm quanh sân trường, nghĩ trẻ con không chạy xa được. Nhưng mười phút không thấy bóng dáng đâu thì thầy bắt đầu hoảng.

Giờ này không tiện nhờ giáo viên khác, không biết thằng bé chạy đi đâu. Thầy chạy ra ruộng gần đó hỏi xã viên.

May mà có người nhìn thấy vì hai đứa trẻ Tống gia nổi tiếng xinh xắn. Người ta chỉ hướng cho thầy.

Thầy Tăng đuổi theo càng đi càng thấy lạ. Hướng này không về Tống gia cũng không ra ruộng của Tống gia, chẳng phải ra khỏi đội, mà là hướng về phía Triệu gia tức là chân núi. Chẳng lẽ Xú Đản ham chơi trốn học lên núi?

Rất nhanh thầy thấy Xú Đản đứng trơ trọi trên đường làng ngó nghiêng lung tung, mặt đầy vẻ hoang mang.

“Tống Đào!” Thầy Tăng giận nhưng cố kiềm chế, kéo tay trò, “Sao em tự ý bỏ đi thế? Chưa tan học mà, cấm trốn học nhé!”

Bị kéo bất ngờ, Xú Đản giãy giụa không thoát được nên cuống lên:

“Bỏ ra, cháu không đi với chú! Mẹ dặn không được đi theo người lạ.”

“Hả?”

Thầy Tăng muốn c.h.ử.i thề. Không đi theo người lạ là đúng nhưng thầy là người lạ à? Nghĩ trẻ con còn bé, trước giờ ít tiếp xúc thầy nén giận bế thốc Xú Đản lên đi về phía ruộng của Tống gia.

“Không đi, không đi với chú đâu, Mẹ ơi! Mẹ ơi!!” Xú Đản sợ khóc thét, giãy giụa đòi xuống. Vừa xuống đất chạy được hai bước lại bị tóm lại, nó khóc nước mắt nước mũi tèm lem, “Chú là ai? Cháu bảo bà nội đ.á.n.h chú!”

Thầy Tăng: “…………” Thôi, xin nghỉ hưu sớm cho lành.

Cuối cùng thầy cũng không đưa được Xú Đản về trường vì thằng bé khóc ghê quá. Viên Lai Đệ thấy con khóc thì xót xa lao tới ôm con dỗ dành.

Bên này thầy Tăng mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Làm hiệu trưởng kiêm giáo viên ba năm nay, hôm nay là ngày mệt nhất. Thầy khuyên gia đình suy nghĩ kỹ, cháu còn bé quá chưa hợp đi học.

Phối hợp với lời thầy, Xú Đản nức nở tố cáo:

“Mẹ ơi, mẹ đi đâu thế? Con tìm không thấy mẹ... Ông ấy là ai? Sao ông ấy bắt con đi?”

Viên Lai Đệ đau lòng muốn c.h.ế.t, nghe thầy giáo nói lại nghe con kể lể, vội vàng hứa:

“Được được, không đi học nữa, Xú Đản ở với mẹ, mẹ không đi đâu hết.”

Đi học?

Xú Đản sực nhớ ra:

“Đúng rồi, con phải đi học... Anh đâu rồi?”

Hỏi hay lắm!!

Bà Triệu quay sang hỏi:

“Bà bảo thằng Mao Đầu trông mày cơ mà? Nó đâu rồi?”

Bà sợ không chỉ Xú Đản bị bỏ rơi mà Hỉ Bảo cũng bị lạc. Bà giục thầy Tăng:

“Thầy về trường nhanh lên, để một lũ trẻ ranh ở đấy chúng nó chạy mất bây giờ! Đi, tôi đi cùng thầy!”

Sự việc không đến nỗi bi đát thế. Trẻ con vẫn sợ thầy giáo, thầy không có ở đó cũng không dám quậy quá.

Khi thầy Tăng và bà Triệu hớt hải về đến nơi, lũ trẻ lớp 1A vẫn ngoan ngoãn ngồi trong lớp, túm năm tụm ba nói chuyện. Có đứa chơi ô ăn quan, đứa chơi đan dây rất vui vẻ.

Giữa đám đông ồn ào, có một bóng dáng đen sì nổi bật.

Bà Triệu liếc nhìn Hỉ Bảo đang chơi đan dây vui vẻ với con bé Lan của Triệu gia rồi nhìn sang Mao Đầu đang chăm chú cầm sách đọc, bỗng thấy đầu óc không load kịp.

Hình như... không giống những gì bà nghĩ?

--

Hết chương 38.