Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 79: Chuyện học hành của Xú Đản (1)



 

Không thể có ngày khai giảng nào đặc sắc hơn thế này.

Thầy Tăng đẩy cửa bước vào, cả lớp nhốn nháo bỗng im phăng phắc như gà rù. Đồ chơi được cất biến, đứa nào đứa nấy ngồi ngay ngắn, hai tay đặt lên bàn, mắt sáng long lanh nhìn thầy.

"Vào lớp." Thầy Tăng đau đầu, quyết định lờ đi chuyện vừa rồi, cầm sách giáo khoa lên bục giảng, "Mở sách trang 3 bài 1, đọc theo thầy: 'Đổi đời không quên Mao Chủ tịch'."

Học sinh bên dưới đồng thanh đọc to, giọng vang rền, âm cuối kéo dài lê thê. Thầy Tăng hài lòng, nhìn lướt qua đứa nào cũng ra dáng học sinh ngoan, khác hẳn cảnh tượng nhìn qua cửa sổ lúc nãy.

Ngoài cửa sổ, bà Triệu tò mò ngó thêm vài cái. Mao Đầu và Hỉ Bảo không phát hiện ra bà, hai đứa mỗi đứa cầm một quyển sách chăm chú đọc theo thầy.

"Ông nội bảy tuổi đi ăn xin, ba bảy tuổi đi chạy nạn. Năm nay em cũng bảy tuổi, vui sướng cắp sách đến trường..."

Trên bục, thầy Tăng đọc bài bản, dưới bục học trò đọc diễn cảm chẳng cần biết hiểu hay không, cứ khí thế là được. Bà Triệu đứng ngoài nghe mà toát mồ hôi hột đành quay người bỏ đi. Bà còn phải về hỏi xem Xú Đản có đi học không. Nếu không đi thì sang năm cũng khó mà theo kịp, xem cái đà này Mao Đầu chắc không chịu lưu ban đâu, Xú Đản một mình có xoay sở được không?

Chắc chắn là không rồi.

Ra đến đầu bờ ruộng, đúng như dự đoán, Xú Đản vẫn ngoan ngoãn bám đuôi Viên Lai Đệ ra vẻ "con theo mẹ".

Thấy bà Triệu, Viên Lai Đệ vội đẩy con trai:

"Nói với bà đi, con muốn đi học."

Xú Đản mở to đôi mắt long lanh ngây thơ nhìn bà nội:

"Bà ơi, con muốn đi học."

Rồi như sực tỉnh, nó ngơ ngác hỏi,

"Đi học là gì ạ?"

Viên Lai Đệ suýt khóc vì thằng con ngốc. Bà Triệu thì không để bụng chỉ cau mày nói thật:

"Xú Đản còn bé quá, tốt nhất là đợi một hai năm nữa. Nhưng nhà mình đi học hết rồi còn mỗi nó, với cái tính này sợ bị người ta bắt nạt c.h.ế.t."

Đừng tưởng trẻ con ngây thơ, mâu thuẫn xung đột cũng không ít đâu. Nhưng nhà lão Tống có truyền thống gia phong chưa bao giờ chịu thiệt. Tiểu Cường và tiểu Vĩ không bắt nạt người khác là may, Xuân Lệ mồm mép tép nhảy, nói lý lẽ thì ai cãi lại, động thủ thì có hai ông anh bảo kê nên Xuân Mai và Xuân Phương đi học chưa bao giờ bị bắt nạt. Còn Mao Đầu và Hỉ Bảo, một đứa chuyên gây sự, một đứa được trời độ nên bà Triệu chẳng lo.

Chỉ lo mỗi thằng Xú Đản này...

"Mẹ, cho Xú Đản đi học đi, con nghĩ mấy anh chị đều đi học để nó ở nhà một mình cũng tội, mẹ thấy đúng không?"

Viên Lai Đệ cầu xin. Thực ra lý tưởng nhất là Mao Đầu và Hỉ Bảo học muộn một hai năm, đợi Xú Đản lớn rồi cùng đi. Nhưng cô ta biết thừa chuyện đó là không thể. Nhớ hồi xưa bà Triệu cưng chiều Cúc Hoa, ép cô học ngày học đêm để nhảy lớp học cùng Vệ Quân trên huyện.

Đã thế thì sao bắt người khác chịu thiệt vì con mình được? Mặt mũi nào?

Viên Lai Đệ tự an ủi, tiểu học dễ ợt, Tống Cúc Hoa học được thì con trai cô ta cũng học được:

"Mẹ ơi, con xin mẹ, cho Xú Đản..."

"Thôi được rồi." Bà Triệu đau đầu, chuyện này bà không quan trọng, Viên Lai Đệ muốn thì cứ chiều, "Cô dỗ nó đi, trưa ăn xong lại theo Mao Đầu đi học. Lát tôi bảo Mao Đầu trông chừng nó."

Được như ý, Viên Lai Đệ sướng rơn, vừa làm vừa dặn dò con trai phải ngoan ngoãn nghe lời thầy, tan học không được chạy lung tung, đi đâu cũng phải theo anh...

Xú Đản nghe lời răm rắp, mẹ nói một câu gật đầu một cái. Viên Lai Đệ thở phào, nghĩ buổi sáng chỉ là tai nạn, chiều nay chắc chắn ổn.

...

Trưa tan học, Mao Đầu và Hỉ Bảo đeo túi chéo vai, đứng chờ ở sân trường. Thấy các chị ra, cả lũ nối đuôi nhau về nhà.

Xuân Lệ thắc mắc:

"Sáng nay hết tiết một chị thấy Xú Đản mà, chẳng lẽ chị nhìn nhầm Hỉ Bảo thành Xú Đản?"

Không cần Hỉ Bảo nói, Mao Đầu liến thoắng kể lại sự tình. Tuy cuối cùng Xú Đản không về lớp nhưng thấy thầy Tăng vẫn dạy bình thường thì chắc nó không sao:

"... Em đoán nó nhớ thím ba nên chạy đi tìm rồi."

Hỉ Bảo gật đầu:

"Em cũng nhớ mẹ với bà, nhưng anh trai bảo không được về."

Nhớ thì nhớ nhưng hai năm nay theo Mao Đầu lăn lộn khắp nơi nên cô bé dạn dĩ hơn nhiều. Không như mấy đứa lớp bên cạnh khóc nhè đòi về, may mà có anh chị học cùng trường dỗ dành.

"Đi học đương nhiên không được về. Hỉ Bảo ngoan, nghe lời anh Mao Đầu, ai bắt nạt thì chạy đi mách chị!"

Xuân Lệ ra dáng chị cả. Tiểu Cường và tiểu Vĩ lên cấp hai rồi, giờ cô bé là trùm trường tiểu học.

Vừa nói chuyện vừa đi nhoáng cái đã về đến nhà.

Vừa vào cửa, Xú Đản đang chơi trong sân đã lạch bạch chạy ra đón Mao Đầu:

"Anh ơi, cho em đi học với?"

"Mày không chạy nữa à?" Mao Đầu lấy trong túi ra hai quyển sách cũ đưa cho em trai, "Của bà cho đấy."

Xú Đản ngây thơ nhận lấy, nghe câu cuối thì phản bác:

"Anh cho."

"Bà đưa cho anh, bảo anh đưa cho mày." Mao Đầu kiên nhẫn giải thích, "Mà sáng nay mày chạy đi đâu? Chớp mắt cái đã mất hút. Đi học phải nghe lời, chưa tan học không được chạy. Ăn cơm xong đi theo anh, biết chưa?"

"Vâng." Xú Đản gật đầu mạnh, ôm khư khư quyển sách nhìn cái túi của anh chị với ánh mắt thèm thuồng, rồi quay ngoắt chạy biến vừa chạy vừa hét, "Mẹ ơi, con có sách rồi, anh cho!"

Mao Đầu: "…………" Hóa ra nãy giờ anh nói mày không nhớ chữ nào hả?

Hiếm khi thấy Mao Đầu cứng họng, Xuân Lệ cười phá lên kéo theo cả đám em gái cười theo. Xuân Lệ trêu:

"Cố lên nhé em trai Mao Đầu, làm anh khó lắm đấy."

Lúc này Xú Đản chạy lại, nghe thấy thế bèn học theo:

"Em trai Mao Đầu!"

"Gọi là anh!"

Mao Đầu trừng mắt.

Xú Đản sợ quá nấc cụt:

"Nấc, anh!"

Rồi quay sang Xuân Lệ,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Phải gọi là anh!"

Xuân Lệ xoa đầu em trai, không để bụng hỏi:

"Ăn gì mà nấc thế? Vào nhà đi, hôm nay khai giảng chắc chắn có đồ ngon!"

Ngày đầu đi học với ba đứa nhỏ đúng là mới mẻ.

Hỉ Bảo thấy lạ lẫm lắm, ăn xong không nghỉ ngơi mà bám đuôi bà nội kể chuyện trường lớp. Nào là thầy dạy đọc, dạy đếm, rồi bạn mới Lan Tử, anh trai Lan T.ử là Triệu Hoành Bân cao lớn...

"Anh ấy cao ơi là cao! Thầy Tăng bảo anh ấy ngồi bàn cuối. Anh ấy định ngồi cạnh Lan T.ử nhưng Lan T.ử đòi ngồi cạnh con. Bà ơi, bên trái con là anh Mao Đầu, bên phải là Lan Tử. À, Xú Đản ngồi cạnh anh Mao Đầu."

Bà Triệu vừa nghe vừa cười, cháu gái nói gì cũng hay. Đến đoạn Triệu Hoành Bân bà mới khựng lại. Thằng bé đó là cháu họ Triệu Kiến Thiết, mười tuổi rồi mà vẫn học lớp một vì đúp ba năm liên tiếp.

"Con chơi với Lan T.ử thôi, không thì chơi với Mao Đầu, đừng dây vào thằng ngốc Triệu Hoành Bân."

Bà Triệu thở dài, nhà nào cũng có người ngốc. Bà thông minh thế mà đẻ ba thằng con ngốc, hai thằng cháu đích tôn cũng ngốc. May mà Mao Đầu lớn lên lại khôn ra, Xú Đản nhìn cũng sáng sủa.

Đến giờ đi học trời vẫn nắng, bà Triệu đội mũ rơm cho Hỉ Bảo rồi mới cho đi.

Đám trẻ con nhảy chân sáo đi khuất.

Lúc này Viên Lai Đệ mới ngập ngừng hỏi:

"Mẹ, sao Xú Đản dùng sách cũ? Sách thừa của Xuân Mai à?"

"Thế cô muốn sách cũ của thằng Cường?" Bà Triệu nhớ lại chuyện cũ, "Mà có muốn cũng chả tìm thấy, chúng nó phá nát rồi!"

Tiểu Cường và tiểu Vĩ học lớp 8, sách lớp 1 nát bươm từ đời nào rồi.

Viên Lai Đệ vội xua tay:

"Không phải, ý con là... mua bộ mới cho nó!"

"Cũng phải có mà mua chứ!" Bà Triệu phát ngán cô con dâu này, "Sao không nói sớm? Trường nhận đăng ký cả tháng trước rồi. Giờ cô bảo mua thì tôi biết đào đâu ra? Lên huyện chưa chắc đã có, mà tôi cũng rảnh đâu mà chạy đi mua cho cô!"

Mắng xong bà bỏ đi, lầm bầm:

"Mình cũng rảnh thật, đi đôi co với đứa ngốc làm gì."

Viên Lai Đệ nghẹn họng.

Bên này Trương Tú Hòa bê chậu quần áo đi giặt, thấy mặt em dâu xanh mét thì đoán được ngay. Nhưng cô mặc kệ, gọi Vương Bình:

"Lề mề gì thế, nhanh lên, sắp đến giờ làm rồi."

"Ra ngay đây!"

Vương Bình cũng bê chậu quần áo ra. Trưa tranh thủ giặt phơi, chiều về là khô.

Vương Bình liếc Viên Lai Đệ một cái, cười trừ rồi chạy theo chị dâu ra sông.

...

Chuyện nhà của Tống gia không ảnh hưởng đến không khí trường học. Khai giảng vui như hội, nhất là với lính mới.

Ở quê ít đồ chơi nhưng nhiều trò. Đi học bạn bè đông vui, túi đứa nào cũng đầy ắp đồ chơi.

Chơi ô ăn quan, đan dây, nhảy dây... Con gái còn thích sưu tầm vỏ kẹo, hiếm lắm mới có tờ vỏ đẹp. Có đứa mang truyện tranh, toàn đồ cũ của anh em họ trên phố thải ra nhưng vẫn quý như vàng.

Con trai thì chơi ná nhưng không dám b.ắ.n lung tung trong trường, chỉ b.ắ.n đạn giấy. Đông nhất là trò cảnh sát bắt cướp, chiếm nửa cái sân trường, chuông reo mới chịu vào lớp.

Trong bối cảnh đó, cặp đôi Mao Đầu và Xú Đản nổi bần bật.

Nhớ lời dặn, chiều đến trường Mao Đầu túm c.h.ặ.t Xú Đản. Trong giờ học Xú Đản ngoan, ngồi im thin thít. Nhưng đến giờ ra chơi Mao Đầu khổ sở, dắt em đi vệ sinh, bịt mũi chờ rồi dắt về.

Có lần Mao Đầu tò mò thả ra xem Xú Đản có biết đường về không. Kết quả Xú Đản đi vệ sinh xong ngơ ngác không thấy anh đâu liền đi thẳng ra cổng trường.

"Xú Đản!" May mà Hỉ Bảo đi ngang qua túm lại, "Anh Mao Đầu đâu? Sao em không đi với anh?"

Xú Đản ngơ ngác nhìn chị gái. Hai đứa nhìn nhau một hồi, cuối cùng Hỉ Bảo đầu hàng:

"Thôi, đi về lớp với chị."

Mao Đầu nấp trong góc thở dài, thôi thì cứ trông chừng cho chắc.

Ngày đầu tiên trôi qua êm ả. Nhưng lúc tan học suýt có biến. Lớp 1 không có bài tập về nhà nên về sớm nhất nhưng phải đợi anh chị. Xú Đản không biết, thấy mọi người về cũng đi theo. Mao Đầu vừa cất sách vở ngẩng lên đã không thấy em trai đâu.

Mao Đầu: “……!!!”

Lao ra cửa thì học sinh ùa ra như ong vỡ tổ, Xú Đản mất hút.

Hỉ Bảo đeo cặp, xách túi sách của Xú Đản đi ra, thấy Mao Đầu tuyệt vọng nhìn đám đông:

"Lại mất à? Không sao đâu, không lạc được, mình đi tìm."

Đúng là không lạc được. Đám Xuân Lệ ra tới nơi, cả nhóm vừa đi vừa gọi, chưa đầy mười phút đã thấy Xú Đản ngồi xổm xem kiến chuyển nhà bên bờ ruộng.

Thấy các anh chị vây quanh, Xú Đản đứng dậy, mếu máo:

"Em làm mất anh Mao Đầu rồi, tìm không thấy."

Mao Đầu:

"………… Ha ha."

Rút kinh nghiệm, về nhà Mao Đầu kiếm sợi dây thừng bỏ vào cặp, quyết tâm mai tan học sẽ buộc em trai vào thắt lưng mình. Có dây buộc, xem nó chạy đằng nào!!

Cơm tối xong, đám trẻ quây quần làm bài tập.

Tiểu Cường và tiểu Vĩ nhìn các em với ánh mắt ghen tị nổ đốm mắt, nhất là Mao Đầu đang nhởn nhơ không có bài tập.

"Sướng thế, thầy tao ác lắm, ngày nào cũng bài tập, sáng đến nộp ngay, không có là ăn thước kẻ. Nay tao bị 5 cái!"

"Tao đỡ hơn, 3 cái."

Mao Đầu liếc xéo hai ông anh:

"Hai anh lại không làm bài tập hè chứ gì? Hay làm bừa sai hết?"

Trương Tú Hòa đang lau bàn, nghe thế quay lại cốc đầu tiểu Cường cái bốp:

"Mày lại không làm bài tập hả!"

"Đâu có!" tiểu Cường oan uổng quá, nó có làm, chỉ là sai hơi nhiều. Bài tập nhiều thế, chơi chán đến sát ngày mới làm, làm xong là may rồi còn đòi hỏi gì? "Mẹ, con làm thật mà!"