Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 80: Chuyện học hành của Xú Đản (2)



 

Sợ mẹ không tin, tiểu Cường gật đầu lia lịa, kéo tiểu Vĩ làm chứng.

Nhưng Mao Đầu bồi thêm:

"Thế làm rồi sao thầy đ.á.n.h? Anh bị 5 cái, anh Vĩ 3 cái, phải có lý do chứ? Chẳng lẽ thầy ghét hai anh à?"

Tiểu Cường cứng họng. Tiểu Vĩ đ.ấ.m nó một cái:

"Nói linh tinh, mẹ tao biết lại đ.á.n.h tao bây giờ!"

Vương Bình chờ mãi không thấy bát đũa bẩn, sang xem sao thì nghe được:

"Chuyện gì mẹ biết thì đ.á.n.h mày?"

Mao Đầu giơ tay cao tít:

"Con biết, anh ấy không làm bài tập, cả hai anh đều không làm nên bị thầy đ.á.n.h! Đúng không Hỉ Bảo?"

Hỉ Bảo gật đầu:

"Anh Mao Đầu nói đúng ạ."

Tiểu Cường và tiểu Vĩ mếu máo nhìn hai bà mẹ. Tiếc là Trương Tú Hòa và Vương Bình không mủi lòng:

"Đợi ba mày về xử lý!"

Thôi xong...

Người lớn đi rồi, tiểu Cường quay sang mắng Mao Đầu:

"Mày chỉ giỏi mách lẻo! Sách mày đâu? Lại đây anh dạy học, học không tốt mai anh mách thầy! À, biết viết tên chưa? Lại đây anh dạy."

"Em cũng muốn học!"

Hỉ Bảo giơ tay. Lớp 1 mới học đọc và đếm số thôi.

Với cô em gái trắng trẻo, tiểu Cường rất kiên nhẫn. Nó huých tay tiểu Vĩ:

"Mày dạy thằng Mao Đầu đi, dạy cho t.ử tế vào! Tao dạy Hỉ Bảo."

Tiểu Vĩ còn đang suy nghĩ "dạy t.ử tế" là thế nào thì Mao Đầu đã sán lại, chìa vở b.út ra:

"Dạy đi, dạy em viết Mao Đầu."

"Ừ được." Vĩ tính hiền, dù bị Mao Đầu hố vẫn viết mẫu hai chữ "Mao Đầu" vào vở rồi hỏi, "Biết chữ không? Đọc theo anh: Mao Đầu."

Mao Đầu nhìn Vĩ như nhìn kẻ ngốc:

"Em bảo anh viết, anh lại dạy em đọc. Anh ngốc hay em ngốc?"

Nói xong nó giật lấy vở, bắt chước viết theo.

Thấy tiểu Vĩ bị hố, tiểu Cường mừng thầm, quay sang Hỉ Bảo viết hai chữ vào vở em:

"Hỉ Bảo nhìn này, đây là tên em."

Hỉ Bảo nhìn, đếm nét chữ rồi nghiêm túc bảo:

"Anh Cả, em tên là Tống Ngôn Hề, ba chữ cơ."

Tiểu Cường: "…………"

Mao Đầu đang hì hục viết cũng ngẩng lên, chọc tiểu Vĩ:

"Em cũng ba chữ, Lạt Mao Đầu, anh viết nốt đi."

Vĩ: "…………"

Xuân Lệ đang làm bài tập không nhịn được cười phá lên. Xuân Mai và Xuân Phương cũng hùa theo lêu lêu:

"Xấu hổ quá, anh lớn mà không biết viết tên."

"Các em biết thì viết đi!" tiểu Cường cáu. Nó biết quái nào được ba chữ Tống Ngôn Hề viết thế nào. À không, "Anh biết viết chữ Tống!" Nó giật vở Hỉ Bảo, viết thêm chữ Tống vào trước hai chữ kia, "Đấy, em tên là Tống Hỉ Bảo."

Hỉ Bảo chớp mắt, thắc mắc:

"Bà bảo em tên Tống Ngôn Hề."

Rồi kiên định,

"Em nghe bà."

Bên kia Vĩ cũng viết chữ Tống vào vở Mao Đầu, ngắm nghía rồi khen:

"Anh thấy chữ Tống này anh viết đẹp nhất."

Mao Đầu giật lại vở:

"Em có họ Tống đâu mà anh viết vào làm gì?"

Câu hỏi hóc b.úa làm tiểu Vĩ ngớ người:

"Mày không họ Tống? Khoan đã, cả nhà mình họ Tống mà, sao mày không họ Tống? Mao Đầu là tên cúng cơm, tên khai sinh là Tống..."

Tống gì nhỉ?

"Em họ Lạt tên Mao Đầu!" Mao Đầu đứng dậy chống nạnh, "Ai bảo cả nhà họ Tống? Mẹ em có họ Tống đâu!"

Hỉ Bảo bênh anh:

"Bà cũng không họ Tống, bà họ Triệu giống Lan t.ử."

"Ha ha ha..." Đám Xuân Lệ cười lăn lộn. Xú Đản chạy lại hóng chuyện cũng hùa theo anh: "Mẹ em cũng không họ Tống, em cũng không họ Tống, em họ Xú tên Đản."

"Thực ra là hai anh ngốc quá!"

Mao Đầu chốt hạ, đ.â.m thêm nhát d.a.o chí mạng.

Tiểu Cường và tiểu Vĩ gục xuống bàn, tâm hồn tan nát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lũ em này đúng là trời đ.á.n.h!!



Ngày đầu tiên đi học, dù phụ huynh có quan tâm hay không cũng hỏi han vài câu. Học sinh cũ thì trả lời qua loa rồi chạy đi chơi. Học sinh mới thì hào hứng kể chuyện còn hỏi ngược lại ba mẹ.

Những đứa chưa đến tuổi đi học hoặc không được đi học thì tò mò và ghen tị.

Mấy năm nay nhờ thanh niên trí thức tuyên truyền, nhiều gia đình bắt đầu coi trọng việc học. Không mong làm cán bộ chỉ cần biết chữ để sau này xin việc trên huyện, thành người thành phố ăn lương nhà nước. Hoặc ít ra biết chữ thì cũng dễ kiếm vợ gả chồng hơn.

Tuy nhiên có những tư tưởng thâm căn cố đế không bao giờ thay đổi.

Như Viên gia, mấy năm nay gần như cắt đứt với Viên Lai Đệ. Các con gái khác cũng ít qua lại.

Viên gia không quan tâm, Đội 7 ngày càng khấm khá, dù chỉ có hai ông bà đi làm nhưng lương thực chia về cũng đủ ăn. Đủ ăn cho hai con trai và ba cháu nội thôi nhé, người khác thì kệ.

Đúng rồi, mấy năm nay em trai lớn của Viên Lai Đệ đẻ thêm con gái, tổng cộng 5 cô. Em trai út đẻ thêm con trai, tổng cộng 3 cậu.

Nhà đông con nhiều cháu nhưng trụ cột kinh tế vẫn là hai ông bà già.

Hôm nay khai giảng, cháu đích tôn Viên Gia Bảo đi học. Thằng bé béo ú, không phải bụ bẫm kiểu trẻ con mà là béo phì, mới tí tuổi đầu đã gần 40 cân (20kg).

Ông bà Viên tự hào nhất là nuôi được cháu đích tôn béo tốt, nhìn sang Triệu gia, Tống gia toàn người mảnh khảnh, tuy chắc thịt nhưng không có mỡ là không được!

Là cháu vàng cháu bạc, Viên Gia Bảo cũng có cặp sách mới, sách mới, b.út tẩy đầy đủ như Mao Đầu và Hỉ Bảo.

Nhưng đồ của Mao Đầu là do Tống Vệ Quốc mua bằng tiền phụ cấp cán bộ. Tuy không nhiều, mỗi tháng 8 hào 6 xu nhưng tích cóp lại cũng đủ mua cho con bộ đồ dùng học tập.

Đồ của Hỉ Bảo thì do chú Tư và cô Út lo, toàn đồ xịn.

Còn Viên gia không có con làm cán bộ hay đi lính, tiền mua đồ cho cháu là do bán trộm lương thực chợ đen.

Thời buổi này lương thực quý như vàng. Nhờ Đội 7 được mùa nên mới có dư. Các đội khác và cả trên thành phố cuối tháng thường đói kém, muốn ăn tí đồ tinh cũng không có chỗ mua.

Bà Viên tuy hèn nhưng vì cháu đích tôn, bà dám liều mạng tích cóp mười quả trứng gà và hai cân gạo trắng đem lên huyện bán chui. Cặp sách là người mua trứng cho, tiền trứng và gạo để mua sách vở.

Thế là trong khi các chị em gái đói lả, Viên Gia Bảo xúng xính đi học với cặp sách và đồ dùng mới tinh.

Tối đến, ông bà Viên còn dắt cháu đi dạo khoe khoang khắp đội. Tiếc là không đủ phiếu vải may quần áo mới, không thì còn oách nữa.

Ba anh em Tống gia đi hóng mát về, rửa mặt xong vào phòng kể chuyện này với vợ.

Viên Lai Đệ tuy cắt đứt với nhà mẹ đẻ nhưng vẫn để ý, nghe thấy thì im lặng không dám hóng hớt. Tống Vệ Dân biết ý nên không ép, dù sao cũng là m.á.u mủ ruột rà. Nhưng anh ta không biết vợ mình đêm nào nghe chuyện nhà mẹ đẻ xong cũng mất ngủ.

Nhưng lần này là ngoại lệ. Tống Vệ Dân vừa mở miệng, Viên Lai Đệ đã gạt đi:

"Anh cứ lo chuyện bao đồng làm gì? Lo cho Xú Đản kìa, anh có biết mẹ dùng tiền chú Tư nuôi Hỉ Bảo không?"

Biết chứ, không thì tiền đâu may quần áo đẹp cho Hỉ Bảo? Cúc Hoa có cho phiếu vải thì cũng phải bỏ tiền ra mua chứ, nhà chồng cô ấy không nói gì chứng tỏ không phải bỏ tiền túi.

Tống Vệ Dân thật thà đáp:

"Biết, sao không biết?"

Viên Lai Đệ không trả lời, thì thầm vào tai chồng bảo mai hỏi bà Triệu.

Hỏi gì? Hỏi xem có tiện thể lo luôn cho Xú Đản không. Đều là cháu, nuôi thêm đứa nữa có sao? Xú Đản không cần quần áo mới, chỉ cần cặp sách và đồ dùng học tập mới thôi.

Hôm sau, Tống Vệ Dân đi làm muộn một chút, ấp úng nói ý định với mẹ. Anh ta không nhắc đến vợ, chỉ bảo Xú Đản là con trai duy nhất của mình nên không thể thua kém đứa con gái.

Bà Triệu lườm con trai. Khỏi cần hỏi cũng biết giọng điệu này là của Viên Lai Đệ. Nhưng bà không chấp, mấy năm nay bà đã ngộ ra chân lý:

Muốn sống vui vẻ thì đừng chấp nhặt với kẻ ngốc.

"Bắt em mày nuôi con hộ mày à? Được thôi, mày viết thư đi, xin địa chỉ chỗ thằng Kiến Thiết rồi chờ thằng Tư hồi âm xem nó có chịu không."

Nói xong bà bỏ đi thẳng.

Tống Vệ Dân nghĩ cũng đúng, xin tiền em trai thì phải hỏi ý kiến nó chứ. Anh ta quyết định đi làm trước, vừa làm vừa nghĩ cách viết thư.

Bà Triệu đi được một đoạn, quay lại thấy thằng con ngốc hớn hở ra đồng thì thở dài thườn thượt. Bà không ngờ hai thằng lớn đã ngốc, thằng ba này còn ngốc hơn. Bà nói móc thế mà nó tưởng thật...

Haizz!

Tống Vệ Dân không nhận ra sự mỉa mai, trưa về mượn giấy b.út của Mao Đầu, định viết thư trước khi ăn cơm. Nhưng cầm b.út lên thì đầu óc trống rỗng, không viết nổi chữ nào.

"Mao Đầu à, viết hộ chú."

Mao Đầu không khách sáo, cầm b.út ra vẻ tự tin. Thấy chú ấp úng mãi, nó giục:

"Chú nhanh lên!"

"Cứ viết là..." Tống Vệ Dân nặn mãi mới ra, "Vệ Quân à, anh là anh ba đây." Ngừng một chút, "Nhà nghèo không có tiền mua sách mới cho con, chú cho anh vay mấy đồng mua sách cho Xú Đản nhé? Khi nào có tiền anh trả."

Bảo em trai nuôi con hộ thì anh ta không mở miệng được nhưng vay tiền chắc không sao nhỉ? Bao giờ trả thì... bao giờ có tiền hẵng hay.

Nghĩ thế là ổn, anh ta bảo:

"Thế thôi, nói rõ ràng là được."

Nói thì rõ ràng, nhưng Mao Đầu viết không rõ ràng. Thực tế nó viết một hàng chữ "Mao Đầu". Đừng đùa, mới học viết hôm qua nhưng nó luyện cả đêm lẫn sáng nay, viết đẹp phết đấy.

"Anh viết chữ Mao Đầu à!" Hỉ Bảo ghé vào xem, vạch trần sự thật, "Một cái, hai cái, ba cái... Anh viết bảy chữ Mao Đầu."

"Ừ, anh chỉ biết viết Mao Đầu thôi."

Mao Đầu tự hào gật đầu.

Tống Vệ Dân dù sao cũng học hết tiểu học, dù quên chữ nhưng không đến nỗi mù chữ. Nghe hai đứa nhỏ nói chuyện, cầm giấy lên xem thì tuyệt vọng:

"Thôi, chú đi tìm chú Kiến Thiết, các cháu ăn cơm trước đi."

Viết thư, xin địa chỉ, dán tem, Triệu Kiến Thiết làm giúp hết, còn tặng kèm cái phong bì, dặn phải ra bưu điện huyện gửi. Xong xuôi tiễn khách.

Khách đi rồi, Triệu Kiến Thiết bảo ba:

"Cô khôn thế sao đẻ con ngốc thế nhỉ? Còn định lừa chú Tư, chú ấy tinh quái bỏ xừ..."

Tống Vệ Dân tưởng mình nói khéo nhưng quên mất rằng không phải ai cũng ngốc như mình. Triệu Kiến Thiết nghe là hiểu ngay, người thông minh như Tống Vệ Quân sao không hiểu?

--

Hết chương 39.