Cuối cùng lá thư đầy xấu hổ ấy cũng không đến tay Tống Vệ Quân.
Có giấy có phong bì thì làm gì được? Mấu chốt là phải mua con tem giá 8 xu. Tống Vệ Dân ban đầu không nghĩ đến, đến lúc rời Triệu gia mới được nhắc. Nhưng anh ta làm đồng từ bé, công điểm đổi hết ra lương thực làm gì có đồng nào dính túi, đừng nói 8 xu, 1 xu cũng không có.
Trên đường về nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng anh ta tìm đến anh cả Tống Vệ Quốc.
Sau đó bị c.h.ử.i cho một trận té tát.
Đánh c.h.ế.t Tống Vệ Quốc cũng không ngờ thằng em lại ngốc đến mức này:
“Bộ sách giáo khoa đáng bao nhiêu tiền? Đáng để chú viết thư xin tiền chú tư à? Chú có mặt mũi xin tiền em trai mà không dám hỏi anh? Anh đứng lù lù trước mặt chú đây mà chú cứ vòng vo tam quốc? Vả lại chú tư ở đơn vị thư từ qua bao nhiêu tay, chú không sợ mất mặt thì cũng phải giữ thể diện cho nó chứ?”
Tống Vệ Quốc tức điên, đến khi nghe Tống Vệ Dân lí nhí bảo đây là ý của mẹ thì càng tức:
“Mẹ nói thế chắc chắn là không nghĩ chú ngốc đến mức này!”
Tống Vệ Quốc mắng xong cố bình tĩnh lại hỏi:
“Sách giáo khoa bao nhiêu tiền?”
Dù Mao Đầu có sách vở mới ngay ngày khai giảng nhưng tiền là do Trương Tú Hòa bỏ ra, anh ta không rõ giá cụ thể.
“Hình như hơn một hào...”
“Thôi chú đi đi, để anh ra trường hỏi thầy hiệu trưởng, chú lo mà đi làm đi!”
Thấy em trai ấp úng mãi không ra câu, Tống Vệ Quốc chán nản đuổi đi. Anh ta quen thầy Tăng tiện đường hỏi một câu là biết.
Tống Vệ Dân cầm lá thư lủi thủi đi về, bóng dáng cô đơn tội nghiệp.
...
Trường tiểu học đang rất náo nhiệt.
Giờ ra chơi tiết một buổi chiều các lớp học trống trơn, sân trường ồn ào như chợ vỡ. Năng lượng của trẻ con đúng là vô tận, người lớn không tài nào hiểu nổi. Trời nắng gắt người lớn chỉ dám làm sáng sớm và chiều muộn còn phải che chắn kín mít. Thế mà bọn trẻ đầu trần chân đất chạy nhảy dưới nắng hò hét cười đùa như không biết mệt.
Lúc này Hỉ Bảo và Triệu Ngọc Lan đang cùng mấy bạn nữ nhảy dây, vừa nhảy vừa đọc đồng d.a.o.
Bài đồng d.a.o này không biết từ đâu ra, con gái trong trường ai cũng thuộc, cả lính mới lớp 1 cũng nhanh ch.óng học lỏm được.
Học nhanh hơn học bài trong sách nhiều.
“Quả bóng nhỏ, quả lê chuối, hoa mã liên nở 21.
Hai năm sáu, hai năm bảy, hai tám hai chín 31.
Ba năm sáu, ba năm bảy, ba tám ba chín 41.
...
Chín năm sáu, chín năm bảy, chín tám chín chín 100.”
Các cô bé như nụ hoa xếp hàng thay phiên nhau nhảy dây. Dây chun là của Triệu Ngọc Lan mang đến, là bạn thân kiêm em họ, Hỉ Bảo được ưu tiên không phải giữ dây chỉ việc nhảy theo Triệu Ngọc Lan.
Trẻ con nông thôn lớn lên cùng ruộng đồng nên nhảy dây đứa nào cũng giỏi. Nhưng khi độ khó tăng lên, dây cao từ đầu gối lên đến hông, rồi nách, Hỉ Bảo chân ngắn theo không kịp, mắc lỗi một lần là phải ra ngoài nhường chỗ đứng xem các bạn nhảy.
Biết sao được, con bé ít tuổi nhất đám con gái mà. Xú Đản còn bé hơn nhưng nó có thèm chơi nhảy dây đâu.
Nghĩ đến các anh em trong nhà, Hỉ Bảo ngó nghiêng tìm kiếm.
Sân trường đông nghịt nhưng Hỉ Bảo dễ dàng tìm thấy mục tiêu. Không phải Xú Đản mà là Mao Đầu. Giữa đám đông cái bóng đen sì cùng cái đầu trọc lốc bóng loáng của Mao Đầu nổi bần bật như ngọn hải đăng. Đúng rồi trước khai giảng Mao Đầu nằng nặc đòi bà cạo trọc, không phải cắt ngắn mà là cạo trọc lốc.
Từ đầu đến chân đen thui lại thêm cái đầu trọc, Mao Đầu đi đâu cũng gây chú ý. Thấy Mao Đầu là thấy ngay Xú Đản bị buộc dây bên cạnh.
Một đen một trắng, một xấu một đẹp lại dính lấy nhau như hình với bóng, đúng là kỳ quan của trường tiểu học.
“Sắp vào lớp rồi, tớ đi tìm anh đây.” Hỉ Bảo chào Triệu Ngọc Lan rồi chạy về phía Mao Đầu. Mười phút ra chơi ngắn quá, nhờ Triệu Ngọc Lan bảo kê nên lần nào con bé cũng được chơi một lượt, các bạn khác chỉ biết cầu mong người trước nhảy hỏng sớm để đến lượt mình.
Lan vẫy tay chào Hỉ Bảo, mắt vẫn dán vào bạn đang nhảy dây soi kỹ từng động tác, chỉ c.ầ.n s.ai một li là cô bé hô hoán ngay.
Hỉ Bảo chạy đến bên Mao Đầu, thấy anh trai đang hậm hực cúi đầu nhìn Xú Đản thì thắc mắc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Anh ơi, lại sao thế?”
Nhìn sợi dây cỏ buộc cổ tay hai người, con bé buồn cười,
“Anh buộc thật à? Xú Đản ngoan lắm mà?”
Trưa nay ăn cơm nghe Mao Đầu dọa buộc Xú Đản không ngờ làm thật.
Nghe em gái hỏi, Mao Đầu ấm ức kể khổ:
“Vừa nãy anh chậm chân một tí, nó tè xong là chạy biến! May mà anh đuổi theo túm được không thì tìm đằng trời!”
Xú Đản ngước nhìn anh chị vẻ mặt ngây thơ vô số tội, thấy chị nhìn còn cười tít mắt lộ lúm đồng tiền:
“Xú Đản ngoan.”
“Thế sao anh bảo chờ một tí mà mày không nghe?”
Mao Đầu chống nạnh lườm em.
“Quên mất.” Xú Đản cười hì hì, “Anh ơi, mình về nhà đi.”
“Phải học! Mới học có một tiết, đã tan đâu mà về!!” Mao Đầu mặc kệ em trai rồi đẩy nó về lớp, không quên gọi Hỉ Bảo, “Vào lớp thôi... Ơ, sao ba anh lại đến đây?”
Phía tây sân trường gần văn phòng giáo viên, Tống Vệ Quốc đang nói chuyện với thầy Tăng thì liếc thấy ba đứa nhỏ một đen hai trắng tiến lại gần, anh ta ngớ người rồi xua tay:
“Đi đi, vào học đi, cấm nghịch ngợm! Nói mày đấy, Lạt Mao Đầu!”
Thầy Tăng đứng cạnh nhắc nhở:
“Trẻ con đi học rồi nên gọi tên khai sinh thì hơn.”
Tống Vệ Quốc lại ngớ người, tên khai sinh... à, tên khai sinh của Mao Đầu hình như là Tống Xã Hội?
“Tống Xã Hội! Về lớp đi!”
Mao Đầu lườm ba một cái rồi quay người kéo Xú Đản đi thẳng, vừa đi vừa lầm bầm:
“Bảo sao bà cứ chê cả nhà ngốc, đến tên con mình còn không biết, ngốc hết t.h.u.ố.c chữa.”
Xú Đản vung tay đi theo, gật đầu phụ họa:
“Ừ ừ, ngốc hết t.h.u.ố.c chữa.”
Hỉ Bảo quay lại nhìn bác cả một cái rồi chạy theo hai anh em về lớp, vừa kịp lúc chuông reo:
“Anh ơi, bác cả nghe thấy đấy, tối về bác đ.á.n.h anh cho xem.”
“Sợ gì? Có bà nội!”
Mao Đầu cúi đầu cởi dây cỏ. Hỉ Bảo thấy thế giúp một tay, loay hoay mãi mới cởi được. Cổ tay đen nhẻm của Mao Đầu chẳng hề hấn gì nhưng cổ tay trắng nõn của Xú Đản bị dây thít hằn hai vệt đỏ nhìn tội nghiệp.
“Xú Đản sao cứ thích chạy thế? Em không chạy thì anh trai đâu có buộc em.”
Hỉ Bảo xoa tay em trai, thấy em trai không kêu đau mà chỉ chớp mắt nhìn anh chị, con bé cũng cạn lời. Thấy thầy Tăng vào lớp, ba đứa vội về chỗ ngồi.
Tiết này là Toán. Lẽ ra Văn và Toán do hai giáo viên khác nhau dạy nhưng thầy Tăng dạy thử thấy một người phụ trách một lớp tốt hơn, vừa quen học sinh vừa dễ quản lý cái lớp 1A toàn thành phần cá biệt này.
Nổi tiếng nhất là vua đúp Triệu Hoành Bân, tiếp đến là cục vàng Viên gia rồi đến ba đứa Tống gia này.
Nhớ lại những lời Tống Vệ Quốc vừa nói thầy Tăng càng thêm nản lòng.
Thời này làm giáo viên không dễ, dù nông thôn yên bình hơn thành phố đang loạn lạc cách mạng nhưng thanh niên trí thức như thầy vẫn phải nể nang dân bản địa. Bảo trẻ con bé quá không nên đi học sớm nhưng phụ huynh cứ nhất quyết nhét vào, tìm mọi cách xin xỏ. Mà nhìn qua cũng chẳng thấy họ quan tâm chuyện học hành của con cái lắm, có khi chỉ vì sĩ diện hão?
“Các em, mở sách bài 1, sáng nay chúng ta đã học...”
Lũ trẻ bên dưới đâu biết nỗi khổ của thầy, dù nghịch ngợm đến đâu cũng ngoan ngoãn mở sách, học toán theo thầy.
Toán lớp 1 dễ hơn Văn, hôm qua học đếm từ 1 đến 10. Nhưng với đám trẻ chưa có tí khái niệm nào thì nhiệm vụ này cũng khá khoai. Sáng nay thầy Tăng ôn lại, kiểm tra thử thì chưa đến 20% học sinh đếm suôn sẻ.
“Tống Xã Hội, em đứng lên đếm.”