Thầy Tăng cho cả lớp đọc lại ba lần rồi bắt đầu gọi tên kiểm tra.
Người đầu tiên bị gọi tên là Mao Đầu.
Tiếc là Mao Đầu không nhận.
Thầy Tăng nhìn chằm chằm, Mao Đầu quay ngoắt ra sau nhìn. Thấy anh trai nhìn, Xú Đản bên cạnh cũng nhìn theo ngó nghiêng lung tung rồi quên béng lời dặn không nói chuyện riêng trong giờ:
“Ai là Tống Xã Hội thế?”
Mao Đầu không trả lời mà tiếp tục nhìn người khác.
Hỉ Bảo nhịn không nổi lấy ngón tay chọc Mao Đầu. Dù không thích cái tên này nhưng nghe hai ngày cũng quen tai, ít nhất Hỉ Bảo biết Tống Xã Hội là Mao Đầu còn mình là Tống Ngôn Hề.
Thực ra Mao Đầu cũng biết thừa nhưng nó cố tình lờ đi.
Tại sao đổi tên nó mà không báo trước? Hồi đặt tên Lạt Mao Đầu có hỏi ý kiến nó đâu, gọi quen rồi lại bắt đổi. Nó muốn hỏi cho ra lẽ: Tại sao?!
“Tống Xã Hội!” Thầy Tăng nổi cáu chỉ thẳng vào mặt Mao Đầu, “Đứng lên đếm từ 1 đến 10.”
“Em tên là Lạt Mao Đầu!”
Mao Đầu bật lại một câu rồi mới to giọng đếm. Nó thấy có gì khó đâu, thầy dạy bao nhiêu lần rồi sao mà không biết? Đếm một lèo đến 10, nó hậm hực ngồi xuống.
Thầy Tăng hít sâu một hơi gọi Hỉ Bảo:
“Tống Ngôn Hề, em đếm đi.”
Hỉ Bảo ngoan hơn nhiều, giọng lảnh lót:
“Một, hai, ba... mười.”
Hai đứa liên tiếp hoàn thành nhiệm vụ, sắc mặt thầy Tăng đỡ hơn chút. Thầy gọi tiếp Triệu Ngọc Lan rồi năm sáu bạn nữa, cuối cùng quay lại gọi Xú Đản.
À không, thầy gọi là Tống Đào.
Thảm hơn cả Tống Xã Hội, ít nhất Mao Đầu còn cố ý không nhận chứ Xú Đản thì không biết Tống Đào là ai thật. Cũng không trách được nó, hồi bé trước khi bị sốt mẹ nó gọi Đào T.ử suốt. Nhưng sau trận ốm thập t.ử nhất sinh ấy, mẹ sợ quá đổi sang gọi tên xấu cho dễ nuôi, từ đó cái tên Đào T.ử chìm vào quên lãng chỉ còn lại Xú Đản.
Xú Đản ơi đi theo mẹ... Xú Đản ơi đói không... Xú Đản ơi lại đái dầm à...
Trong đầu Xú Đản chỉ có một cái tên, đột nhiên đổi tên khác nó không quen vì nó căn bản không biết thầy gọi mình.
“Tống Đào, trò Tống Đào!” Thầy Tăng đi xuống gõ bàn Xú Đản, “Thầy gọi em trả lời câu hỏi.”
Xú Đản ngơ ngác nhìn thầy rồi quay sang nhìn Mao Đầu:
“Anh Mao Đầu lại đổi tên à?”
Mao Đầu chưa kịp nói gì thì thầy Tăng đã muốn nghỉ hưu tập hai.
Hai năm trước dạy lớp lớn, học sinh nghịch ngợm thầy đã thấy khổ. Giờ dạy lớp 1 kiêm chủ nhiệm mới thấy ngày xưa sướng chán.
Cuối cùng thầy bỏ cuộc quay lại bục giảng tiếp tục bài học.
Bài học hôm nay: Tập đếm số lượng.
“Chúng ta đã học đếm từ 1 đến 10, giờ mở sách trang 4, đếm xem trang này có mấy lá cờ đỏ. Giơ ngón trỏ tay phải lên... đúng rồi, ngón này.” Thấy bên dưới giơ loạn xì ngầu, ngón cái ngón út đủ cả. Thầy Tăng đành làm mẫu, “Tốt, cùng thầy đếm nào, vừa chỉ vừa đếm, một, hai, ba... Các em nói xem có mấy lá cờ?”
“Ba lá!”
“Tốt, giờ đếm xem có mấy cái cây to.”
...
Vì thầy Tăng đã buông tha cho hai anh em Tống gia, bài học sau đó diễn ra khá suôn sẻ. Dù sao thì khi trả lời tập thể tỉ lệ đúng cũng cao.
Gần hết giờ, thầy Tăng định cho tan lớp thì thấy Xú Đản ở bàn đầu bật dậy như lò xo lao v.út ra khỏi lớp.
Thầy Tăng: “…………”
Hỉ Bảo: “???”
Mao Đầu: “!!!”
Ai cũng sốc nhất là thầy Tăng. Giờ ra chơi trước thầy vừa tiếp Tống Vệ Quốc, hứa giúp anh ta hỏi trường công xã xem có sách mới không, hứa sẽ để mắt đến đám trẻ Tống gia, kết quả vừa quay đi đã có biến.
Thực ra thầy Tăng hiểu lầm, Tống Vệ Quốc nhờ thầy để ý Mao Đầu chứ không phải Xú Đản. Anh ta nghĩ con trai mình ngốc thì chắc thằng cháu cũng chẳng khá hơn. Tiểu Cường và tiểu Vĩ học dốt đều nhau thì không sao nhưng con nhà chú ba trông sáng sủa thế kia, nhỡ nó học giỏi mà con mình học dốt thì anh ta còn mặt mũi nào?
Nghĩ thế nên anh ta lân la nhờ thầy Tăng quản c.h.ặ.t Mao Đầu, mắng hay đ.á.n.h cũng được miễn đừng để nó vác đèn l.ồ.ng đỏ về nhà như anh nó.
Chuyện điểm số tính sau, giờ quan trọng là bắt Xú Đản về. Sau đó đổi chỗ cho nó ngồi giữa lớp, tuy chưa chắc hiệu quả nhưng ít nhất cũng làm nó khó chạy trốn hơn!
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tối hôm đó ăn cơm xong, thầy Tăng mang bộ sách giáo khoa mới đến nhà lão Tống thăm hỏi, định bụng khuyên gia đình cho trẻ đi học muộn một chút. Nhà khác bảy tuổi mới đi học, Mao Đầu và Hỉ Bảo sáu tuổi còn tạm, chứ Xú Đản kém Hỉ Bảo một tuổi rưỡi đi học là chuyện đùa à?
Và rồi thầy bị chấn động.
Cơm nước xong, bàn ăn nhà lão Tống thành bàn học. Có bài tập thì làm, không có thì xem sách hoặc nhờ anh chị dạy.
Tiểu Cường rảnh rỗi, không làm bài tập của mình mà cầm sách văn lớp 1 dạy Mao Đầu đọc:
“Mao Đầu lại đây, đọc theo anh bài ‘Thấm viên xuân - Tuyết’.”
Vừa dứt lời không chỉ Mao Đầu mà Hỉ Bảo và Xú Đản cũng xúm lại, vây quanh tiểu Cường đòi học. Tiểu Cường thích thể hiện, thấy thế sướng rơn đứng dậy bắt chước thầy giáo, một tay chắp sau lưng một tay cầm sách, hắng giọng đọc:
“Bắc quốc phong quang, thiên lý băng phong, vạn lý tuyết phiêu...”
Nói lý thuyết thì dạy trẻ con phải dạy từng câu từng từ. Đọc một lèo thế ai mà nhớ được?
Đó là suy nghĩ đầu tiên của thầy Tăng khi bước vào sân. Nhưng thầy cười trừ nghĩ bọn trẻ chơi đùa thôi, thầy dạy gà mờ trò học chắc gì đã vào. Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua thì sự thật đã vả vào mặt thầy đôm đốp.
“... Khán hồng trang tố khỏa, phân ngoại, phân ngoại...”
Tiểu Cường tắc tịt. Nó chợt nhớ ra hôm nay nghe giảng được nửa bài thì ngủ gật, hai chữ sau là gì nhỉ?
“Hết chưa?”
Hỉ Bảo hỏi.
Tiểu Cường c.ắ.n răng gật đầu:
“Ừ, hết rồi.”
Mao Đầu cướp lời:
“Bắc quốc phong quang thiên lý băng phong vạn lý tuyết phiêu vọng trường thành nội ngoại...”
Tiểu Cường đọc còn ngắt nghỉ, Mao Đầu đọc một lèo không vấp rồi cũng tắc ở chỗ “phân ngoại”.
Đến lượt Hỉ Bảo chắp tay sau lưng ngâm nga cũng tắc ở chỗ đó. Con bé nghiêng đầu nghĩ mãi không ra liền phản đối:
“Sau chữ ‘phân ngoại’ là gì thế? Anh Cường, có phải anh không biết đọc nên lừa bọn em là hết rồi không?”
Cường: “…………” Đám em này đúng là trời đ.á.n.h.
Thầy Tăng không nhịn được bước tới nhìn từng đứa, cuối cùng ánh mắt kinh ngạc dừng lại ở Mao Đầu và Hỉ Bảo. Tiện tay cầm sách của tiểu Cường rồi lật một trang kiểm tra, chắc chắn chúng chưa học, thầy đọc thử một đoạn. Quả nhiên cả hai đứa đều đọc lại trôi chảy.
Tiểu Cường thì run như cầy sấy, đám Xuân Lệ nhìn hai đứa em như nhìn quái vật. Bà Triệu nghe tiếng đi ra vỗ tay đen đét:
“Bà biết ngay Hỉ Bảo thông minh mà!”
Ngừng một chút, bà nhìn Mao Đầu vẻ rối rắm,
“Mao Đầu cũng thông minh phết.”
Rồi bà hỏi Xú Đản:
“Con có nhớ không?”
Xú Đản gật đầu mạnh:
“Nhớ, bà là bà nội!”
Bà Triệu mặt lạnh tanh quay đi ôm Hỉ Bảo vào lòng:
“Hỉ Bảo của bà thông minh từ bé, sau này thi đại học nhé!”
Mao Đầu liếc xéo:
“Thế còn con?”
“Mày mà thi đỗ, bà bỏ tiền nuôi mày học đại học!”
Bà Triệu vỗ n.g.ự.c cam đoan mà không để ý ánh mắt buồn bã của thầy Tăng.
Thi đại học...
Kỳ thi đại học đã bị bãi bỏ, giấc mơ đại học đời này e là vô vọng.
May mà có người để ý thầy Tăng. Viên Lai Đệ thấy hai quyển sách mới, vội hỏi:
“Thầy ơi, sách này cho Xú Đản phải không?”
“Vâng, anh Vệ Quốc nhờ tôi tìm giúp.”
Thầy Tăng bị cắt ngang dòng suy nghĩ, tâm trạng dịu đi chút, đặt sách lên bàn rồi lấy sách cấp hai ra gọi Mao Đầu và Hỉ Bảo lại thử tài.
Khác với người nhà quê, thầy Tăng xuất thân từ Bắc Kinh nên hiểu rõ trên đời có thiên tài. Có những người sinh ra đã được ưu ái, khó khăn với người khác thì với họ chỉ là chuyện nhỏ. Tiếc là thầy thân ốc chưa mang nổi mình ốc, phát hiện thiên tài cũng chẳng làm được gì.