“Hai đứa này thông minh lắm, học lớp 1 thì phí.” Nghĩ ngợi một lúc, thầy Tăng vẫn không nói thật lòng mình, “Nhưng tuổi còn nhỏ quá, cứ để học lớp 1 đã, sau này lớn hơn chút xem tình hình thế nào rồi hãy tính chuyện nhảy lớp.”
Nói xong thầy nhìn Xú Đản vẫn ngây thơ từ lúc thầy vào, chân thành khuyên:
“Trò Tống Đào còn bé quá, tâm tính chưa định hình không hợp đi học sớm. Tôi khuyên gia đình nên đợi hai ba năm nữa, bảy tám tuổi hãy cho cháu đến trường.”
Mọi người đang vui vì nhà có hai thần đồng, nghe câu này Viên Lai Đệ mặt tái mét. Nhưng liếc nhìn bà Triệu, cô ta không dám ho he chỉ cúi đầu vò gấu áo.
Bà Triệu tỉnh bơ:
“Không sao, nó đi học thì người lớn đỡ phải trông. Nếu không học được thì đúp.”
Có Triệu Hoành Bân làm gương, bà Triệu thấy chuyện đúp lớp bình thường, nhà nhiều người ngốc, thêm đứa nữa cũng chả sao. Hơn nữa Xú Đản chắc gì đã ngốc thật, có khi tại bé quá. Hỉ Bảo hai tháng trước tròn 6 tuổi, Xú Đản tính tuổi mụ mới 4 tuổi rưỡi.
Nghĩ thế bà cũng hơi chột dạ, đúng là bé thật, thế này khác gì coi thầy giáo là bảo mẫu? Nhưng từ khi Xú Đản đi học, Viên Lai Đệ rảnh tay làm được khối việc nhà, nghĩ đến đây bà gạt phắt sự chột dạ đi.
Cứ thế đã!
Chuyện nhà lão Tống có hai thần đồng không giấu được cả đội. Nhưng mọi người cũng không ngạc nhiên lắm vì danh tiếng Mao Đầu quá lớn, mấy năm trước nó đã nghe qua là thuộc làu thế chẳng phải thông minh à? Còn Hỉ Bảo trắng trẻo sạch sẽ nhìn khác hẳn đám trẻ con lấm lem bùn đất, nên bảo nó thông minh ai cũng tin.
Người có ý kiến là đám trẻ còn lại Tống gia, nhất là tiểu Cường.
Tiểu Cường muốn khóc ngất, chuyện này do nó gây ra đúng là gậy ông đập lưng ông.
Mao Đầu là em ruột nó mà thông minh thế, còn nó thì sao?
Nó quay sang dỗ dành Mao Đầu và Hỉ Bảo:
“Hai đứa giả vờ không biết đi, cứ tỏ ra cái gì cũng biết đến lúc gặp cái không biết thật người ta cười cho đấy.”
Hỉ Bảo suy nghĩ nghiêm túc, thấy câu này có vấn đề:
“Thế giờ em bảo không biết, người ta cũng cười em mà?”
Mao Đầu còn phũ hơn:
“Thì cũng phải đợi đến lúc em gặp cái không biết đã chứ!”
Nói chí lý quá, tiểu Cường chỉ biết ôm tiểu Vĩ khóc. Ai ngờ tiểu Vĩ còn bồi thêm cú ch.ót:
“Tao chẳng lo, đằng nào tao với Mao Đầu, Hỉ Bảo cũng không cùng cha mẹ sinh ra.”
Cường: “……………”
Vẫn là câu nói cũ!
Lũ em này đúng là trời đ.á.n.h!!!
Dưới sự mong ngóng của Mao Đầu và Hỉ Bảo cùng sự cầu xin t.h.ả.m thiết của Cường, cuối kỳ cũng đến.
Ở đây lớp nào cũng chỉ thi một lần vào cuối kỳ. Tiểu học thi Văn và Toán, có nơi tính cả Thể d.ụ.c nhưng với trẻ con nông thôn thì môn này auto điểm tối đa chẳng ai coi là môn chính. Cấp hai thi ba môn: Văn, Toán và Đạo đức.
Hôm thi cuối kỳ trời lất phất tuyết. Lũ trẻ mặc áo bông từ sớm nên không thấy lạnh, trong lớp còn đốt chậu than cạnh bục giảng để sưởi ấm chỉ sợ trẻ con chạy nhảy đá đổ.
Thi lớp 1 đơn giản, thầy viết đề lên bảng hoặc in đề phát tay, hai mặt giấy, một mặt Văn một mặt Toán.
“Nhớ kỹ, phải làm cả hai mặt, đừng bỏ sót nhé.”
Thầy Tăng ôm cái ca tráng men sưởi ấm tay nhìn lớp trưởng Mao Đầu và lớp phó Hỉ Bảo phát đề thi, nhắc nhở:
“Nhớ viết tên vào trước, tên khai sinh ấy!!”
Nói đến hai chữ cuối, thầy Tăng liếc nhìn Mao Đầu đầy ẩn ý.
Mao Đầu đáp lại bằng nụ cười thiếu đòn.
Dạy cả kỳ, thầy Tăng không tin Mao Đầu không biết tên mình, thằng nhóc này rõ là cố tình, đầu óc thông minh nhưng bản tính nghịch ngợm không đổi.
Phát đề xong, hai đứa về chỗ lấy b.út chì cục tẩy, viết tên rồi bắt đầu làm bài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thầy Tăng đứng trên bục quan sát, góc độ này nhìn xuống bao quát hết, đứa nào giở trò thầy biết ngay. Nhưng lo lắng này thừa thãi, lần đầu đi thi lũ trẻ ngây thơ lắm, vả lại thầy đã dặn tự làm bài, cấm nói chuyện, cấm quay cóp.
Thấy đám quỷ sứ ngày thường ồn ào giờ im phăng phắc làm bài, ngay cả vua đúp Triệu Hoành Bân cũng cắm cúi viết, gãi đầu gãi tai vẻ khó khăn.
Quan sát bảy tám phút, thầy Tăng yên tâm ngồi xuống vừa uống trà vừa sưởi ấm, thỉnh thoảng liếc xuống lớp hoặc nhìn ra cửa sổ ngắm tuyết.
Tuyết rơi lất phất nhìn từ trong nhà ra cũng thi vị phết.
Giám thị bắt đầu lơ đễnh nhưng học sinh bên dưới không dám ho he. Cũng phải thôi, thầy Tăng mà không có năng lực thì sao được Triệu Kiến Thiết tin tưởng giao cho làm hiệu trưởng lại còn cưới được cô gái của Triệu gia? À đúng rồi, vợ thầy m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng rồi chắc Tết này sinh.
Đang mơ màng về tương lai, thầy Tăng không ngờ đám học sinh ngoan ngoãn kia đang ủ mưu.
Ví dụ như Mao Đầu, vừa nhận đề thi là nó nắn nót viết hai chữ to tướng lên đầu trang giấy.
MAO!!
ĐẦU!!
Viết xong tên nó còn ngắm nghía một lúc rồi mới bắt tay vào làm bài. Đề dễ ợt, nó còn làm bài tập hộ anh tiểu Cường được thì bài lớp 1 là cái đinh gì.
Hỉ Bảo cũng thấy không khó, chỉ có điều... tên mình khó viết quá.
Tống Ngôn Hề...
Hai chữ đầu viết ngay ngắn, chữ thứ ba thì... ôi thôi, chưa bàn đến nét chữ chỉ riêng kích cỡ đã to gấp đôi hai chữ trước. Biết làm sao được? Hỉ Bảo nghe bà bảo tên này là bà xin cô út nhờ người đặt cho, người đặt tên là giáo viên văn trường cấp 3 huyện, tổ trưởng tổ bộ môn hẳn hoi.
Tuy không hiểu lắm nhưng Hỉ Bảo rất trân trọng tên mình. Nhưng hì hục viết xong con bé vẫn thấy thất vọng.
Xấu thật sự.
Thấy anh Mao Đầu bên cạnh đã làm được mấy bài, Hỉ Bảo vội vàng cắm cúi làm, con bé đã hứa mang điểm nhất về cho bà xem mà!
Trong lớp có một nhân vật đặc biệt đang cẩn trọng tồn tại ở một góc khuất.
Cũng không hẳn là góc khuất, để tránh Xú Đản chạy trốn thầy Tăng xếp nó ngồi chính giữa lớp, xung quanh toàn người là người. Điều này gây khó khăn cho việc đào tẩu của nó và tạo điều kiện cho Mao Đầu tóm nó lúc tan học.
Lúc này các bạn khác đang chăm chú làm bài, kể cả Triệu Hoành Bân cũng viết được kha khá.
Chỉ có Xú Đản, nó cũng cầm b.út đang nghiêm túc viết tên.
Tống...
Viết xong chữ Tống tiếp theo là Đào. Xú Đản nhớ chữ “Đào” có mấy cái chấm thủy bên cạnh nhưng mấy cái nhỉ? Một? Hai? Hay ba? Viết xong thấy không giống lại tẩy đi viết lại. Viết đúng rồi thì bên kia là chữ gì nhỉ?
Viết xong, tẩy.
Tẩy, lại viết.
Viết xong, tẩy tiếp.
...
Thi cuối kỳ lớp 1 chỉ diễn ra trong một tiết, đề ngắn thời gian thừa thãi. Thực tế mới nửa tiết, Mao Đầu đã giơ tay đòi nộp bài nhưng bị thầy Tăng lườm cháy mặt mới chịu ngồi yên kiểm tra lại.
Hỉ Bảo chậm hơn anh trai nhiều, không phải vì dốt mà vì nó không phải làm bài hộ ông anh ngốc nên tốc độ viết không nhanh bằng. Nhưng chính vì viết chậm nên chữ Hỉ Bảo đẹp hơn chữ gà bới của Mao Đầu nhiều.
Cuối cùng chuông reo.
Thầy Tăng tuyên bố thu bài.
Dù làm xong hay chưa, đúng hay sai cả lớp đều hớn hở nộp bài.
Thi học kỳ 1 có cái hay là gần Tết, theo lệ làng thì Tết nhất không được đ.á.n.h mắng trẻ con. Tất nhiên ít phụ huynh quan tâm điểm số thật, chỉ có mấy gia đình có người nhà là thanh niên trí thức mới lo sợ bị cắt xén tiền lì xì.
Dù sao thì thi xong rồi!
Giờ là lúc xõa, vui vẻ đón Tết thôi!!
--
Hết chương 40.