Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 84: Kết quả thi cuối kỳ (1)



 

Được nghỉ là chuyện vui nhất đời học sinh còn hơn cả ăn Tết. Dù lớp 1 chẳng áp lực gì nhưng nghĩ đến việc nửa tháng tới không phải đi học là lũ trẻ đã hò reo như vỡ chợ.

Thầy Tăng gõ thước mỏi tay mới dẹp yên được đám quỷ sứ.

“Trật tự! Các em thi xong rồi nhưng anh chị lớp trên còn đang thi. Lát nữa thu dọn cặp sách về ngay không cần trực nhật. Đợi ngày kia lấy phiếu điểm rồi tổng vệ sinh một thể. Bây giờ, trật tự ra về.”

Ngày kia mới lấy phiếu điểm nghĩa là dù điểm kém hay tốt thì hai ngày này cứ xõa đã!

Lũ trẻ ùa ra khỏi trường, đứa về nhà đứa chạy tót ra đồng.

“Chúng mình về nhà cất cặp rồi ra kho thóc chơi đi!”

Hỉ Bảo đề xuất.

Hôm nay là ngày g.i.ế.c lợn. Tính giờ này chắc đã xong rồi. Hỉ Bảo sợ cảnh g.i.ế.c ch.óc nhưng lại mê màn chia thịt. Đề xuất của cô bé được Mao Đầu tán thành ngay. Còn Xú Đản thì anh chị bảo sao nghe vậy, gật đầu lia lịa.

Ba đứa chẳng quan tâm các chị còn đang thi. Sáng nay Xuân Lệ đã dặn:

“Đừng đợi các chị, lạnh lắm, thi xong cứ về trước đi.”

Nhưng Xuân Lệ quên mất ba đứa này chẳng bao giờ chịu ngồi yên. Hỉ Bảo một mình còn ngoan chứ có Mao Đầu cầm đầu là đi đến cùng trời cuối đất.

Về nhà cất cặp, Mao Đầu chỉnh lại dây buộc cổ tay hai anh em. May mà trời lạnh mặc áo dày nên không bị hằn vết đỏ như trước. Nhưng Mao Đầu vẫn sầu não không hiểu sao Xú Đản cứ thích chạy lung tung không mục đích thế? Nói thật Hỉ Bảo cũng chịu. Cô bé đã khuyên Xú Đản hết lời mà vô tác dụng.

Xú Đản như ch.ó sổng xích, lơ là một tí là mất hút. Hỏi đi đâu? Tìm mẹ!

Haizzz...

Thi xong nhẹ cả người, Mao Đầu và Hỉ Bảo hớn hở không ai trách mắng Xú Đản. Cất cặp, đóng cổng xong ba đứa phi như bay ra kho thóc.

Thực ra g.i.ế.c lợn ở trại lợn nhưng làm qua loa rồi c.h.ặ.t tảng lớn mang ra sân kho thóc, ở đó mới pha thịt, cân kẹo chia cho mọi người.

Kho thóc ngược hướng Tống gia nhưng gần Triệu gia. Ba đứa chạy về nhà rồi quay lại thì đã muộn, người lớn xếp hàng đông nghịt, trẻ con nghỉ học cũng xúm đen xúm đỏ xem náo nhiệt.

“Hỉ Bảo, đây này!”

Triệu Ngọc Lan nhìn thấy nhóm Hỉ Bảo từ xa. Ba đứa này nổi quá mà: Mao Đầu đen sì đi giữa, Xú Đản và Hỉ Bảo trắng bóc hai bên như hai cục bột nếp mới vớt, đứng đâu cũng sáng rực một góc trời.

Nghe Triệu Ngọc Lan gọi, Hỉ Bảo bảo Mao Đầu rồi len qua đám đông đến chỗ bạn:

“Lan t.ử nhanh thế, à năm nay được chia bao nhiêu thịt?”

“Nghe bảo nhiều lắm.” Triệu Ngọc Lan xòe tay tính, “Chú tớ bảo năm nay trại lợn nuôi được 8 con đều sống cả, mỗi con tạ rưỡi tạ sáu. Nộp 5 con còn lại 3 con chia nhau ăn.”

Nói đến đây Triệu Ngọc Lan thèm nhỏ dãi, thấy bà nội đến lượt nhận thịt thì vội chỉ cho Hỉ Bảo:

“Kìa, đến lượt bà tớ rồi! Mong là được nhiều mỡ để về rán tóp mỡ ăn.”

Rán tóp mỡ...

Nghĩ đến món tóp mỡ thơm phức, Hỉ Bảo cũng thèm, dáo dác tìm người nhà. Kia rồi:

“Bà ơi! Bà trẻ ơi!”

Bà Triệu đang sốt ruột xếp hàng, nghe tiếng cháu gọi quay lại cười tít mắt:

“Sao lại ra đây? Thi xong rồi à? Trời lạnh thế này không biết đường về nhà nghỉ ngơi.”

Không chỉ lạnh, hôm nay còn lất phất tuyết. Tuyết chưa đọng lại được nhưng cũng đủ làm vương vấn trên tóc và trên áo Hỉ Bảo.

“Con không lạnh.” Hỉ Bảo ôm tay bà chỉ ra đám đông, “Anh Mao Đầu cũng ở đây, cả Xú Đản nữa.”

“Mang thằng Xú Đản đi làm gì? Lại lạc bây giờ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Không lạc được đâu, hai anh em buộc vào nhau rồi.”

Hai bà cháu rủ rỉ chuyện trò nên đỡ chán. Mọi người cũng vội nhận thịt về nấu cơm, trong đầu tính sẵn nhà mình được bao nhiêu cân lạng nạc mỡ, đến lượt là nhận ngay rồi về vì đội chia sẵn rồi nên khỏi kén chọn.

Đến lượt bà Triệu thì hai bà cháu nhà Triệu Ngọc Lan đã về từ lâu. Nhìn miếng thịt mỡ to tướng, Hỉ Bảo kéo tay bà:

“Bà ơi, mình rán tóp mỡ nhé?”

“Được, về bà rán mỡ luôn, xong bà múc cho Hỉ Bảo một bát tóp mỡ trộn đường ăn cho sướng nhé?”

Bà Triệu cười hiền từ làm Triệu Kiến Thiết đứng cạnh nổi cả da gà.

Nhưng cũng nhờ thế mà anh ta nhớ ra liền gọi giật lại:

“Cô ơi, mai họp toàn đội, cô bảo vợ anh Vệ Quốc chuẩn bị nhé, chị ấy là xã viên tiên tiến năm nay phải lên bục phát biểu đấy.”

Bà Triệu vừa xếp thịt vào giỏ vừa ngẩng lên hỏi:

“Sao? Đội hết người rồi à mà chọn nó? Sao không chọn cô?”

“Cô, cô ơi!” Triệu Kiến Thiết hối hận vì lắm mồm, “Năm nay lợn nuôi tốt quá mà. Chị ấy quản trại lợn không khen chị ấy thì khen ai?”

Kể cũng lạ, Trương Tú Hòa trước kia chẳng có tài cán gì nổi bật, làm ruộng hay việc nhà đều bình thường. Làm dâu gần chục năm, đùng cái phát hiện ra tài nuôi lợn mát tay, nấu cám lợn cũng khéo. Tài sau thì thôi nhưng tài trước thì lợi nước lợi dân lợi nhà. Năm nay bà Triệu không gây chuyện, xã viên khác cũng ngoan, Triệu Kiến Thiết cân nhắc mãi mới quyết định khen thưởng Trương Tú Hòa.

Phụ nữ cũng nắm nửa bầu trời mà!

Khen thưởng ở đội chẳng có gì to tát, chủ yếu là lên bục nhận lời khen làm gương cho mọi người, khích lệ bà con sang năm phấn đấu.

Nghe giải thích xong bà Triệu bĩu môi. Thầm nghĩ: Tại bà không ra tay thôi, chứ bà mà ra tay thì còn lâu mới đến lượt nó.

Bà Triệu không để bụng nhưng Hỉ Bảo thì nhớ kỹ. Về đến nhà, con bé chạy tót xuống bếp:

“Mẹ ơi, mẹ được bầu tiên tiến, đội trưởng bảo mai mẹ lên bục phát biểu.”

Trong bếp không chỉ có Trương Tú Hòa mà cả Vương Bình và Viên Lai Đệ. Sắp Tết, việc đồng áng xong xuôi, ba chị em dâu tranh thủ chuẩn bị đồ ăn Tết. Trời lạnh làm sớm cũng không sợ hỏng.

Dù có ba người nhưng ai cũng biết Hỉ Bảo gọi ai. Vương Bình thì không sao, chuyện chẳng liên quan đến mình, cô ấy không cưng Hỉ Bảo như Trương Tú Hòa nhưng cũng không ghét bỏ. Trương Tú Hòa hơi ngượng, đã dạy Hỉ Bảo gọi “bác” rồi mà nó cứ quên, sướng quá lại gọi loạn lên. Chỉ có Viên Lai Đệ, mẹ ruột của Hỉ Bảo là dửng dưng nhất. Cô ta quan niệm con gái là lỗ vốn, đẻ ra nuôi lớn rồi cũng về nhà người ta, gọi mẹ hay bác thì cũng thế đỡ tốn công chăm sóc.

“Hỉ Bảo gọi chị kìa, ra với nó đi, đừng để nó vào đây vướng chân.”

Vương Bình giải vây đẩy Trương Tú Hòa ra ngoài.

Viên Lai Đệ lắc đầu, Hỉ Bảo 6 tuổi rưỡi sang năm lên 7 rồi mà chẳng biết làm gì. Nhớ hồi xưa cô ta 3 tuổi đã biết nhóm bếp, người chưa cao bằng bếp phải đứng lên ghế xào rau. Cô ta còn sướng chán, chị cả 10 tuổi đã ra đồng, việc nặng việc nhẹ làm tuốt. Nhưng cô ta chỉ dám nghĩ trong lòng, nhà có bà mẹ chồng ghê gớm nên tốt nhất là ngậm miệng làm việc.

Chợt nhớ ra, Viên Lai Đệ hỏi Vương Bình:

“Hôm nay trường nghỉ rồi à? Bao giờ có điểm thi?”

Vương Bình có hai con lớn đi học nên rành rẽ:

“Chắc phải ngày kia. Mai họp đội, các thầy cũng phải dự, chấm bài rồi viết phiếu điểm cũng mất ngày rưỡi. Chắc ngày kia mới có.”

“Ờ.”

Viên Lai Đệ hơi thất vọng tưởng chiều nay biết luôn.

Lúc này Trương Tú Hòa quay lại, tay xách miếng mỡ lợn to đùng:

“Dọn nồi đi, rán mỡ nào.”

“Tuyệt quá, trưa nay có tóp mỡ ăn rồi.”

“Xú Đản thích ăn tóp mỡ lắm, nhanh lên chị để em nhóm lửa.”

Cả năm mới được mấy bữa thịt, tóp mỡ lại càng hiếm, ba chị em dâu hào hứng hẳn lên. Rửa nồi, nhóm lửa, chẳng mấy chốc mùi mỡ thơm lừng bốc lên.

Trong bếp nhộn nhịp, mùa đông được cái ngồi bếp lửa ấm sực chứ mùa hè thì c.h.ế.t ngất.