Ngoài sân cũng ồn ào không kém. Hỉ Bảo về cùng bà nội, Mao Đầu và Xú Đản về sau một chút. Chân trước vừa vào nhà chân sau ba chị em Xuân Lệ cũng về tới nơi. Chỉ còn thiếu tiểu Cường, tiểu Vĩ và ba lão ba đang đi nộp lợn nghĩa vụ.
“Bao giờ anh Cường về vậy?”
Hỉ Bảo bị các chị kéo vào chơi nhảy dây chun. Dây chun này do Tống Vệ Quốc mua cho, bà Triệu định mua cho Hỉ Bảo cái giống hệt nhưng con bé không chịu. Ở nhà có một cái là đủ rồi, ở trường chơi chung với Triệu Ngọc Lan cũng vui.
Xuân Lệ định rủ Mao Đầu và Xú Đản vào giữ dây nhưng Hỉ Bảo can ngay, sợ Tết nhất Xú Đản lại chạy mất.
Nghe em gái hỏi, Xuân Lệ đáp:
“Phải thi cả ngày, sáng Văn Toán, chiều Đạo đức còn phải trực nhật nữa.”
“Thầy em bảo lấy phiếu điểm mới trực nhật.”
Hỉ Bảo thắc mắc.
“Tại trường mình gần, các anh học trường công xã xa, chú Kiến Thiết bảo sẽ đi lấy phiếu điểm hộ.”
Xuân Mai và Xuân Phương vừa giữ dây vừa giải thích.
Thực ra chủ yếu do trời tuyết đi lại nguy hiểm. Triệu Kiến Thiết có trách nhiệm, bàn với hiệu trưởng trường cấp 2 cho học sinh thi xong nghỉ luôn, phiếu điểm để đại đội trưởng đến lấy.
Cách này an toàn nhưng với học sinh thì không vui vẻ gì, nhất là tiểu Cường và tiểu Vĩ.
“Hi hi, anh Cường bảo sợ nhất chú đại đội trưởng đưa phiếu điểm trực tiếp cho ba, thế là no đòn.”
Xuân Mai cười trộm. Cô bé thích xem anh trai bị ba mẹ mắng còn mình tuy học cũng bình thường nhưng nhờ có ông anh ngốc đỡ đạn nên từ lớp 1 đến giờ chưa bị mắng bao giờ.
Xuân Phương cũng cười theo, nhà ai chẳng có ông anh ngốc.
...
Tưởng tối mới gặp hai ông anh ngốc, ai dè gần trưa ba con lão Tống về đã tha lôi hai đứa về cùng. Lý do đơn giản: hôm nay chia thịt phải gọi chúng nó về ăn cho nóng sốt.
Tuy nhiên Tống Vệ Quốc ra điều kiện:
“Ba không đòi hỏi gì nhiều, cuối kỳ này hai đứa qua môn được không? Học 6 năm tiểu học, 1 năm cấp hai, giờ là học sinh lớp 8 rồi thi qua môn một lần xem nào?”
Tiểu Cường và tiểu Vĩ vừa ăn ngấu nghiến vừa giơ tay thề:
“Ba yên tâm, lần này bọn con chắc chắn qua, ít nhất một môn!”
Nghe thì hay đấy nhưng nhìn cái tướng ăn như c.h.ế.t đói, bà Triệu chốt hạ:
“Thế này nhé, bà giúp hai đứa quyết tâm. Nếu lần này vẫn là đèn l.ồ.ng đỏ treo cao (thi trượt) thì cắt tiền lì xì chia hết cho các em.”
“Hoan hô bà nội!”
“Bà nội muôn năm!”
“Nghe bà là chuẩn nhất!”
Dưới sự dẫn dắt của Mao Đầu, đàn em nhao nhao hưởng ứng. Xú Đản cũng “Úc úc” theo, làm tiểu Cường và tiểu Vĩ muốn ném đũa tẩn cho Mao Đầu một trận.
Đã thế Mao Đầu còn nhìn thấu tâm can hai ông anh, đứng dậy vỗ n.g.ự.c tuyên bố:
“Nếu năm nay em không được hai điểm 10 thì em cũng không lấy lì xì!”
Tiểu Cường và tiểu Vĩ nhìn nhau. Một đứa nghĩ:
“Xin lỗi làm liên lụy mày, em tao là thằng trời đ.á.n.h.”
Đứa kia nghĩ:
“Không ngờ hai đứa mày cùng một mẹ đẻ ra.”
Xỉa xói nhau xong, hai đứa lại cắm cúi ăn.
Ăn xong bữa cơm đầy dầu mỡ, tiểu Cường và tiểu Vĩ lại lóc cóc đến trường. May mà tuyết ngừng, hai đứa đi nhanh nên kịp giờ thi. Hỉ Bảo và các chị đi ngủ trưa hoặc chơi dây, không khí hài hòa trừ Mao Đầu.
Mao Đầu chặn anh Cường ở cửa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Anh thi xong đừng vứt sách nhé, để lại cho em, em còn chưa thuộc hết đâu.”
Tiểu Cường gạt cái tay đen sì của em trai ra:
“Biết rồi! Mày lượn đi cho nước nó trong!”
“Tuyết vừa tạnh, chỗ nào chả trong?” Mao Đầu nhìn anh với ánh mắt “Anh bị ngốc à?” rồi gọi với theo: “Nhớ thi tốt vào đấy, không là mất tiền lì xì!”
Tiểu Cường quay lại nghiến răng:
“Mày đợi đấy, về tao tẩn cho một trận.”
Đáp lại là cái mặt quỷ đen sì của Mao Đầu.
...
Dù muộn nửa buổi nhưng trường cấp 2 cũng nghỉ. Còn phiếu điểm với tiểu Cường và tiểu Vĩ, tốt nhất là đừng bao giờ phát. Tiếc thay Triệu Kiến Thiết có thể quên ai chứ không bao giờ quên nhà lão Tống.
Nhưng trước đó đội sản xuất phải họp tổng kết năm.
Đại hội cuối năm không chỉ khen thưởng xã viên tiên tiến mà còn thông báo nhiều việc quan trọng.
Một trong số đó là tình hình bên ngoài.
Là đại đội trưởng Đội 7, quan hệ rộng, Triệu Kiến Thiết biết nhiều tin tức. Thầy Tăng cũng hay trao đổi với gia đình, dù thư từ không nói rõ nhưng đọc giữa hai dòng chữ cũng đoán được phần nào.
Trước khi họp Triệu Kiến Thiết triệu tập cán bộ và thầy Tăng bàn bạc kế hoạch sang năm.
Đầu tiên trường học vẫn phải duy trì. Dù bên ngoài thế nào thì tôn sư trọng đạo vẫn là truyền thống. Để tránh rắc rối mùa vụ các thầy cô cũng sẽ ra đồng hoặc nói với bên ngoài là giáo viên chỉ là nghề tay trái, nghề chính vẫn là nông dân.
Tiếp theo được mùa liên tiếp không có nghĩa là tương lai suôn sẻ. Phải vận động bà con tiết kiệm lương thực phòng khi cơ lỡ. Tích cốc phòng cơ luôn phải chừa đường lui cho mình.
Cuối cùng là xem có cách nào mở rộng đất phần trăm không. Đất công không được động vào nhưng đất hoang thì có thể khai khẩn. Triệu Kiến Thiết linh cảm chính sách sẽ thay đổi, thà để bà con có thêm miếng ăn còn hơn nhìn người khác hưởng lợi. Tuy nhiên phải làm trong khuôn khổ, đem lại lợi ích cho xã viên từng chút một.
Những chuyện này phải bàn kỹ nhưng bên ngoài thì vẫn tuyên truyền tư tưởng cấp trên, khen thưởng tiên tiến và nhắc nhở an toàn dịp Tết.
Năm nào cũng có trẻ con nghịch pháo, nghịch lửa gây cháy nhà. Dù Đội 7 khá giả nhưng tiền mặt không nhiều, ít người dám mua pháo. Chỉ là trẻ con trộm nướng khoai ngoài đồng thì nhiều vô kể nên phải dặn dò kỹ lưỡng.
Bàn bạc nhiều việc nhưng "tiết mục đinh" của đại hội hôm nay là khen thưởng xã viên tiên tiến Trương Tú Hòa.
Trương Tú Hòa run như cầy sấy. Dù từng thấy chồng lên bục phát biểu, từ run rẩy đến tự tin nhưng đến lượt mình cô vẫn sợ.
Hỉ Bảo động viên:
“Mẹ ơi, mẹ làm được mà!”
Làm được thì làm.
Nghĩ đến bao nhiêu con mắt đang nhìn mình còn có cả nhà đang cổ vũ, Trương Tú Hòa hít sâu một hơi bước lên bục. Dù mặt hơi cứng nhưng nhìn chung cũng ra dáng.
May mà lần này khác lần Tống Vệ Quốc. Cô chỉ là tấm gương trong đội lên bục nghe Triệu Kiến Thiết khen, rồi khiêm tốn vài câu hứa cố gắng thế là xong.
Dù đơn giản nhưng Trương Tú Hòa vẫn sợ hết hồn, xuống bục tim vẫn đập thình thịch. Mọi người vỗ tay nhiệt liệt, nhất là Hỉ Bảo và Mao Đầu mặt mày hớn hở vỗ đỏ cả tay.
“Mẹ giỏi quá!”
“Sau này con sẽ giỏi hơn mẹ!”
Câu trước là Hỉ Bảo, câu sau là Mao Đầu. Tiếc là Trương Tú Hòa chỉ cảm động với Hỉ Bảo còn Mao Đầu thì bị ghét bỏ:
“Mày cũng muốn lên bục à? Lên làm gì? Hát tuồng chắc?”
“Vâng, sau này con sẽ hát tuồng để cả làng đến xem con diễn.”
Mao Đầu luôn tự tin như thế dù chẳng ai tin nó.
À không, có người tin.
“Anh Mao Đầu cố lên, anh đi hát em sẽ đi xem!”
Hỉ Bảo kiên định ủng hộ anh. Trương Tú Hòa lắc đầu, hát tuồng thì có gì tốt? Vào đại học mới là oách. Không nỡ dập tắt ước mơ của bọn trẻ cô khen lấy lệ vài câu. Nhờ hai đứa mà cô cũng bình tĩnh lại.
Lên bục phát biểu cũng thường thôi có gì đâu mà sợ.
Phải nói là sự tự tin có thể di truyền. Từ Tống Vệ Quốc đến tiểu Cường, Xuân Lệ, Mao Đầu, thậm chí cả Hỉ Bảo đều tự tin tràn trề.