Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 86: Kết quả thi cuối kỳ (3)



 

Trong không khí tự tin ấy kết quả thi cuối kỳ tiểu học đã có.

Đến ngày đám học sinh tiểu học dắt tay nhau đến trường. Tiểu Cường và tiểu Vĩ không phải đi học nên dũng cảm nhận trách nhiệm hộ tống các em dù bị các em ghét bỏ ra mặt.

Từ nhà đến trường có vài bước chân, đường trơn đi chậm lắm cũng chỉ mười lăm phút. Ngày đi bốn lượt chỉ có ngốc mới lạc đường!

Khoan đã...

Mao Đầu hớn hở đẩy Xú Đản về phía tiểu Cường và tiểu Vĩ:

“Hôm nay em không làm anh nữa, hai anh đưa Xú Đản đi học rồi đón về nhé. Nó mà chạy mất em mách bà.”

Mách lẻo mà cũng hùng hồn thế, tiểu Cường lại tức điên. Nhưng cậu không từ chối, nghe Mao Đầu than Xú Đản khó trông mãi rồi nhưng cậu ta không tin. Khó gì chứ? Xú Đản trắng trẻo ngoan ngoãn y như Hỉ Bảo, nếu đổi được tiểu Cường sẵn sàng đổi thằng em ruột lấy thằng em họ này.

Nghĩ thế, tiểu Cường vỗ n.g.ự.c:

“Yên tâm giao cho anh, không chỉ hôm nay mà cả kỳ nghỉ đông anh trông Xú Đản cho, đảm bảo không mất.”

Không gì vui hơn có cu li tự nguyện, mắt Mao Đầu sáng rực:

“Anh nói đấy nhé, Hỉ Bảo làm chứng!”

Hỉ Bảo gật đầu mạnh, hô to:

“Vâng!”

Tiểu Vĩ cũng hùa theo:

“Em cũng làm chứng. Nhưng nói trước, việc này anh Cường tự nhận không liên quan đến em, em không quản đâu nhé.”

Để tỏ thiện chí, Mao Đầu đưa cho anh đoạn dây cỏ ý bảo buộc Xú Đản lại. Ai dè tiểu Cường coi thường còn chế giễu Mao Đầu vô dụng, có đứa em bé tí cũng không trông nổi. Ngốc, dốt, đần!

Mao Đầu cười hì hì kéo Hỉ Bảo chạy biến.

Đám Xuân Lệ đi sau nhìn tiểu Cường với ánh mắt thương hại.

Cường: “…………” Sao cứ có dự cảm chẳng lành.

Đám củ cải nhỏ chạy trên bờ ruộng chẳng mấy chốc đã đến trường.

Mới nghỉ hai ngày mà Hỉ Bảo và các bạn như xa cách lâu lắm, ngó nghiêng sờ mó khắp nơi, cái gì cũng thấy mới mẻ. Dù ngày thường vẫn gặp nhau trong đội nhưng gặp ở trường vẫn vui hơn, tiếng cười nói ríu rít.

Cho đến khi thầy Tăng ôm chồng bài thi và phiếu điểm bước vào.

Cả lớp im phăng phắc như bị điểm huyệt, mắt dán c.h.ặ.t vào tay thầy. Dù học tốt hay dốt, ai nấy đều thấp thỏm.

Thầy Tăng cười đầy ẩn ý làm học sinh bên dưới càng lo. Vừa mong phát nhanh, vừa mong đừng phát.

Dù học sinh nghĩ gì thì thầy Tăng vẫn gọi tên từng em lên.

Phiếu điểm ghi điểm hai môn, nhận xét của giáo viên và ngày khai giảng. Các lớp khác còn có bài tập Tết nhưng lớp 1 thì miễn, thầy Tăng chỉ mong chúng nó đừng gây chuyện để thầy ăn Tết ngon lành.

“Thầy gọi tên ai người đó lên nhận phiếu điểm.”

“Tống Ngôn Hề.”

Hỉ Bảo ngẩn ra, nửa năm rồi mới quen với tên thật này. Nhưng không ngờ mình là người đầu tiên được gọi. Cô bé vội đứng dậy lên bục.

“Em thi rất tốt, Văn Toán đều 100 điểm, chữ viết đẹp, thầy bầu em đứng nhất lớp.”

Giáo viên nào chẳng thích học trò ngoan, học giỏi. Bảo thiên vị cũng đúng, thầy cũng là người mà.

Nhận phiếu điểm và bài thi, Hỉ Bảo vẫn chưa hoàn hồn.

Từ khi hai anh tiểu Cường, tiểu Vĩ đội sổ liên miên, Hỉ Bảo đã hứa với bà sẽ đứng nhất nhưng khi cầm kết quả trên tay, cô bé vẫn thấy lâng lâng.

Hỉ Bảo ngơ ngác về chỗ, đặt hai tờ giấy lên bàn ngắm nghía mãi.

Thầy Tăng đã gọi đến em thứ hai, thứ ba... Đến lượt Triệu Ngọc Lan thì đã qua mười người. Lúc này Hỉ Bảo mới tỉnh, ngạc nhiên nhìn thầy rồi quay sang nhìn Mao Đầu.

Mao Đầu mặt hầm hầm, vốn đã đen giờ càng đen hơn.

Hỉ Bảo nuốt nước bọt quyết định im lặng là vàng.

Chồng bài thi trên bàn vơi dần, thầy Tăng định nói gì đó thì cửa lớp bật mở:

“Báo... báo cáo!”

Thầy Tăng quay lại, người quen:

“Tống Cường à? Thầy cấp 2 trả em về tiểu học à? Thế em không cần vào lớp 1 đâu, thầy bảo thầy lớp 5 cho em học cùng Tống Xuân Lệ.”

Tiểu Cường:

“………… Không phải ạ.”

Tiểu Cường xách cổ Xú Đản đẩy vào lớp, thở hồng hộc:

“Em trai em nó chạy mất, em vừa đuổi theo bắt được. Giờ giao cho thầy, em đợi ở cửa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói xong tiểu Cường đóng cửa cái rầm dựa lưng vào cửa thở dốc.

Trong lớp, thầy Tăng nhìn Xú Đản bất lực chỉ vào chỗ trống:

“Về chỗ ngồi đi.”

Xú Đản nở nụ cười ngây thơ vô số tội, lạch bạch về chỗ.

Bị ngắt quãng nhưng thầy Tăng vẫn tiếp tục:

“Thầy còn hai bài thi.”

Thầy giơ lên cho cả lớp xem,

“Tiếc là không ghi tên đầy đủ, thầy không biết của ai.”

Hỉ Bảo và Mao Đầu ngồi bàn đầu nhìn thấy ngay hai chữ to đùng “Mao Đầu” trên bài thi bên tay trái thầy. Hỉ Bảo nhìn Mao Đầu còn Mao Đầu nhảy dựng lên:

“Cái đó của em! Viết chữ Mao Đầu kìa!”

“Mao Đầu là ai?” Thầy Tăng cười tủm tỉm, “Lớp mình có ai tên thế à?”

“Em! Là em đây! Em là Mao Đầu!”

“Nhưng trong danh sách không có ai tên Mao Đầu. Chỉ có hai em chưa có điểm là Tống Xã Hội và Tống Đào. À, em tên gì nhỉ?”

Mao Đầu ngớ người.

Thầy Tăng vẫn cười, muốn trị thằng nhóc này lâu rồi giờ mới có cơ hội:

“Lên đây, xem bài nào của em rồi viết tên vào. Viết đúng thì bài là của em, không thì 0 điểm.”

“Em không chịu 0 điểm đâu!” Mao Đầu cuống lên, nhảy qua bàn lao lên bục chỉ vào bài thi trên tay trái thầy, “Cái này của em, em viết Mao Đầu... Em, em biết viết tên mình.”

“Thế à? Viết thầy xem.” Thầy Tăng đưa b.út cho nó, tiện tay gạch hai chữ Mao Đầu đi, “Viết đi, xem có đúng không.”

Mao Đầu mếu máo cầm b.út nắn nót viết ba chữ:

Tống Xã Hội.

Thầy Tăng biết thừa nó biết viết chỉ là bướng bỉnh không chịu thua thôi. Thấy nó ngoan ngoãn, lại còn làm vẻ mặt tủi thân như vợ bé, thầy bật cười:

“Được rồi, thầy biết em viết được mà. Cầm lấy, bài thi và phiếu điểm của em đây.”

Rồi thầy nói với cả lớp:

“Bạn Tống Xã Hội thi cũng rất tốt, hai điểm 100 nhưng viết sai tên công chữ xấu nên thầy quyết định bạn Tống Ngôn Hề đứng nhất, bạn Tống Xã Hội đứng nhì.”

Mao Đầu cầm bài về chỗ oán khí ngút trời.

Hỉ Bảo thì thầm an ủi:

“Anh ơi không sao đâu, lần sau anh viết đúng tên là được nhất lớp ngay.”

Nói xong con bé thấy sai sai, càng nghĩ càng rối, chống cằm suy tư về nhân sinh.

Trên bục, thầy Tăng giơ bài thi cuối cùng giọng bất lực:

“Tống Đào, bài này phải của em không?”

Cả lớp nhìn về phía cậu bé Tống Đào vừa vào lớp.

Tống Đào - Xú Đản ngơ ngác quay lại, mười giây sau mới sực tỉnh:

“Mẹ bảo em là Tống Đào.”

“Đúng rồi, em là Tống Đào.” Thầy Tăng thở dài, “Em nói cho thầy biết, sao em không làm bài? Đến tên cũng chỉ viết một nửa?”

Tờ giấy trắng tinh, chỉ có chữ “Tống” to tướng ở trên cùng, bên cạnh là vết tẩy đen sì lờ mờ đoán ra là bộ chấm thủy, tẩy đi viết lại nát cả giấy.

Quan trọng là: Giấy trắng!

Dạy học hơn bốn năm, học sinh lười, phụ huynh không quan tâm là chuyện thường. Dù có thanh niên trí thức giúp đỡ nhưng giáo d.ụ.c nông thôn vẫn kém xa thành phố.

Nhưng thầy Tăng vẫn được mở mang tầm mắt. Dạy bao nhiêu học sinh kém cũng chưa bao giờ gặp trường hợp nộp giấy trắng. Như Triệu Hoành Bân đúp ba năm, điểm lẹt đẹt 30, năm nay cuối cùng cũng thoát kiếp đội sổ còn cao hơn người đứng bét 30 điểm, tổng hai môn hơn 65 điểm. Đáng ăn mừng!

Thầy Tăng gọi Xú Đản lên, đưa bài thi và phiếu điểm nhẹ nhàng bảo:

“Hai hôm nữa thầy đến nhà em nói chuyện, em học thế này không theo kịp đâu.”

Xú Đản cười tít mắt, hô to:

“Vâng!”

Thầy Tăng câm nín. Trị được Mao Đầu chứ với Xú Đản thì thầy chịu. Nó ngoan, không nghịch không cãi bảo gì cũng vâng dạ, chứng tỏ nó chưa đủ tuổi đi học thật.

--

Hết chương 41.