Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 87: Bài thi trứng ngỗng (1)



 

Biết hôm nay là ngày phát phiếu điểm, Viên Lai Đệ đã sớm chờ ở cổng. Mãi mới thấy bóng người từ xa, nhìn kỹ thì là Mao Đầu và Hỉ Bảo. Cô ta vội gọi to:

“Xú Đản đâu? Sao không đi cùng các con?”

Hai đứa nhỏ chạy đến, Hỉ Bảo nhanh nhảu:

“Xú Đản vừa tan học là chạy mất, anh Cường đuổi theo rồi.”

Mao Đầu cũng lấy từ cặp ra phiếu điểm và bài thi dúi vào tay Viên Lai Đệ:

“Thím Ba, của Xú Đản đây. Con sợ nó làm mất nên giữ hộ.”

Viên Lai Đệ không lo con đi lạc, đội này bé tí mà vả lại Xú Đản lạc suốt, có tiểu Cường đi theo càng yên tâm. Nhưng cầm tờ phiếu điểm và bài thi trên tay, cô ta c.h.ế.t lặng.

Từ khi xây trường tiểu học trong đội trẻ con đi học ngày càng đông. Chứ chục, hai mươi năm trước đưa con lên trường công xã học là chuyện hiếm. Viên Lai Đệ không được đi học, chữ bẻ đôi không biết nhưng nhìn tờ bài thi trắng trơn cô ta cũng trố mắt. Thấy hai đứa nhỏ định vào nhà, cô ta vội kéo Hỉ Bảo lại:

“Hỉ Bảo, trên này viết gì thế con?”

Hỉ Bảo chẳng cần nhìn cũng biết, lúc nãy ở lớp đã soi kỹ rồi:

“Bài thi viết chữ ‘Tống’, phiếu điểm thầy phê Văn 0 điểm, Toán 0 điểm, còn có ‘đề nghị thôi học, 2 năm sau đi học lại’. À, cuối cùng là ‘ngày 16 tháng Giêng khai giảng’ ạ.”

Nghe đoạn đầu Viên Lai Đệ đã thấy không ổn, nghe hết câu thì người ngây ra như phỗng, đầu óc trống rỗng.

Không biết chữ không có nghĩa là không biết chuyện trường lớp. Nhà đông trẻ con thế này, nhất là hồi tiểu Cường và tiểu Vĩ mới đi học, cô ta cũng tò mò hỏi han nhiều lắm. Sau này biết hai đứa học dốt, 6 năm tiểu học chưa lần nào qua môn, lên cấp hai cũng thế. Nhưng dốt đến mấy cũng chưa đến nỗi vác trứng ngỗng về nhà chứ?

Cô ta định hỏi thêm thì tiểu Cường tóm được Xú Đản về tới nơi.

Thấy Viên Lai Đệ, tiểu Cường mừng như bắt được vàng, đẩy Xú Đản lên trước:

“Thím Ba, con bắt được Xú Đản về rồi này, thím xem đi!”

Rồi quay sang lườm Mao Đầu và Hỉ Bảo,

“Lạt Mao Đầu, mày giỏi lắm, dám hố anh ruột mày à? Hỉ Bảo, em cũng hùa theo nó!”

Hỉ Bảo cười hì hì kéo Mao Đầu vào nhà chính, Mao Đầu còn làm mặt quỷ trêu anh làm Cường tức điên đuổi theo.

Lũ trẻ nô đùa ầm ĩ khiến nhà cửa rộn ràng hẳn lên.

Nhưng lòng Viên Lai Đệ lạnh ngắt. Cô ta mong chờ nửa năm nay, nhất là sau khi nghe thầy Tăng khen Mao Đầu và Hỉ Bảo trước mặt, cô ta càng thêm cố chấp chỉ đợi cuối kỳ Xú Đản làm rạng danh mẹ.

Kết quả...

“Xú Đản, chuyện này là thế nào?”

Viên Lai Đệ không kìm được nóng nảy gặng hỏi.

Xú Đản ngơ ngác nhưng thấy mẹ thì vui lắm, cười ngọt ngào:

“Mẹ!”

“Mẹ hỏi con, sao con thi được thế này? Trứng ngỗng!”

“Mẹ ơi, con đói.” Xú Đản ôm tay mẹ, “Đói quá, bao giờ được ăn cơm hả mẹ?...”

Nếu Hỉ Bảo là khắc tinh của bà Triệu thì Xú Đản chính là khắc tinh của Viên Lai Đệ. Thấy con thế này, cô ta đành cất bài thi và phiếu điểm đi dắt con xuống bếp kiếm cái ăn.

Mấy năm trước, dù nhà không thiếu ăn nhưng bà Triệu cấm tiệt Viên Lai Đệ tự tiện lấy đồ ăn vì sợ cô ta mang về nhà mẹ đẻ. Nhưng mấy năm nay cô ta cạch mặt nhà mẹ đẻ, gặp nhau ngoài đường coi như người dưng nên bà Triệu cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, trẻ con ăn thêm tí cũng chẳng sao.

Sắp Tết trong bếp nhiều đồ ngon nhưng Viên Lai Đệ chẳng có tâm trạng nấu nướng cầu kỳ. Thấy còn mấy cái bánh khoai lang nướng từ sáng, cô ta hâm nóng lại, bẻ nửa cái cho con:

“Lát nữa ăn cơm, ăn ít thôi kẻo ngang dạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Có ăn là Xú Đản sướng rơn, ôm miếng bánh nóng hổi chạy tót ra khỏi bếp. Viên Lai Đệ định hỏi thêm vài câu, thấy con chạy ra ngoài thì lời ra đến miệng lại nuốt vào chỉ gọi với theo:

“Đừng ra ngoài, chơi trong sân thôi nhé!”

Lần này Xú Đản nghe lời, quay đầu chạy vào nhà chính.

Viên Lai Đệ ở lại trong bếp càng nghĩ càng buồn, lòng bất an dự cảm chẳng lành. Đứng thừ người một lúc, nghe tiếng ồn ào bên ngoài ngày càng to, biết đám trẻ kia đã về thì lòng càng thêm sầu não.

Cô ta không biết rằng, bên kia Trương Tú Hòa cũng đang phiền lòng.

Trương Tú Hòa định tranh thủ hôm nay ít việc, trời lại nắng ráo mang chăn đệm ra phơi. Ai ngờ đang dọn dẹp thì bị hai đứa con trai chặn đường.

Mao Đầu khiếu nại trước:

“Anh Cường nói lời không giữ lời, sáng nay mới hứa giúp trông Xú Đản thế mà giờ đã nuốt lời. Lừa đảo là ch.ó con!”

Tiểu Cường cũng cáu:

“Thì anh có biết thằng Xú Đản phiền thế đâu? Nó không phải phiền mà là rắc rối. Anh vừa lơ là một tí là nó chạy biến nhanh như thỏ. Phiền phức quá, anh mặc kệ.”

Hai đứa con chắn trước mặt, Trương Tú Hòa đành để chăn đệm xuống giường chống nạnh mắng:

“Làm cái gì thế? Làm anh thì phải giúp trông em chứ? Bình thường hai đứa bay nhảy chẳng làm nên trò trống gì, khó khăn lắm mới được nghỉ mà giúp người lớn tí việc cũng không xong à? Còn chê Xú Đản phiền phức, nó có phiền bằng hai đứa bay không!”

Lần này cả tiểu Cường và Mao Đầu đều không chịu.

“Con phiền chỗ nào? Con chơi với thằng Vĩ từ bé, có để ai bắt nạt nó bao giờ đâu!” Tiểu Cường cãi, “Xú Đản phải để Mao Đầu trông giống con trông thằng Vĩ ngày xưa ấy.”

“Không không không!” Mao Đầu nhảy dựng lên, “Con muốn chơi với Hỉ Bảo, không chơi với Xú Đản. Mẹ không biết nó phiền thế nào đâu, ngày nào con cũng phải buộc dây vào người nó, đi tè một cái là nó chạy mất. Lại còn chả bao giờ nhớ cất sách vở b.út mực, chuông reo là co giò chạy đuổi không kịp, con nói cả trăm lần rồi, mồm nó thì ‘vâng vâng vâng’ nhưng lần sau vẫn thế!”

Trương Tú Hòa nhíu mày. Nói thật, mấy chuyện này cô chưa nghe bao giờ.

Ở đội này trẻ con toàn thả rông, dưới ba tuổi còn để mắt tí chút, qua ba tuổi có anh chị thì thả cửa. Trương Tú Hòa đẻ bốn đứa con cũng nuôi kiểu đó. Chỉ có Hỉ Bảo được bà Triệu trông kỹ đến 4 tuổi mới được thả ra ngoài.

Đó là con đẻ và cháu mình nuôi chứ con nhà chú thím cô càng không rõ, chỉ thấy đứa nào cũng khỏe mạnh chạy nhảy tưng bừng.

Nghe Mao Đầu kể, Trương Tú Hòa cũng hơi nghi ngờ nhưng vẫn nói:

“Chắc không đến nỗi thế đâu? Xú Đản nhìn ngoan lắm mà?”

“Ngoan cái gì! Con bảo gì nó cũng vâng, thầy Tăng bảo gì nó cũng vâng nhưng quay đi là nó quên sạch đâu lại hoàn đấy. Tức c.h.ế.t người ta!” Mao Đầu phồng má. Vốn dĩ nó không ngại chơi với em nhỏ, ngược lại nhờ Hỉ Bảo mà nó còn khoái có cái đuôi bám theo suốt ngày “anh ơi anh à”, bảo gì nghe nấy, lúc nào cũng bênh nó.

Vấn đề là Xú Đản không phải Hỉ Bảo, Mao Đầu cũng chẳng muốn làm anh trai nó.

Trương Tú Hòa cúi đầu ngẫm nghĩ, buột miệng:

“Chẳng lẽ lần sốt ấy nó bị ngốc thật rồi?”

“Gì cơ? Mẹ, mẹ nói gì cơ, thế nào là sốt ngốc? Xú Đản từng bị sốt sao?”

Mao Đầu khó hiểu nhìn mẹ. Tiểu Cường bên cạnh hình như nhớ ra gì đó.

Trương Tú Hòa kể lại:

“Cũng chẳng phải chuyện to tát gì. Hồi Xú Đản được hơn nửa tuổi, vào vụ gặt đêm nó sốt cao mà chú thím ba mệt quá ngủ say không biết, sáng dậy thì thằng bé đã sốt mê man rồi.” Nghĩ lại cô thở dài, “Thằng Xú Đản này, sao nghe cứ như nó không nhớ được gì ấy nhỉ? 5 tuổi rồi, mà con chưa đến 4 tuổi đã biết cãi mẹ chem chẻm.”

Mao Đầu đảo mắt, bĩu môi:

“Con có ngốc đâu!”

“Nói bé thôi, để chú thím ba nghe thấy thì không hay. Tiểu Cường, cấm con bép xép ra ngoài đấy.”

“Vâng.”

“Biết rồi.”