Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 88: Bài thi trứng ngỗng (2)



 

Viên Lai Đệ định mang bánh chia cho mấy đứa cháu, thấy chúng nó cầm bánh cả rồi lại không thấy tiểu Cường và Mao Đầu đâu nên đi tìm. Ai ngờ bánh chưa chia được lại nghe trọn câu chuyện.

Có những chuyện không nghĩ đến thì thôi nhưng một khi có người vạch trần, xâu chuỗi lại với nhau thì thật đáng sợ.

Viên Lai Đệ vội vàng về phòng đóng cửa nằm vật ra giường khóc nức nở.

Làm mẹ, lại hết lòng vì con, cô ta biết rõ Xú Đản hơn ai hết. Nhớ lại những lời vừa nghe, chẳng lẽ Xú Đản thật sự bị sốt hỏng não rồi? Nếu thế thật thì cô ta là tội nhân thiên cổ.

Trương Tú Hòa sợ tiểu Cường và Mao Đầu đi rêu rao nên giấu bớt chi tiết. Thực ra chuyện năm đó không đơn giản thế.

Vụ gặt bận rộn thật nhưng lúc đó Viên Lai Đệ mới đẻ nửa năm, bà Triệu đã sắp xếp việc nhẹ để cô ta có sức chăm con. Ai ngờ cô ta sướng không biết hưởng mà nhường việc nhẹ cho mẹ đẻ, tự mình làm việc nặng. Kết quả ban ngày mệt quá tối ngủ như c.h.ế.t, con sốt cả đêm không biết. Sáng hôm sau thì đã muộn.

Dù Xú Đản được cứu sống, nhìn không sao nhưng giờ thì thế nào? Dù không đi học Viên Lai Đệ cũng biết người bình thường không thể thi được trứng ngỗng.

Không biết khóc bao lâu thì Tống Vệ Dân về đẩy cửa bảo ăn cơm. Cô ta không nói gì lau nước mắt đi ra.

Cả nhà đã về đông đủ, cơm canh dọn lên bàn, mọi người vừa ăn vừa cười nói vui vẻ.

Bà Triệu đặc biệt vui:

“Hỉ Bảo lần này thi đứng nhất đấy, bà biết ngay nó thông minh mà. Hỉ Bảo học cho giỏi vào, bà nuôi con học đại học!”

“Con thì sao?” Mao Đầu không chịu thua, “Con cũng được hai điểm 100, chỉ tại viết sai tên... nên thầy Tăng cho đứng nhì.”

“Thế lần sau viết cho đúng vào!”

Nói thì nói thế nhưng ai cũng thấy bà Triệu sướng rơn. Hai đứa nhất nhì lớp đều là cháu bà, oách xà lách!

Nhớ đến mấy đứa cháu khác, bà hỏi:

“Xuân Lệ thi thế nào? Xuân Phương, Xuân Mai, cả thằng Xú Đản đâu?”

Xú Đản làm rơi thức ăn, nhảy xuống đất nhặt lên ăn nghe bà gọi vội đứng dậy:

“Đây! Con ở đây.”

“Mày thi được bao nhiêu?”

Bà Triệu hỏi.

“Không biết.”

Xú Đản trả lời tỉnh bơ. Đám Xuân Lệ lần lượt báo cáo thành tích.

Xuân Lệ Văn 71, Toán 75, Xuân Phương, Xuân Mai cũng sàn sàn thế. Ba chị em này không hiểu sao từ lớp 1 điểm số đã ổn định lạ kỳ, chưa bao giờ dưới 70 nhưng cũng chưa bao giờ quá 80. Nhờ tiểu Cường và tiểu Vĩ mở màn t.h.ả.m hại nên dù ba đứa luôn đứng cuối lớp, bà Triệu cũng chưa từng trách mắng. Ít nhất không vác đèn l.ồ.ng đỏ về nhà.

Nhưng đó là trước kia, giờ có Mao Đầu và Hỉ Bảo làm gương làm bà Triệu im lặng. Không nỡ mắng nhưng cũng chẳng khen nổi, hồi lâu mới phán:

“Ba đứa lì xì như năm ngoái, hai xu. Mao Đầu và Hỉ Bảo mỗi đứa ba xu.”

“Bà ơi!” Xuân Lệ bỗng mách lẻo, “Anh Cường bảo nếu lần này vẫn trượt môn nào thì từ nay về sau không lấy lì xì nữa.”

Tiểu Cường: “……!!!”

Bên kia Xuân Phương cũng to mồm:

“Anh con cũng thế, trượt là cắt lì xì.”

Tiểu Vĩ lườm em gái làm động tác c.ắ.t c.ổ dọa, tiếc là Xuân Phương chẳng sợ vì con bé được ba mẹ chiều hơn anh nhiều, nói xong cúi đầu ăn tiếp. Tống Vệ Đảng còn sợ con gái nghẹn, dặn ăn từ từ không ai tranh.

Bà Triệu gật đầu:

“Lát nữa phiếu điểm của hai đứa bà sẽ hỏi thằng Kiến Thiết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngừng một chút, bà quay lại vấn đề cũ,

“Xú Đản, mày thi được bao nhiêu?”

Xú Đản mở to đôi mắt ngây thơ nhìn bà rồi nở nụ cười ngọt ngào, hai lúm đồng tiền sâu hoắm.

Mao Đầu không nhịn được:

“Bà ơi, Xú Đản thi được hai quả trứng vịt! Thầy Tăng bảo nó đừng học nữa, đợi hai năm nữa hẵng hay.”

Lời vừa dứt, Xú Đản vẫn cười tươi roi rói nhưng Viên Lai Đệ không chịu nổi nữa, bưng mặt chạy ra ngoài.

Tống Vệ Dân ngớ người vội đuổi theo, để lại cả phòng nhìn nhau ngơ ngác.

...

Sự cố bữa trưa không ảnh hưởng mấy đến mọi người. Bà Triệu thấy bình thường, bà vẫn nghĩ Xú Đản còn bé quá. Dù đã qua sinh nhật 5 tuổi nhưng Cường và Vĩ 8-9 tuổi mới đi học, chị em Xuân Lệ cũng 7 tuổi. Năm tuổi biết cái gì? Nuôi thêm hai ba năm nữa chắc chắn ổn, ít nhất cũng được 40-50 điểm như hai anh nó hồi xưa.

Nhưng Viên Lai Đệ thì sợ thật sự. Nếu không nghe thấy lời Trương Tú Hòa thì có lẽ cô ta vẫn tự lừa mình dối người được. Khổ nỗi cô ta nghe thấy rồi.

Ngay cả Trương Tú Hòa sau đó cũng thầm lo lắng. Cô không biết Viên Lai Đệ đã biết chuyện còn tính lúc nào đó nhắc khéo nhưng chuyện này khó nói quá. Chẳng lẽ bảo: Tôi nghi con thím bị ngốc à? Dù hiền đến mấy nghe thế cũng muốn đ.á.n.h nhau.

Tống Vệ Dân khuyên vợ mãi không được. May là sắp Tết không phải đi làm. Tiếc là anh ta vụng mồm, càng khuyên vợ càng suy diễn đầu óc toàn “Xú Đản sốt hỏng não”...

Suy nghĩ cả buổi chiều Viên Lai Đệ càng nghĩ càng sợ. Đêm đến cô ta mất ngủ trắng đêm, lo lắng nếu chuyện đó là thật thì con trai thế nào và cô ta ra sao. Trời sáng cô ta vẫn chưa chợp mắt.

Tống Vệ Dân hoảng hồn, không ngờ chuyện con thi trượt lại làm vợ phiền não thế. Mắt đỏ như thỏ, anh ta không biết nói gì chỉ biết khuyên vợ nghĩ thoáng ra, con còn bé.

Vấn đề là Viên Lai Đệ không nghĩ thoáng được!

Thấy trời tờ mờ sáng, cô ta dậy mặc quần áo đi tìm mẹ chồng.

Lúc này bà Triệu đang chải đầu cho Hỉ Bảo. Tóc con bé đen mượt như nhung, hồi bé cứ dài ra là bà cắt, giờ thấy cháu gái lớn, bà tính để dài tết b.í.m cho đẹp.

Vừa nghĩ thế thì Viên Lai Đệ vào.

“Mẹ, mẹ cho con ít tiền được không? Con muốn đưa Xú Đản lên bệnh viện khám.”

Viên Lai Đệ ấp úng. Không có tin chính xác, dù nghi ngờ đến mấy cô ta cũng không dám nói con mình bị ngốc. Nhưng nói năng lấp lửng thế bà Triệu sao đồng ý?

Bà Triệu Ngó ra cửa sổ ngờ vực:

“Xú Đản đang chơi ngoài kia kìa, nhảy nhót nửa tiếng rồi còn gì.”

Viên Lai Đệ mím môi, cầu xin:

“Mẹ, cho con ít tiền đi, con... con muốn đưa nó lên bệnh viện huyện khám.”

“Khám cái gì?” Nhớ lại chuyện hôm qua, bà Triệu hiểu ra, “Thôi bỏ đi, bệnh viện không chữa được bệnh ngốc đâu. Nhìn ba thằng con tao đẻ ra kia kìa, đứa nào cũng ngốc thế thì sao? Vẫn sống tốt đấy thôi? Thôi về đi, ngốc tí thì đã sao? Ba mẹ nó ngốc, nó ngốc tí cũng là thường.”

Thấy không xin được tiền, Viên Lai Đệ lủi thủi đi ra. Nhìn con trai cười tươi rói nhảy chân sáo trong sân, cô ta không kìm được nước mắt.

Cô ta c.ắ.n răng và vội bát cơm sáng rồi một mình đi bộ lên huyện. Đường lên huyện dễ tìm, cứ thẳng một mạch, dù tuyết trơn trượt thì đi bộ tiếng đồng hồ cũng tới nơi. Đến huyện, cô ta hỏi đường đến bệnh viện.

Không có tiền đăng ký khám, cô ta ngồi chầu chực ở cổng bệnh viện. Mãi mới thấy một bác sĩ mặc áo trắng tan làm, cô ta mặt dày chặn đường:

“Bác sĩ ơi... cho tôi hỏi một câu.”

“Chị nói đi.”

Bác sĩ này lớn tuổi, tính tình tốt, thấy người nhà quê tưởng cô ta không tìm được chỗ nên dừng lại chờ câu hỏi.

Viên Lai Đệ nuốt nước bọt. Tính ra đây là lần thứ hai cô ta lên huyện, thật trớ trêu, lần trước đưa Xú Đản đi cấp cứu, lần này vẫn là vì Xú Đản.

“Bác sĩ ơi, tôi muốn hỏi, hồi bé bị sốt cao có ảnh hưởng gì đến trẻ con không?”